Vô Tiên - Chương 2516:
Lúc tham dự cuộc chiến Vương giả, hai vị cừu gia rốt cuộc cũng chính diện chạm mặt nhau, cũng là khi hoàng hôn buông xuống. Mà ở giữa không trung, Cửu Long trì lập lòe lôi hỏa, liệt diễm sôi trào, dấy lên từng cơn sóng dữ, lách tách vang dội từng trận. Đột nhiên lúc ấy, giống như hỗn độn sơ khai, càn khôn tái sinh. Đủ loại âm thanh, đủ loại sắc màu tràn ngập khắp mọi nơi, cảnh tượng mỹ lệ vô song. Chỉ là, từ bên trong có sát cơ quét ngang quá mức điên cuồng, thanh thế phi thường giống hệt long trời lở đất vậy.
Trên các đỉnh núi chung quanh Cửu Long trì, sớm đã không còn bóng dáng ai. Hơn ba nghìn tu sĩ xem chiến đã rất thức thời né ra phía xa. Mà ở trên bầu trời, cao thủ hai bên trợ trận cũng tận lực lùi lại bên ngoài hơn ngàn dặm.
Đứng trong đám người, Trần Luyện Tử nhìn thấy sư phụ Cửu Huyền Thượng nhân sắp sửa chiến thắng. Gã không cho là đúng mà cười cười, sau khi quay đầu nhìn chung quanh lại mang theo dáng vẻ khinh khỉnh nhìn về phía xa.
Hơn ba bốn trăm người cách chiến trận, ở khoảng cách xa nhìn nhau. Ở đám cao thủ bên kia, là do Mã Minh Tử cầm đầu. - “Toàn là một đám tiểu nhân thấy lợi quên nghĩa, đầu chuột đuôi rắn, vô cùng vô sỉ. Đợi đến lúc sư phụ bắt giết Lâm Nhất rồi, để ta nhìn xem, còn kẻ nào dám có suy nghĩ ngỗ nghịch...
Trầm Nguyên Tử đứng ở bên cạnh Trần Luyện Tử, biểu cảm vừa có chút vui mừng, vừa có chút giật mình, cũng không giấu được sự khóe hiểu. - “Cửu Huyền thượng nhân cường đại rõ như ban ngày, không ai có thể đơn giản thay đổi được. Trước đây, tại Giới Linh đảo, Lữ Nguyên Tử đã từng trụ xuất Lâm Nhất, chuyện này không hề tuân theo quy tắc, chỉ là vì không muốn để đối phương rơi vào cạm bẫy nên mới sớm có tính toán. Ông ấy vậy mà lại cam tâm tình nguyện đi theo một hậu bối còn trẻ tuổi như vậy, là vàng đỏ nhọ lòng son hay là già nên hồ đồ chứ...
Đứng ở trong đám người phía đối diện, Mã Minh Tử, Mã Ninh Tử, Xuân Đạo Tử cùng với mấy vị cao thủ Đan La Tử đều hết sức chú ý đến thế cuộc, mỗi người đều hết sức lo lắng, trái tim cứ phập phồng, lo được lo mất.
“Mặc kệ tình hình chiến đấu trước mắt có ra sao thì hôm nay đã định trước chỉ có thể khoanh tay đứng nhìn. Mặc dù bọn hắn có ý tốt, nhưng mà muốn làm được thì lại rất khó. Có lẽ, sự lựa chọn lúc trước đã có chút quá vội vàng rồi. Mặc dù thần thông của Lâm Nhất có siêu phàm đến đâu, thủ đoạn cũng rất hay thay đổi, nhưng mà chắc chắn cũng không phải là đối thủ của Cửu Huyền! Một người là thiên trung kỳ đại thành, một người là thiên hậu kỳ viên mãn, tu vi của cả hai chênh lệch quá xa, căn bản cũng không cần suy xét thắng bại. Nhưng nếu như đã biết rõ như vậy, thì lại khiến cho một đám người nhảy ra, chủ động rơi vào thế bất lợi? Là bởi vì Hồ Thiên Hoang đạo thống, là sự tin tưởng tuyệt đối vào chính nghĩa, hay là bởi vì thèm thuồng lời hứa được phân chia “Tam Hoàng kinh, hay là do thật sự tin tưởng đến cuối cùng người trẻ tuổi kia có thể chiến thắng?
Hổ Đầu hai mắt trợn tròn, bàn tay siết chặt thiết bổng, gương mặt hổ đã gấp đến mức đỏ au lên rồi. Mà cánh tay còn lại của y thì lại bị một bàn tay túm chặt lấy, rất chặt, không thể giãy giụa được. Y không kìm nén được lo lắng, không nhịn được mà oán hận một câu:
- Này, Long ca! Tình hình của lão đại không ổn, rất đang cần có người trợ quyền...
Lão Long đứng ngay bên cạnh Hổ Đầu, một tay túm chặt lấy y không dám buông lỏng. Trên gương mặt thì lại phủ một tầng sát khí mờ mờ, căn bản là không có cảm xúc. Chỉ là, ánh mắt lại lạnh như băng, vô cùng tĩnh lặng, không để lộ bất cứ tia tình cảm nào. Lão mặc kệ Hổ Đầu vùng vẫy hồi lâu, đến lúc này mới trầm giọng nói:
- Cửu Huyền và lão đại sớm đã định trước, hai người chúng ta sao có thể phá hư quy củ được. Bằng không thì, bị người ta khinh bỉ còn chưa kể đến, hết thảy chuyện hôm nay làm cũng sẽ đều như kiếm củi ba năm đốt một giờ đấy...
Hổ Đầu tức giận nói:
- Chẳng lẽ phải trơ mắt nhìn lão đại chịu thiệt? Miễn sao hắn không gặp chuyện gì ngoài ý muốn thì ông đây mặc kệ hết cái quy củ chó má gì...
Lão Long không hề có phản ứng gì, kiên quyết nói:
- Huynh đệ chúng ta, thắng cũng lên, thua cũng lên. Nếu như lão đại có chuyện gì ngoài ý muốn thì đã có Lão Long ta tin tưởng đi theo...
Hổ Đầu sững sờ, sau đó lại khẽ run lên, thức thời mà trở nên biết điều, nhưng vẫn không chịu yếu thế mà nói:
- Hừ! Ngươi vứt Hổ ca ta đi đâu rồi...
Y còn chưa nói xong câu thi đã cảm nhận được bàn tay thô kệch túm lấy vai mình siết chặt, nên cũng không kịp suy nghĩ nhiều nữa, vội vàng nhìn về phía Lão Long đang nhìn, thất thanh hét lên:
- Hú hú, lão đại ra sát chiêu...
...
Ở giữa không trung, cách mặt đất mấy ngàn trượng, huyền thủy cuồng lưu gào thét, địa ngục liệt diễm cuồn cuộn, một dáng người ngạo nghễ lướt đi, một người thì hùng hổ đuổi sát phía sau. Khoảng cách giữa hai người bọn hắn càng lúc càng gần. Bất chợt lúc này, Lâm Nhất chợt lăng không chỉ một cái. Sát cơ cuồng loạn đan xen vào nhau, thiên địa bỗng dưng biến đổi.
Chỉ thấy phía xa xa, từng áng mây đột nhiên ngưng tụ lại, đen, trắng, tím, xanh... không màu nào giống màu nào, thỉnh thoảng lại có từng trận gió lạnh quét qua, cuốn qua khắp bốn phương tám hương. Mà nhân vật uy thế khó lường kia lại chính là Huyền Vũ thấy đầu không thấy đuôi, Bạch Hổ khí thế vô địch, Chu Tước tàn khốc vô tình, Thanh Long cuồng phách bạo ngược. Tứ tượng lực lượng cường đại hùng hồn hội tụ lại một chỗ, hóa thành một cỗ sát cơ vô thượng chỉ đợi thời cơ nghiền nát, phá hủy vạn vật.
Chỉ trong nháy mắt, cả phiến khu vực rộng ngàn dặm đều bị bóng tối bủa vây, sát cơ dày đặc cuồn cuộn quét ngang bốn phương. Giống như tận thế hàng lâm, càn khôn điên đảo. Cũng trong một khắc này, âm dương cách trở, sinh cơ đoạn tuyệt. Huyền thủy cuồng lưu mới vừa rồi còn cuồn cuộn bao trùm trời đất, bỗng nhiên lại “ù ù nổ vang rồi trút xuống. Kế đó, hư không trầm tịch, vạn vật tiêu sát, tử khí vô biên quét ngang trời đất.
Cửu Huyền đứng mũi chịu sào, thấy một màn như vậy thì kinh ngạc vô cùng. Trong tình thế không kịp suy nghĩ nhiều, ông ta vội vàng lách mình né tránh. Nhưng dù đã lùi lại hơn mười dặm thì vẫn không thể nào tránh được. Lập tức “bành một tiếng, cả người ông ta bị đánh rơi chìm vào sâu trong bóng tối.
Lâm Nhất đột nhiên phản công thu được thắng lợi, sao có thể dễ dàng bỏ qua. Trận chiến hôm nay, hắn nhất định phải mai táng Cửu Huyền ở trong phiến thiên địa tĩnh mịch này. Mà lúc cái suy nghĩ kia vừa mới hiện lên trong đầu hắn, khi hắn còn chưa kịp truy kích thì một đạo sát khí lăng lệ ác liệt cuồn cuộn đột nhiên lao đến. Hắn đột nhiên trì độn, cũng không kịp né tránh nữa rồi, liên dứt khoát tế Kim Long kiếm ra, quay người phẫn nộ bổ xuống một nhát.
Nhưng đúng vào lúc này, một đường phủ ảnh xẹt qua hư không tối om, ầm ầm hạ xuống. Ở cách đó hơn mười dặm, một dáng người quen thuộc khác chợt hung mãnh giết đến.
“Oanh...
Lâm Nhất giống như có tật giật mình, khi tiếng nổ vang kia vừa truyền ra lập tức bay ngược về phía sau. Kiếm quang tan vỡ, phủ ảnh cũng theo đó mà buông lỏng. Còn hắn thì lăn lông lốc giữa không trung, khi lướt được một quãng chừng mười dặm mới tạm giữ được thăng bằng, lại không nhịn được mà há miệng phun ra một búng máu tươi, tình trạng vô cùng chật vật. Hắn cũng không kịp chú ý nhiều, một tay xách kiếm, tay còn lại gạt đi vết máu trên khóe miệng. Sau đó lại thuận thế điểm mạnh lên mi tâm một cái, cả người lảo đảo. Lúc này mới nheo nheo mắt, hậm hực nhìn lại.
Chỉ trong chớp mắt, cả phiến thiên địa giống như tịch diệt, không còn bất cứ thứ gì tồn tại nữa. Ngoại trừ sát cơ không ngừng tàn sát bừa bãi ra thì chung quanh chỉ còn lại yên tĩnh.
Ba lão giả xuất hiện ở cách đó hơn mười dặm, còn bày ra xu thế vây khốn. Tình huống diễn ra rất đột ngột, hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của mọi người. Trong đó có một vị râu tóc lộn xộn, quần áo không chỉnh tề, trước ngực còn có vết máu màu vàng loang lổ. Nỗi khiếp sợ vẫn còn chưa tiêu tan, nhưng lại không thể giấu được một tia đắc ý. Hai vị còn lại, trên thân tản ra sát khí cuồn cuộn, một người dáng vẻ hung tợn, một người lại hờ hững không nói một lời. Nhưng dù như mỗi một người sắc thái, nhưng ngũ quan lại giống nhau như đúc, chỉ riêng khí thế phát ra là có sự khác biệt.
Vào lúc này, Trần Luyện Tử cũng đã dẫn theo hơn năm sáu trăm tu sĩ bao vây bờ bên kia Cửu Long trì. Đang cách không, giằng co với đám người Mã Minh Tử. Hành động như thế hàm ý rất rõ ràng, gần như không giấu giếm, chính là tuyệt đối không để đối phương ra tay cứu người.
- Ha ha... a...