Vô Tiên - Chương 2521:
- Ài.. Đáng tiếc, thiên ma cửu ấn, đáng tiếc cho thất ấn hợp nhất của ta...
Lúc này, khi Cửu Huyền muốn ra tay giết chết Lâm Nhất, thì đột nhiên đối phương lại thốt ra một câu như vậy, khiến cho ông ta lại có chút do dự, không nhịn được mà hỏi:
- Ngươi đã tu thành thất ấn hợp nhất?
Đương nhiên ngay cả Côn Tà năm đó cũng không thể tu thành thất ấn hợp nhất. Về phần bát ấn hợp nhất, cửu ấn hợp nhất thì có lẽ chỉ có Ma Hoàng mới có thể thi triển thần thục được. Tiểu tử kia còn trẻ tuổi như vậy sao lại có ngộ ra?
Lâm Nhất lắc đầu, lẩm bẩm:
- Tu vi Lâm mỗ không tốt, chỉ có thể thi triển ra sáu phần uy lực của thất ấn hợp nhất. Nếu không phải có cấm chế cản trở thì cũng đủ để tiêu diệt hai phân thân của ông...
Hắn nói đến đây thì cả người chợt ngã về phía sau, thiếu chút nữa đã ngã sấp xuống, tay chân lập tức run rẩy, kế đó, hắn rút tay phải lên, dùng sức để chống đỡ bản thân. Đến lúc này mới xem như là miễn cưỡng ngồi vững vàng, sau đó lại oán hận nói tiếp:
- Đợi ta tu thành tám ấn hợp nhất, hoặc là tu đến động thiên hậu kỳ thì giết một ông già như ông chắc chắn là dễ hơn trở bàn tay, hừ...
Hắn lại rên thảm một tiếng, bên khóe miệng rỉ ra một vòng máu màu vàng kim óng ánh.
Cửu Huyền râu tóc lộn xộn, quần áo tả tơi, hơn nữa cái gương mặt mo biểu cảm đặc sắc, còn cười như không giống cười, tức giận mà không phải tức giận, khiến cho ông ta càng trở nên hung ác và điên cuồng. Một kẻ sắp chết mà còn dám cuồng ngôn? Ông ta khinh thường nhiều lời, trực tiếp cất bước muốn đánh đến phía trước.
Lâm Nhất giống như là đang cầu xin được tha cho, hắn cố hết sức nâng tay phải lên. Vào lúc này, ấn ký trên mi tâm của hắn chợt lóe lên. Hắn là đang niệm chú bấm pháp quyết rồi đột nhiên tung quyền đánh xuống mặt đất. Kinh mạch chấn động, pháp lực bị phong ấn đột nhiên tuôn ra.
Cùng lúc đó, chung quanh sơn cốc chợt vang lên một tràng bạo vang, là tiếng băng nứt vỡ. Thoáng cái, hơn mười bóng người đột nhiên xuất hiện.
Cửu Huyền giương mắt lên nhìn, có chút ngây ngốc.
Bốn mươi sáu vị Thiên sát khôi lỗi đã rơi xuống sơn cốc, vậy mà có thể thoát khỏi sự trói buộc của Huyền băng mà không thiếu mất một sợi tóc nào, hơn nữa trên thân mỗi người còn bao phủ một tầng thiên sát lôi hỏa, từng người một đều liều mạng mà xông lên. Trong đó, có ba dáng người là dũng mãnh nhất, căn bản là không hề thi triển ra thế công, cứ thế đột nhiên lần lượt bạo tạc giữa không trung. “Phanh, phanh, phanh mấy tiếng vang lên, không hề có huyết nhục tung tóe, càng không có tiếng kêu khóc thảm thiết, chỉ có một bức kiêu hùng tre già măng mọc, người sau thay người trước xong lên, giống như từng cơn sóng dữ điên cuồng quét đến.
- Nguyên thần tự bạo... Không! Là phân thân của tiểu tử kia tự bạo...
Cửu Huyền giật mình kinh hãi, vội vàng lách mình né tránh. Mà hai phân thân của ông ta sớm đã bị trọng thương, lúc này càng trở nên thê thảm hơn cả, thoáng cái đã bị lực lượng cuồng bạo chấn nát. Ông ta đành phải đánh pháp quyết thu hồi phân thân, nhưng lại phải khổ sở dừng lại. Hơn mười cỗ Thiên sát khôi lỗi kia, giống như hình với bóng, chỉ trong nháy mắt đã bao vây khắp chung quanh lão, hơn nữa, còn hình thành nên xu thế không thể nào phá vỡ vòng vây.
Nếu không, sẽ có rất nhiều dáng người sẵn dàng tự bạo thân mình để ngăn cản đường đi.
Cùng phân thần tự bạo, chẳng khác gì cùng đồng quy vu tận. Dù cho không hung hãn bằng nguyên thần tự bạo, nhưng mà tu vi của Thiên sát khôi lỗi đột nhiên bộc phát, sẽ phát ra uy lực cực lớn, không thể coi thường được. Thật không thể tưởng tượng được, trước lúc sắp chết, tiểu tử kia lại còn điên cuồng như thế.
Cửu Huyền luống cuống tay chân, ống tay áo vung lên, một cỗ pháp lực vô hình tràn ngập khắp bốn phía. Kết giới chi uy lập tức ngăn cản thế công điên cuồng của Thiên Sát khôi lỗi. Ông ta cố tình thi triển ra cấm pháp, mà những thi hài kia thì căn bản là không sợ huyền băng, hơn nữa từng tên một đều giống như thiêu thân lao mình vào biển lửa, căn bản là không thể thoát được.
- Ta đã sớm nói rồi, oan có đầu, nợ có chủ, cho dù là phải bỏ ra toàn bộ thiên sát vệ, thì cũng phải muốn lão già ông đền mạng cho tội nghiệt năm xưa, khụ khụ...
Ở cách đó chừng mấy ngàn trượng, Lâm Nhất vẫn nằm liệt trên mặt đất. Hắn ho dữ dội một hồi, mũi miệng lập tức xuất huyết. Nhưng mà hắn cũng không thèm để ý đến, trong ánh mắt toát ra một tia hàn khí.
Giữa bầu trời đêm mông lung, hai dáng người vẫn đang chờ chực xem xét tình hình. Sau khi hai người bọn hắn phát hiện tình hình trong sơn cốc sinh biến, thì nhìn nhau cười cười rồi lập tức liên thủ vọt xuống.
Lâm Nhất cũng nhoẻn miệng cười, sự cô đơn và lạnh lẽo trong mắt càng nồng đậm hơn.
Lăng Đạo và Thanh Diệp, giống như hai ngư ông đa mưu túc trí, thích thú nhìn ngao cò tranh nhau, cuối cùng chính mình lại được lợi. Mà Lâm Nhất thì đã sớm dừng hết thủ đoạn, vả lại thương thế còn rất nghiêm trọng, khó mà có thể tiếp tục chống đỡ được.
Đặc biệt là tên Lăng Đạo kia, tu vi của y đã đạt đến khoảng giữa Động Thiên và La Thiên, có thể nói là đi khắp Hồng Hoang khó tìm được đối thủ. Hiện nay, Cửu Huyền đã bị giam cầm, y cũng chẳng còn cố kỵ điều gì nữa. Mà y muốn giết chết Lâm Nhất, ai cũng không ngăn được.
Đã bao nhiêu năm rồi, hắn mới lại gặp phải hung hiểm như vậy. Tình hình trước mắt, thật giống với tình hình ở trước Huyền Thiên tháp, ở trên Vọng Hồ đảo, bên ngoài Hạo Thiên cốc, hay bên dưới Tử Vi tháp, lần nào cũng đều rơi vào tuyệt cảnh, phải tử chiến đến cùng. Cuối cùng lại tìm được đường sống từ chỗ chết. Chẳng biết là lần này hắn có còn được may mắn vậy nữa hay không?
Nhưng mà trên đời này không nên có nhiều may mắn như vậy. Chỉ có cảm tử mới có đường sống. Dám chống lại thì mới có thắng lợi! Về phần sống hay chết, thắng hay thua thì có gì khác nhau đâu...
Bàn tay phải của Lâm Nhất độn nhiên giang rộng ra, trong lòng bàn tay hiện ra một viên huyết châu lớn bằng nấm đấm. Trong đó, huyết quang ôn hòa, sát khí vờn quanh.
Cùng lúc đó, ở trên trời đột nhiên có người quát lên:
- Đưa Huyết sát cho ta...
Lâm Nhất dứt khoát nhé huyết châu vào trong miệng, nhưng lại bởi vì dùng sức quá mạnh nên ầm ầm té ngã trên mặt đất, hai mắt thì vẫn hung tợn trùng lớn.
Chỉ thấy ở bên trong dạ quang huyết sắc, hai dáng người càng lúc càng gần.
Cũng trong nháy mắt này, từ trên trời có hai dáng người khác lao xuống, hơn nữa còn có người gào rú:
- Ai dám khi dễ lão đại, Hổ ca không cho phép...