Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2520:

“Phanh

Lâm Nhất nặng nề rơi xuống trên một sườn đồi, để lại trên mặt đất một hố sâu hơn ba thước. Sau đó, chỉ trong chớp mắt, lại thấy một dáng người lao ra khỏi bụi mù, nhưng chỉ vừa đi được mấy trượng đã một lần nữa vô lực rơi xuống, ầm vang một hồi. Hắn nghiến răng, giãy giụa đứng dậy, nhưng nửa thân trên gần như không thể cựa quậy được.

Trên bả vai trái của hắn có một lỗ thủng lớn chừng một nắm đấm, xương thịt nám tươm, máu tươi vẫn đang không ngừng rỉ ra. Còn có một cỗ sát khí lành lạnh men theo kinh mạch xâm nhập vào trong lục phủ ngũ tạng. Hắn thử điều động pháp lực, nhưng phát hiện toàn bộ đều đã bị phong bế. Tình trạng của hắn thảm như vậy, đều là do món pháp bảo vô tung kia gây ra.

Ở trên cao, ánh trắng yếu ớt tỏa sáng, càng thêm mông lung.

Hai người đàn ông nhân lúc ban đêm bồng bềnh đáp xuống. Trong đó, có một vị trung niên khoác áo bào đen, trên gương mặt có ba túm râu màu xanh, mặt mũi sáng sủa, thần thái bễ nghễ, uy thế ngời ngời. Một vị khác, là một người trẻ tuổi, dung mạo tuấn mỹ vô cùng, cử chỉ hành động lại lộ ra mấy phần âm nhu, y cất tiếng cười khẽ:

- Mỹ nhân như hoa, nhu tình vạn thủy, hoa hồng đẹp đều có gai. Lâm đạo hữu, Mỹ Nhân thứ mà ta mới luyện thành có tư vị thế nào? Nó không chỉ cắt đứt gân cốt của ngươi, còn đả thương kinh mạch của ngươi, thần hồn của ngươi, ha ha...

Đồng tử của Lâm Nhất thoáng co lại, nửa thân trên run rẩy một hồi. Mới vừa rồi, hắn đã lại thử vận công một lần, chỉ là cảm giác đau đớn lan truyền đến khắp tứ chi, khiến hắn khó mà nhịn được. Khí tức lộn xộn, pháp lực cũng khó mà tụ hợp lại, nửa phần tu vi cũng không thể sử dụng được.

Thật đáng khen cho Mỹ Nhân thứ, dù không gây hại đến tính mạng, nhưng lại tiêu hồn thực cốt, làm cho người ta sống không bằng chết. Âm sát lực lượng ẩn chứa bên trong quả thật quá ngoan độc!

Mà hai người đột nhiên xuất hiện, hơn nữa còn ra tay đánh lén kia cũng không phải là người lạ, mà chính là Lăng Đạo và Thanh Diệp. Đây cũng là lý do khiến cho Lâm Nhất khiêu chiến với Cửu Huyền, đồng thời còn kiên quyết không cho huynh đệ của hắn nhúng tay vào. Nên biết rằng, lúc hắn nhìn thấy Huyền Ngọc Tử, Nhạc Phàm và Đài An thì đã bắt đầu sinh nghi, cũng đồng thời đưa ra quyết định. Lúc ấy, nếu như hắn bỏ chạy, nhất định sẽ bị hai cái người trốn ở Thiên ngoại kia liên thủ lại với Cửu Huyền đuổi giết. Ngày sau, đừng nói trở về Thiên Hoang mà chỉ sợ ngay cả Hồng Hoang cũng không có nơi nào cho huynh đệ bọn hắn đặt chân. So với việc bị động ứng đối, còn không bằng chủ động xuất kích.

Quả nhiên, cái gì đến thì vẫn phải đến. Dù cho đã sớm có phòng bị, nhưng vẫn không tránh được việc bị người ta ám toán. Kiếp nạn chính thức của Lâm Nhất, rốt cuộc cũng đến rồi.

Lâm Nhất không để ý đến tiếng cười ma mị kia, mà quay đầu nhìn chung quanh sơn cốc. Đám người ở phía xa vẫn còn đang giằng co, có người còn lớn tiếng chửi bậy. Ở trên sườn núi, là hai phân thân của Cửu Huyền, một trước một sau nhìn chằm chằm về chỗ hắn. Còn bản thể của Cửu Huyền thì đứng giữa không trung, chặn đầu hắn, dáng vẻ của ông ta có chút không vui, nói:

- Tiểu tử kia còn chưa rời khỏi Thiên Hoang địa giới, hai vị sao có thể lật lọng...

Người đến đành phải dừng tay, nhưng tác phong vẫn ngạo mạn như cũ.

Thanh Diệp cười nói:

- Thượng nhân đánh lâu không thắng nổi, huynh đệ chúng ta làm sao có không ra tay tương trợ chứ...

Từ phía xa xa, có tiếng nói vọng lại:

- Ân ason ở Thiên Hoang không cho phép người ngoài nhúng tay vào.

Đó là Mã Ninh Tử của Bách Khê cốc, bởi vì quá căm phẫn nên buộc phải lên tiếng. Mà ông ta cùng với đám cao thủ phe mình bao gồm cả tộc huynh Mã Minh Tử vẫn còn chưa thể đột phá vòng vây của đám người Trần Luyện Tử.

Lăng Đạo có chút không kiên nhẫn quát lớn:

- Bản tôn đến từ Ma thành, cũng không thuộc hai bên giao chiến, hôm nay là muốn tìm đến Lâm Nhất để báo thù, ai dám đánh trống reo hò...

Y bộc phát uy thế, giọng nói vang chấn ngàn dặm, chung quanh lập tức trở nên yên tĩnh.

Chí Tôn Ma thành, ngoại trừ cửu đại cao nhân Ma Hoang ra thì còn có Lăng Đạo và Thanh Diệp. Một câu kia đã thể hiện rõ thân phận của người đàn ông kia. Mà y còn biết rõ quy củ đối chiến ở nơi này, có thể thấy được đã sớm rình mò hồi lâu, hơn nữa còn có chuẩn bị trước khi đến.

Cửu Huyền một mình đứng giữa không trung, một thân quần áo rách tả tơi, biểu cảm dữ tợn, lạnh lùng nói:

- Lăng Đạo! Tiểu tử kia cũng chưa trốn về phía xa, hai huynh đệ các ngươi sao có thể làm trái với lời hứa, bức đến tận cửa...

Ông ta không cho phép đối phương nói nhiều, trực tiếp phất ống tay áo nói:

- Đây đang là Thiên Hoang địa giới, kính xin hai vị tự trọng! Sau khi ta bắt giữ lâm Nhất, sẽ nói rõ ràng sau. Nếu như không, trở mặt khó mà nhìn mặt nhau!

Cái gọi là lời hứa chính là sách lược vẹn toàn mà Cửu Huyền và Lăng Đạo đã thương thảo đề ra. Bọn hắn biết rõ, Lâm Nhất rất xảo trá, lươn lẹo, rất khó để đối phó. Nếu như để hắn thoát ra khỏi cạm bẫy, hơn nữa còn chạy ra khỏi thiên ngoại, thì hai bên sẽ lập tức liên thủ lại vây quét đuổi giết. Đến lúc đó, lại đề cao ước nguyện cũng chưa muộn. Mà lúc trước, bởi vì phải giữ mặt mũi cho Thiên Hoang, nên mới không thể để cho người ngoài biết được chân tướng thông đồng giữa hai nhà. Hiện tại, rốt cuộc tiểu tử kia cũng đã ngoan ngoãn bó tay chịu trói, chỗ tốt đương nhiên không thể chia cho người khác. Ra tay tương trợ thì đã sao? Nếu không phải vì trước đó đã có một trận ác chiến thì hai bọn hắn sao có thể đánh lén thành công được...

Lăng Đạo hừ một tiếng, chần chừ không lên tiếng. Thanh Diệp đứng bên cạnh y không cho là đúng mà cười nói:

- Giống như mong muốn của đạo hữu, huynh đệ chúng ta đứng ngoài quan sát là được rồi.

Dù sao Thiên Hoàng cũng là địa bàn của nhà mình, hai huynh đệ bọn hắn xem như cũng hiểu quy củ.

Cửu Huyền an tâm hơn, quay người về phía sơn cốc, thản nhiên thả mình đáp xuống, khi chỉ còn cách mặt đất chừng ba năm trượng thì vội vàng dừng lại, sau đó thì vung ống tay áo. Hai phân thân của ông ta, trái phải tiến đến gần, chỉ trong nháy mắt đã bao vây Lâm Nhất ở chính giữa, phạm vi bao vây bị co ngắn còn chừng trăm trượng. Ông ta nhìn đối phương ngồi liệt trên mặt đất, dáng vẻ thê thảm không chịu nổi, thì không nhịn được mà hả hê lên tiếng:

- Lâm Nhất! Nơi này đạo cao một thước, ma cao một trượng. Mà chung quy thiên đạo đều sáng tỏ, báo ứng khó lường. Trên đường đi đến luân hồi bàng hoàng lạnh lẽo, để lão phu tiễn ngươi một đoạn đường...

Lời này thốt ra, chính khí run sợ. Rõ ràng là một người luôn xưng danh chính nghĩa, trừ bạo an dân lại có thể thốt ra những lời như vậy. Về phần sự thật như thế nào, thì cũng không có ai thèm quan tâm đến một cái xác là đen trắng hay hồng xanh...

- Ha ha... Thật đáng tiếc...

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free