Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2518:

- Trả lời chi tiết?

- Nếu có thời gian để trả lời chi tiết thì cũng không hẳn là tệ, ít nhất là có thể gỡ bỏ những nghi hoặc luôn tồn tại từ trước đến nay. Nhưng mà ý của Lâm mỗ cũng không phải là vậy...

Lâm Nhất cũng không vội vã đáp lời, còn tranh thủ đánh giá hai dáng người đứng bên trái, bên phải mình. Bất chợt, hắn tự nhủ:

- Cự phủ mà Ma tu thi triển ra không khác với Thiên ma cửu ấn của Côn Tà. Tiếc rằng, uy lực của Lục ấn hợp nhất chưa đủ, hơn nữa tu vi của hắn có thất tinh thuần, nên tuy có thể đả thương Lâm mỗ nhưng lại không gây nên vết thương chí mạng...

- Lúc trước có phân thân, sau đó lại tu luyện thêm Ma đạo, khó tránh được khuyết thiếu. Mà lão phu cũng chỉ tu được sáu kiểu ma ấn, sau đó thì không biết làm gì nữa.

Cửu Huyền cảm thấy lời nói của Lâm Nhất ẩn chứa huyền cơ, liền biết rõ đối phương cũng không phải nói hươu nói vượn, nên âm thầm gật đầu, rồi lại có chút ngoài ý muốn nói:

- Ngươi vậy mà lại nhận ra Côn Tà?

Lâm Nhất nghe ông ta hỏi thì không khỏi quay đầu lại, cười cười nói:

- A... Côn Tà là chết trong tay của ta. Phân thân mà ông để lại trong Tiên Vực năm đó cũng biết được việc này, đáng tiếc là bị ta diệt luôn rồi...

Cửu Huyền trở nên cứng đờ, ánh mắt toát ra từng luồng khí lạnh.

- Yêu Tu của người càng không chịu nổi. Tu vi chỉ bằng một phần bản thể thì chưa kể đến, mà ngay cả gân cốt cũng rèn luyện rất rất không tốt. Cái gọi là tam tu, chẳng qua chỉ là được cái vỏ... Khụ khụ...

Sắc mặt của Cửu Huyền càng lúc càng khó coi. Vào lúc này, chợt thấy Lâm Nhất yếu ớt ho khan hai tiếng rồi bất chợt quay người lại, ông liền vội vàng khoác lên mình dáng vẻ hiền hòa, cười hiền hỏi:

- Không biết là có gì chỉ giáo?

Lâm Nhất nhún nhún vai, bày ra dáng vẻ uể oải nói:

- Ta rất hiếu kỳ về việc Tiên Hoàng thu nhận Thiên Hoang Tam Thánh làm đồ đệ... Ừm, cũng chỉ là hiếu kỳ mà thôi... Rốt cuộc đây là ước nguyện của ông ấy hay là quỷ kế của ba người các ngươi hay là vì duyên cớ gì...

Nói đến đây thì hắn lại bày ra tư thế xin rửa tai lắng nghe.

Cửu Huyền lặng yên nhìn Lâm Nhất chằm chằm, sau đó đột nhiên hỏi:

- Lam Nhất, ta nhớ rõ, trên tay bản thể của ngươi có một chiếc vòng tay..

Lâm Nhất cũng không hề do dự, lập tức giơ cổ tay trái lên, để lộ ra chiếc vòng đá, ngón tay phiết qua môi, cười khẩy nói:

- Ha ha! Chỉ có người mang theo vòng tay mới là bản thể của Lâm mỗ. Thượng nhân quả thật ngã một lần khôn hơn một lần...

Hắn phất ống tay áo, giọng điệu có chút bất mãn:

- Lúc này còn muốn giấu diếm, thật sự là không thú vị. Muốn giết Lâm mỗ thì cứ ra tay đi. Chỉ là Tam Hoàng kinh và truyền thừa của Tiên Hoàng, chỉ sợ chưa chắc đã có thể...

Cửu Huyền vuốt chòm râu dài của mình, thản nhiên nhoẻn miệng cười, mà ánh mắt thì lại nhìn về phía xa xôi, giống như là đang hồi tưởng lại chuyện cũ, sau một lát, ông ta mới mở miệng nói:

- Nơi này chỉ có hai người ta và ngươi, nói ra cũng chẳng sao...

Nói đến đoạn này, ông ta chợt trầm ngâm, trong giọng nói mơ hồ toát ra một tia hận ý, nói tiếp:

- Năm đó, ta và Côn Ta, Tang Tử cũng không hề quen biết nhau...

Ông ta thấy Lâm Nhất đã bị trọng thương, hoàn toàn đánh mất khả năng chống trả, hơn nữa còn có cấm chế bủa vây, có thể nói là phần thắng nắm chắc trong tay rồi nên cũng không cố kỵ gì nữa, cứ thế thản nhiên nói ra...

Từ miệng của Cửu Huyền, Lâm Nhất biết được, năm đó ông ta chỉ là một tu sĩ bình thường. Hơn nữa còn ỷ vào kỳ tài mà tự phụ vô cùng. Lúc ấy, ông ta tình cờ gặp được Đế Khuê Tiên Hoàng, lại nhận được sự ưu ái của người kia, nên sau đó đã được giao cho một nhiệm vụ, hoặc có thể nói là sứ mạng bậc nhất.

Cái sứ mạng này có chút quỷ dị, cũng cực kỳ bí ẩn. Sứ mạng này chính là, Cửu Huyền sẽ phải tiến đến Ma Hoang và Yêu Hoang, tìm kiếm hai vị Động Thiên cao thủ cải đầu bái nhập làm môn hạ của Đế Khuê Tiên Hoàng. Nếu như việc này thành công thì bản thân ông ta cũng có thể trở thành một vị đệ tử khác của Tiên Hoàng.

Khi đó Tiên Hoàng chỉ có một đại đồ đệ, tên là Long Phạm, chính là nhân vật uy chấn Thiên Hoang. Nếu có thể bái nhập là môn hạ của Tiên Hoàng, thì không chỉ có thể dứt bỏ thân phận người phàm, mà chuyện trở thành cao thủ như Long Phạm cũng ở trong tầm tay. Cơ duyên tốt như vậy, sao có thể bỏ qua được.

Cửu Huyền tiếp nhận sứ mạng, hơn nữa cón giữ vững lời thề, miệng kín như bưng. Nhưng mà, từ sau khi lấy lại sự bình tĩnh, ông ta liền cảm thấy chuyện rất khó khăn, hơn nữa còn có điều gì đó không bình thường.

Mọi người đều biết phàm là những người cải đầu sư môn đều chắc chắn phải cõng trên lưng tội danh khi sư diệt tổ, là điều tối kỵ của Tiên gia. Mà với một vị tôn sư như Tiên Hoàng, muốn tuyển nhận môn đồ là chuyện không hề đơn giản, chỉ cần phất tay một cái thì sẽ lập tức có người đến ứng tuyển, vì sao hết lần này đến lần khác lại quỷ dị như vậy?

Kết quả là, trước khi đi Cửu Huyền đã âm thầm điều tra, liền phần nào đoán được dụng ý thật sự của Tiên Hoàng. Nhưng ông ta lại làm ra vẻ không biết, dứt khoát bắt đầu hành trình tiến đến Ma Hoang và Yêu Hoàng.

Tục ngữ có một câu rất đúng, không có việc gì khó, chỉ sợ lòng không bền!

Sau nhiều lần gián tiếp tiếp cận, rốt cuộc Cửu Huyền cũng đã làm quen được với hai vị cao thủ kia, theo thứ tự là Côn Tà Ma Hoàng và Tử Tang Yêu Hoang. Vốn tưởng rằng sẽ phải khuyên bảo rất khó khăn, hơn nữa còn sẽ chạm phải điều cấm kỵ, nhưng ai ngờ được đối phương đã đồng ý rất dứt khoát, không hề cân nhắc lại. Ông ta cũng không suy nghĩ nhiều, liền dẫn theo hai người kia quay trở về Thiên Hoang. Mà Tiên Hoàng lại là người thủ tín, liền thu nhận ba người bọn hắn làm môn hạ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free