Vô Tiên - Chương 2519:
Rốt cuộc Cửu Huyền cũng được như nguyện, nhưng mọi chuyện sau đó lại không giống như tưởng tượng của ông ta. Ở chung lâu ngày với đám người Tiên Hoàng, Long Phạm, Côn Tà và Tử Tang, ông ta liền cảm thấy vô cùng ngoài ý muốn, rất bất đắc dĩ và căm hận.
Có hai điều khiến ông ta cảm thấy ngoài ý muốn. Thứ nhất, chính là Tiên Hoàng chỉ thu nhận ông ta làm đệ tử, chứ không hề truyền thụ dạy bảo gì cả. Hơn nữa sau khi ra lệnh cho Côn Tà và Tử Tang tu luyện công pháp sở học của mình thì liền vùi đầu bế quan không ra mặt nữa. Về sau ông ta mới biết, ý đồ thật sự của Tiên Hoàng chỉ là đơn giản muốn tụ tập, tham khảo, xác minh sở trường của tất cả các nhà để cảm ngộ cảnh giới, cuối cùng có thể đột phá Động thiên tam cảnh. Khi ông ấy có thu hoạch, đã sáng chế ra Tam Hoàng Kinh, nhưng cũng chỉ vội vàng truyền lại cho đại đệ tử Long Phạm, sau đó thì liền xuất ngoại đi xa, tiến về Ma hoàng và Yêu Hoang.
Thứ hai chính là, Đại sư huynh Long Phạm tính tình cao ngạo, chưa hề để ba sư đệ như bọn họ vào mắt. Côn Tà và Tử Tang bị ghẻ lạnh, liền tìm đến chỗ Cửu Huyền để phàn nàn, hơn nữa còn dần dần thể hiện ra sự thèm thuồng với Tam Hoàng Kinh. Thường xuyên qua lại, cả ba người cứ thế mà ăn nhịp với nhau. Mà Côn Tà và Tử Tang vì để thủ tín với Cửu Huyền, nên rốt cuộc đã nói ra tình hình thực tế của sư môn trước đó của mình.
Côn Tà và Tử Tang, chính là đệ tử thuộc hạ của Ma Hoàng Huyền Tiêu và Yêu Hoàng Giao Quý. Hai vị cao nhân kia sớm đã nghe nói Tiên Hoàng đã tìm được phương pháp đột phá cảnh giới, nhưng lại khó có được kết quả nên đã bắt tay vào tìm kiếm tin tức. Vừa vặn, bắt gặp Cửu Huyền tìm kiếm bốn phái nên đã diễn ra đủ loại chuyện như trên. Cửu Huyền trước sau rơi vào cạm bẫy, hồn nhiên không nhận ra, còn vui vẻ cùng đối phương bước lên thuyền hải tặc.
Nhưng mà Long Phạm lại dùng cái cớ “truyền thừa trọng đại, không cho phép kẻ nào nhúng chàm “Tam Hoàng kinh khiến cho ba vị sư đệ cảm thấy rất bẽ mặt, nên vì vậy mới sinh hận.
Sau khi Hỗn Độn luận đạo, tung tích của Tam Hoàng liền biết mất vô tung.
Cửu Huyền và Côn Tà, Tử Tang cố tình thả ra tin tức của Tam Hoàng Kinh, chỉ nói là Tam Hoàng vì thế đánh nhau, khiến cho Đế Khuê đạo vẫn, đủ thứ đủ thứ chuyện khác.
Tu sĩ của tất cả các nhà vừa nghe thấy tin tức liền đồng loạt hành động, bát hoang bát ngát nhất thời trở nên hỗn loạn.
Cửu Huyền phấn khởi chống lại Long Phạm, ý định nhân lúc loạn lạc để quấy phá. Đối phương mệt mỏi ứng phó, trong cơn tức giận đã rời khỏi Bát Hoang. Ba tên sư đệ bụng dạ khó lường này liền theo gót tiến Tiên vực, về sau mọi chuyện đã chuyển biến theo một xu thế thật khó tưởng tượng.
Ngoài ra, Cửu Huyền còn biết rõ nguồn gốc của Tam Hoàng Kinh chính là cảm ngộ cảnh giới yêu, ma, tiên tam tu hợp nhất. Nên đã học theo Tiên Hoàng, muốn thu hoạch được kết quả từ trên người Côn Tà và Tử Tang. Nhưng đối phương lại không hề có ý tốt, hơn nữa còn cố ý giấu giếm. Đến cuối cùng, cả hai người kia đều vẫn lạc ở Tiên Vực. Mà tam tu cảnh giới của ông ta cũng bởi vì lý do trên mà chẳng đâu đến đâu...
Cửu Huyền kể đến đoạn này thì không nhịn được mà cười lạnh một tiếng:
- Ha ha! Tôn vi Tiên Hoàng thì đã làm sao? Đế Khuê cũng chỉ là một tên tiểu nhân qua cầu rút ván mà thôi, đến cuối cùng lại hại chính đệ tử của mình. Hắn ta làm như vậy, đương nhiên là bởi vì hối hận bởi sai lầm năm đó của mình. Có lẽ hắn ta cũng không ngờ được, Thiên Hoang hôm nay đã rơi vào tay của ta...
Lúc này, vầng trăng đã lên cao, chung quanh đều chìm trong màn đêm yên tĩnh.
Lâm Nhất bồng bềnh giữa không trung, thản nhiên im lặng.
Năm đó, ai là tiểu nhân, là ai đã sai lầm? Là Đế Khuê thất sát, Long Phạm bảo thủ, Ma Hoàng, yêu Hoàng chêm dầu vào lửa, hay là Cửu Huyền là kẻ có thù tất báo? Có lẽ, bản chất của con người với con người là không hề khác nhau, nhưng lại bởi vì dục niệm mà trong lúc lơ đãng đã gây ra đại họa không thể nghịch chuyển được, hơn nữa còn gây ra ân ân oán oán kéo dài đến vài vạn năm còn chưa dứt. Có người sẽ vì vậy mà đau buồn khốn khổ, nhưng có người lại cười vui, hân hoan.
Cũng có người vì vậy mà cô độc, càng có người vì thế mà tìm kiếm, lại không ít người trong lúc mờ mịt bị vạ lây cuốn vào. Mà Cửu Huyền đã cho thấy, ông ta sẽ không để ý đến sự sống chết của người khác, càng không biết đến tung tích của Mộ Vân và Vũ Tử.
- Lâm Nhất, nếu như ngươi đã có lòng muốn biết được chân tướng, vậy thì có thất vọng hay không? Cao nhân tiền bối, Thiên Hoàng Đế Tôn cũng không khác gì đám cầm thú, chó hoang. Trong lòng đều có dục niệm, vì danh lợi mà hai tay phủ đầy máu, tất cả đều vô căn cứ, thiên địa ta Độc tiên, ha ha...
Cửu Huyền nói đến đây thì dừng lại, trong giọng điệu không nén được sự thê lương. Trong tiếng cười tịch liêu lại lộ ra một chút cô độc và điên cuồng.
Khóe miệng Lâm Nhất nhếch lên, nhưng thật sự hắn không cười nổi.
Chân tướng làm cho người ta mê muội. Đặc biệt là sự nghi hoặc ẩn giấu đằng sau chân tướng, đó là một sự dụ hoặc nguy hiểm, càng khiến người ta cố chấp không thôi. Một khi chân tướng bị phân trần, mọi thứ sẽ trở nên hỗn độn.
Một khi dục niệm trỗi dậy, hai tay sẽ vì danh lợi mà nhuốm đầy máu tươi, tất cả đều vô căn cứ, thiên địa ta độc tiên! Cửu Huyền nói, chẳng lẽ không phải là muốn để mọi người thờ phụng ông ta mà là tuân theo đạo, yên phận mà sống sao? Làm người không vì mình, trời tru đất diện, cho dù không từ thủ đoạn thì chỉ cần có thể thành tiên tiêu dao, đâu thèm để ý gì đến núi thây biển máu, hay là đạo đức hỏng bét.
- Nhưng, đạo kia không phải là đạo của Lâm mỗ. Làm tiên như vậy thì không làm cũng được. Hay nói cách khác chính là, thiên địa vốn dĩ không có tiên...
- Lâm Nhất! Ta đã giải thích nghi hoặc của ngươi, ngươi cũng nên truyền thụ mẹo tam tu nhất thể cho ta rồi, hơn nữa còn phải để lại kinh văn. Nếu như ta được như nguyện, có lẽ ngươi còn có một con đường ra.
Lâm Nhất theo tiếng nhìn lại, trong sự cô đơn hiện ra một cỗ hàn ý:
- Ngoại trừ chết ra, Lâm mỗ không nghĩ ra còn có con đường ra nào khác nữa.
Sau khi Cửu Huyền nuốt xuống vài viên đan dược, thương thế trên thân gần như không còn gì đáng ngại. Ông ta thấy Lâm Nhất thương cảm và tuyệt vọng như vậy, thì lại thấy cao hứng mà bật cười:
- Ha ha! Chỉ cần ngươi đứng trước mặt tất cả mọi người nhận sai, hơn nữa còn bái ta làm thầy, thì muốn giữ mạng cũng không phải chuyện gì khó...
Lâm Nhất lắc đầu, giống như là sợ đối phương không nghe rõ mà nhấn mạnh từng chữ một:
- Ý ta nói chính là... Ngươi! Không! Có! Đường! Ra!
Nụ cười trên gương mặt Cửu Huyền lập tức cứng đờ, nhưng rất nhanh lại muốn phát tác. Nhưng mà, ông ta còn chưa kịp há miệng thì đã thoáng giật nảy. Trong lúc im hơi lặng tiếng, một đường huyết quang quỷ dị lặng yên xẹt qua bầu trời đêm, hung hăng bổ đến sau lưng ông ta. Cửu Huyền còn chưa kịp né tránh thì một tiếng nổ mạnh đã vang lên...
- Nhãi ranh đáng giận...
“Rắc rắc phần phật!
Cửu Huyền oán hận thốt ra một câu, liền vội vàng quay người điều động pháp lực chống cự. Chỉ sau một chớp mắt, cả người ông ta đã bị thế công lăng lệ ác liệt dị thường kia trực tiếp đánh bay ra ngoài. Một tiếng ầm vang mãnh liệt truyền ra, cấm chế tan vỡ. Ông ta lăn lốc giữa không trung, kéo lê một quãng chừng hơn trăm trượng mới miễn cưỡng dừng lại được. Nhưng lại khốn đốn phun ra một ngụm máu tươi. Đến lúc này mới kịp quay đầu nhìn lại, ánh mắt hừng hực lửa giận.
Đạo huyết quang kia đã tiêu tán, cấm chế cũng đã vỡ vụn. Cái tên tiểu tử luôn giả vờ giả vịt kia cũng đã biến mất vô tung. Hai phân thân của ông ta cũng không may mắn thoát khỏi, đều bị đả thương, cả hai vẫn còn đang nghiêng trái ngã phải chật vật trong bầu trời đêm.
Vào lúc này, Lâm Nhất đánh lén đắc thủ lập tức tung người nhảy lên, thuận thế, cùng với phân thân Ma Tu hợp thể làm một, kế đó, còn chưa kịp thở dốc thì sắc mặt đã lập tức tái nhợt, rồi vội vàng lách mình né tránh. Từ trên cao đột nhiên rơi xuống một đạo lợi mang vô sắc vô hình, vô phong vô ảnh, nhưng lại hung ác dị thường. “Phanh một tiếng, hộ thể pháp lực, Long giáp của hắn bị xé toang, trực tiếp đâm vào bả vai của hắn. Hắn không chống đỡ nổi, cả người rơi xuống dưới sơn cốc.