Vô Tiên - Chương 2517:
- Ha ha! Không thể ngờ được Cửu Huyền lão nhân ngươi còn cất giấu phân thân Ma tu và Yêu tu...
Hắn vừa cười cười, vừa quay đầu nhìn về phía xa lắc đầu. Giống như là đang trấn an huynh đệ nhà mình, hoặc là bởi vì thương thế khó chống đỡ mà thầm bất đắc dĩ.
Không còn gì để nghi ngờ nữa, từ khí tức phát ra trên thân ba vị lão giả kia thì có thể nhận thấy, vị có tu vi Động Thiên viên mãn chính là bản thể của Cửu Huyền. Hai vị động thiên hậu kỳ tiểu thành cảnh giới còn lại thì chính là phân thân Ma tu và Yêu tu của ông ta.
Cửu Huyền dùng bản thể để liều mạng với Lâm Nhất, nắm chắc phần thắng trong tay. Mà ông ta lại là một con cáo già, luôn luôn âm thầm dở trò sau lưng. Quả nhiên, tại thời khắc mấu chốt nhất, phân thân lại lập nên kỳ công. Hiện tại, đối phương đã bị đả thương trầm trộng, vô lực chống đỡ, hơn nữa trong tình thế bị vây kín chỉ có thể bó tay chịu trói.
Nhưng mà phân thân Ma, Yêu của Cửu Huyền lại rất đặc biệt...
Nói đến đây Lâm Nhất lại dừng lại một chút, kế đó lại mang theo chút mỉa mai nói:
- Lấy phân thân tu luyện hai đạo ma, yêu, tuy rất khắc người nhưng đến phút cuối khó mà hợp thể, tốn công vô ích như vậy, nhưng vẫn...
Hắn nói đến đây thì lại khẽ nhíu mày, giống như có điều suy nghĩ.
Ba dáng người kia tiếp cận rất nhanh, chỉ trong chớp mắt chỉ còn cách hắn chừng ngàn trượng. Cả ba lần lượt dừng chân, hơn nữa còn hô ứng với nhau, hiển nhiên là đã hoàn toàn bao vây Lâm Nhất ở chính giữa. Trong số đó, bản thể Cửu Huyền thở gấp vài cái, rồi mới hừ lạnh một tiếng:
- Hừ! Sở dĩ, lão phu tu phân thân chỉ là trong lúc rảnh rỗi kiếm trò tiêu khiển mà thôi, nhưng lại đủ dư để bao vây, xoắn giết kẻ trộm.
Trên gương mặt ông ta hiện ra một nụ cười lạnh, nói tiếp:
- Lâm Nhất, ngươi có thể đả thương lão phu, lại có thể dồn ép lão phu phải triệu hoán phân thân, dù cho có chết thì cũng rất quang vinh...
Lâm Nhất hết nghiêng trái đến ngả phải, tình trạng giống như nỏ mạnh hết đà. Hắn vội vàng lăng không đạp loạn mấy bước, cuối cùng mới giữ vững được thăng bằng. Dáng vẻ vẫn hiên ngang, không sợ hãi như trước. Hắn nhếch miệng cười cười, khí tức có chút suy kiệt, nói:
- Nguyện thua cuộc... Không cần phải dài dòng...
Nhưng mà, trước khi Lâm mỗ cam chịu số phận, nghĩ lại một đoạn tình cảm ân oán với nhau, có thể giúp ta giải thích một vài nghi hoặc...?
Cửu Huyền không lên tiếng, chỉ ngưng thần đánh giá dáng người chao đảo sắp ngã kia, kế đó lại quay đầu nhìn chung quanh, trong ánh mắt hiện lên sự hoài nghi.
Lâm Nhất tiếp tục nói:
- Cửu Huyền, ngươi và Tử Tang, Côn Tà làm thế nào lại bái nhập môn hạ của Tiên Hoàng, trước đó có quen biết nhau không?
Hắn hỏi ra những lời này, giọng điệu rất thản nhiên, dáng vẻ lại có chút thần khẩn, chắp tay lại nói:
- Nếu như ngươi có thể nói rõ ràng thì ta cũng không ngại chỉ ngươi mẹo tam tu nhất thể...
Hắn nheo mắt, đánh giá Cửu Huyền thật lâu, sau đó phất ống tay áo, thở dài một hơi:
- Người tu yêu, ma, tiên nhất thể, là làm chơi mà ăn thật, vả lại cảnh giới cũng không có gì đáng ngại. Tu đến La Thiên tam cảnh, thậm chí cả vô cực và tiên thiên ngũ thái, chạy suốt đến hỗn độn bản nguyên, đều dễ như nước chảy thành sông...
Cửu Huyền không giữ được bình tĩnh nữa, thất thanh thốt lên:
- Tiên thiên ngũ thái? Vô Cực, Thái Cực...
Lâm Nhất thu hết biểu cảm của Cửu Huyền vào trong mắt, có chút ngoài ý muốn nói:
- Nhất nguyên y thủy, hỗn độn chưa phân, tiên thiên ngũ thái, thiên địa sơ khai... Đây là Thái Tố kinh sở vân, ngươi là đệ tử của Tiên Hoàng, sao lại không biết điều này? Mà Cửu chuyển chi cảnh còn lại là truyền thừa của sư môn...
Sắc mặt của Cửu Huyền thoáng trầm xuống, ống tay áo phất nhẹ một cái. Ở phía xa xa, hai đạo phân thân của ông ta ngầm hiểu, lập tức theo lệnh hành động.
Chỉ trong nháy mắt, chung quanh đã hiện lên một tầng cấm chế vô hình, bao trùm khắp phạm vi ngàn trượng. Đừng nói là Lâm Nhất không thể nào thoát ra ngoài, mà ngay cả cuộc trò chuyện giữa hai bọn hắn cũng không một ai ở bên ngoài có thể nghe thấy được.
Cửu Huyền đưa tay vuốt chòm râu dài, nặng nề thở hắt một hơi, trên gương mặt đầy nếp nhăn miễn cưỡng để lộ ra một nụ cười, ông ta lên tiếng nói:
- Ha ha! Lão phu và Lâm Nhất ngươi xem như không đánh không quen biết. Chỉ tiếc không có duyên tương giao, nói cách khác chính là, về phần tại sao lại như vậy...
Ông ta xúc động thở dài một tiếng, lại mang theo vài phần chờ mong nói:
- Ngươi lại nói đến mẹo tam tu nhất thể đi, sau đó ta sẽ nói rõ cho ngươi bí mật năm đó..