Vô Tiên - Chương 2522:
Lúc Lăng Đạo và Thanh Diệp hiện thanh, hai phe đang giằng co lúc trước đột nhiên xuất hiện bạo động.
Đám tu sĩ Thiên Hoang như Mã Ninh Tử, Xuân Đạo Tử cũng chưa hoàn toàn đánh mất lương tâm, lập trường vẫn rất vững vàng. Hai bên đang say sưa ác chiến, sao có thể để cho người ngoài nhúng tay vào? Hơn nữa, Lâm Nhất vừa mới đắc thế đã bị đánh lén, thật quá không công bằng. Mọi người ai đều rất căm phẫn, chỉ muốn tiến lên nói lý lẽ.
Trần Luyện Tử đã được sư phụ Cửu Huyền âm thầm dặn dò trước, tuyệt đối không thể để cho trận tỷ thí này thất bại trong gang tấc được. Gã e sợ Mã Minh Tử sẽ mượn cơ hội này để sinh sự liền vội vàng dẫn người lên ngăn cản.
Nhưng mà, Lăng Đạo vừa mới lên tiếng đe dọa, hai bên lập tức đình chỉ tranh chấp.
Trong mắt của đám người Mã Minh Tử, mở miệng đúng lúc để bênh vực công đạo là ứng với nghĩa. Nhưng nếu trực diện đối mặt với một đối thủ cường đại thì khó tránh khỏi tổn thất. Gã và mọi người đắn đo một hồi, rốt cuộc đành lựa chọn tiếp tục yên lặng theo dõi kỳ biến.
Hổ Đầu sớm đã không thể nhẫn nhịn được nữa, thật sự chỉ muốn lao lên trước. Mà ở bên cạnh y, Lão Long sớm đã buông tay, hơn nữa còn siết chặt ngân đao, vận sức chờ phát động. Giờ khắc này, hai huynh đệ bọn hắn tâm ý tương thông, ăn ý vô cùng.
Trong nháy mắt Lâm Nhất phản công, rốt cuộc Lăng Đạo và Thanh Diệp cũng ra tay.
Lão Long và Hổ Đầu cũng không chần chờ nữa, cả hai đều liều mạng mà xông lên. Trong tích tắc kia, hai huynh đệ bọn hắn tách ra, mỗi người ngăn cản một đối thủ.
Lăng Đạo không ngờ được vào lúc này lại còn có người lao ra chịu chết, nên không chút lưu tình mà duỗi tay chụp đến. Một đạo kết giới lực lượng đột nhiên bay ra, liền lập tức xoắn giết, giam cầm Lão Long đang đón đầu đánh đến.
Lão Long không né không tránh, ngân đao trong tay thuận thế bổ ra chín phiến phong ảnh. Chín phiến phong ảnh hội tụ lại một chỗ, trong nháy mắt hóa thành chín loại lực đạo, bỗng nhiên nổ tung. Chỉ nghe mấy tiếng trầm đục “phanh, phanh không ngừng vang lên, tầng phong bế cường đại rốt cuộc cũng bị bổ ra mấy lỗ thủng. Tiếc rằng, uy lực vẫn còn đó, mãnh liệt không thể đỡ. Lão Long bị đánh bay ra ngoài, rồi lại lăng không xoay tròn, một lần nữa chuyển hướng, hung hăng bổ nhào đến, vì muốn ngăn chặn đối thủ mà hoàn toàn quên mình.
Lăng Đạo thấy Lão Long không sợ kết giới lực lượng thì có chút ngoài ý muốn. Y dứt khoát vung tay, tế ra một thanh ma kiếm. Nhưng đột nhiên, hành động của y chợt khựng lại, thế công cũng đình chỉ.
....
Hổ Đầu thì nhảy ra đón đầu Thanh Diệp.
Thanh Diệp thì không thi triển ra kết giới lực lượng, nhưng mỗi cái giơ tay nhấc chân của y đều toát ra từng cỗ sát khí nồng đậm. Y liên tục đánh thủ quyết, từng đạo lợi mang vô hình đột nhiên phá không mà đi.
Hổ Ca không dám lãnh đạo, tiện thế vung tay lên, thiên sát thiết bổng rời tay, một đám mây đen ngưng tụ lại, ngăn cản ở phía trước. Chỉ sau một hơi thở, mây đen tan vỡ, thiết bổng bay ngược trở lại, cuốn theo vài tia sát cơ nhè nhẹ, lăng lệ ác liệt đến gần.
Hắn vội vàng bắt lấy Thiết bổng quét ngang. Đột nhiên mấy tiếng “leng keng, đương đương giòn vang vang lên, giống như là mưa rào trút xuống, càng giống như loạn tiễn điên cuồng tập kích, vỡ vụn từng trận, từng sợi tung bay, giống như mỹ nhân hoài nhân, nhưng lại mang mối dọa đoạt hồn.
- Bà nó...
Hổ Đầu há miệng phun ra một câu chửi thề, sau đó thì cả người liền lăn lông lốc ra bên ngoài. Mà phía huyết bổng được từ Huyền kim thì đã chi chít lỗ thủng, vết sứt. Bản thân hắn thì hai chân đạp loạn, hai tay run rẩy, hiển nhiên là thế công đã bị “Mỹ nhân thứ ngăn chặn một cách tàn nhẫn. Nhưng hắn làm sao chịu bỏ qua, vừa bị đẩy lùi hơn mười trượng đã tiếp tục quay người, gào rú điên cuồng vọt đến.
- Ha ha...
Thanh Diệp thấy Hổ Đầu hung hãn không sợ chết thì quỷ dị cười một tiếng. Kết đó, bàn tay trắng nõn thon dài duỗi ra, gảy nhẹ vào hư không một cái. Thế công hung mãnh của y thoáng chậm lại, nhưng sát cơ lại càng thêm xảo trá khó lường.
- Hừ...
Hổ Đầu đỡ trái chống phải, chật vật ứng phó. Đến cuối cùng, Thiên sát thiết bổng rắn chắc cũng bị Mỹ Nhân thứ ép cho gãy ngoặt, sau đó thì hung hăng đâm vào lồng ngực hắn. Hắn hừ thảm một tiếng, há miệng phun ra mấy búng máu tươi.
Hành động của Thanh Diệp rất bất ngờ, thân hình phiêu dật, còn chưa rơi xuống thì một thanh Thiết bỏng vặn vẹo đã đập đến, kéo theo đó còn có một giọng gầm giận dữ:
- Ông đây đập chết cái thứ bất nam bất nữ như ngươi...
“Hừ! Vậy mà còn có người cam nguyện chết cùng, tên Lâm Nhất kia có tài đức gì chứ?
Thanh Diệp thầm chửi thề một câu, trong ánh mắt mơ hồ toát ra một tầng sát cơ. Chỉ là, y vẫn ung dung giữ nguyên nụ cười, liên tục bấm tay, thỏa thích hành hạ, đùa giỡn người khác.
Hổ Đầu y hệt một con cá bơi ngược dòng, không ngừng bị thủy triều vùi dập, không đủ sức để né tránh, giống như vận mệnh đã được định trước là sẽ không thể thoát dược. Mà hắn là Hổ ca, là huynh đệ của lão đại. Hắn không thể trơ mắt nhìn lão đại chịu chết được. Hắn phải vì lão đại, tìm ra con đường sống cuối cùng.
....
“Đương!
Một tiếng va đập vang dội vang lên, Lão Long lăn lông lốc như một tảng đá rơi xuống sơn cốc. Cả người lão rơi tự do giữa không trung, quanh thân lập lòe kim mang, sau đó thì lập tức đảo ngược thân hình, một lần nữa liều lĩnh xông lên. Khi lão nhấc hai tay lên, thì không khỏi cảm thấy uể oải. Tai lão vẫn còn ù ù, Ngân đao bảy thước chỉ còn lại một nửa. Lão liều mạng với Lăng Đạo tu vi Động Thiên Hậu kỳ không khác gì lấy trứng chọi đá.
Chuyện đến quá bất ngờ, tình hình ở trong phạm vi ngàn trượng trong sơn cốc cũng không khả quan hơn là bao. Lâm Nhất vẫn nằm ngửa trên mặt đất, một thân đầm đìa máu tươi, sống chết không rõ. Ở phía bên kia sơn cốc, Thiên sát khôi lỗi vẫn còn đang bao vây, đánh giết Cửu Huyền Tử. Chỉ là bốn mươi sáu dáng người đang lần lượt tự bạo, quân số theo đó cũng giảm đi nhiều.
Ở trên không trung, bên phía góc phải, Hồ Đầu lăn lộn gào thét...
- Hừ! Cái thứ không biết phân biệt trái phải...
Lăng Đạo ngạo nghễ quát mắng: