Vô Tiên - Chương 2509:
Khóe miệng Lâm Nhất nhếch lên, không hề sợ hãi nói:
- Nếu không phân thắng bại, ngại gì tiếp tục đọ sức.
Cửu Huyền đã bao giờ gặp phải khiêu khích như vậy đâu, vừa muốn phát tác, lại uy của lôi châu vẫn còn ở đó, khó tránh khỏi khiến người ta tâm sinh kiêng kị. Hắn cố nhẫn nhịn nói:
- Theo ta được biết, cửu tháp năm đó gia sư tạo ra vẫn chưa hoàn thành, căn bản không rảnh luyện chế bảo vật khác, cho dù để lại lôi châu thì cũng không có mấy, không biết có thể giúp ngươi chống đỡ được bao lâu.
Trong nháy mắt, gần ngàn tu sĩ xa xa lại bày ra trận thế vây khốn. Mà khác với lúc trước, mọi người hành động thong thả hơn rất nhiều.
Lão Long và Hổ Đầu há chịu yếu thế, đều cầm đao vác gậy mà thần sắc đề phòng.
Lâm Nhất lại khôngđể tình hình bốn phía vào mắt, chỉ đột nhiên cất cao giọng, nghiêm nghị quát:
- Chư vị muốn dùng nhiều khinh ít, Lâm mỗ phụng bồi là được. Mà trước lúc động thủ, cứ cho ta biện giải vài câu đã. Nếu không, lôi châu bắn ra, sinh tử vô tình.
Sự lợi hại của lôi châu mọi người đều rõ. Tiền bối Động Thiên hậu kỳ còn khó có thể ngăn cản, huống chi là người khác!
Gần ngàn tu sĩ đang đang định bao vây lập tức ngừng lại, ai nấy do dự bất định. Mà Cửu Huyền thấy mọi người không nghe phân phó, ngón tay đang vuốt râu hơi run rẩy. Hắn vừa muốn cường hành hạ lệnh, Lâm Nhất ở phía trước đã nói:
- Lâm mỗ nói mấy câu, không vì gì khác, chỉ muốn nói rõ tung tích của Tam Hoàng kinh và truyền thừa của Tiên Hoàng, sau đó các vị muốn giết người cũng được, đoạt bảo cũng được, xin cứ tự nhiên.
Cửu Huyền nghe thấy Tam Hoàng kinh, trong lòng căng thẳng, lại thấy mọi người ở xung quanh đều ngưng thần chú ý, vội vàng ngắt lời nói:
- Lâm Nhất! Ngươi chớ có yêu ngôn mê hoặc.
Tiểu tử đó năm lần bảy lượt lôi kinh văn, truyền thừa ra, không phải là có truyền thừa thật chứ? Nếu không thì sao lại rơi vào hoàn cảnh như hôm nay?
Lâm Nhất vung tay áo, ngẩng đầu ưỡn ngực, nghiêm nghị quát lên:
- Chuyện liên quan đến truyền thừa của Đế Khuê Hoàng Tôn, há có thể đem ra làm trò đùa.
Cửu Huyền giống như nhìn thấu tâm tư của Lâm Nhất, không phân trần, ra lệnh:
- Trần Luyện Tử, Thẩm Nguyên Tử, Lữ Thánh Tử, còn không dẫn người động thủ. . .
Khi hắn tức giận, ánh mắt lóe sáng, trong thần sắc dường như có vẻ lo âu. Lúc trước không sợ tiểu tử kia đào thoát, lúc này lại phải nghĩ làm thế nào để bắt được đối phương rồi tuyệt hậu hoạn.
Tâm tình của Trần Luyện Tử không tồi! Về phần có phải do Sử Bình thân tử đạo tiêu hay không thì không ai biết.
Hắn thấy sư phụ hạ lệnh, không dám chậm trễ, mà vừa muốn tiến về phía trước, mới phát giác chỉ có Thẩm Nguyên Tử theo tới, Lữ Thánh Tử thì lại đứng yên không nhúc nhích. Mà gần ngàn đồng môn đạo hữu ở xung quanh cũng có mấy trăm người đang do dự quan vọng.
Đúng lúc này, có người lên tiếng:
- Chậm đã.
Xa xa trên ngọn núi có hơn mười bóng người bay lên, ba lão giả cầm đầu khí độ bất phàm khí độ bất phàm, uy thế ai nấy phát ra nghiễm nhiên chính là cao nhân tiền bối Động Thiên hậu kỳ. Chỉ trong nháy mắt, một nhóm đã đến ngoài trăm dặm.
Cửu Huyền sắc mặt trầm xuống, thét hỏi:
- Mã Minh Tử! Ngươi sớm đã quy ẩn núi rừng mà không hỏi thế sự, chẳng lẽ hôm nay muốn thừa cơ làm loạn? Còn có Xuân Đạo Tử, Đan La Tử ngươi nữa.
Giơ tay lên vung tay, hai mươi ba mươi tu sĩ Động Thiên lập tức quay người chặn đường đối phương.
Người đến bị cản, đành phải dừng lại trong không trung. Ở giữa chính là Mã Minh Tử, hắn thấy Cửu Huyền lòng đề phòng rất nặng, cười cười với xung quanh, sau đó chắp tay thăm hỏi:
- Chúng ta chỉ là vừa hay đi qua nơi này mà thôi, không dám mạo phạm thượng nhân. Mà Lâm Nhất đó nếu có liên quan tới tung tích truyền thừa của Hoàng Tôn, sao không để hắn nói cho rõ.
Hắn vừa dứt lời, hai lão giả ở bên cạnh cũng kẻ xướng người hoạ nói.
- Việc này không phải là nhỏ, liên quan tới Thiên Hoang vạn chúng.
- Thượng nhân chính là Thiên Hoang chí tôn, lòng độ lượng để người ta nói vẫn phải có, đừng ngại cùng nhau chăm chú lắng nghe.
Nghe thấy lời nói của ba vị cao nhân, bất kể là trên trời hay là dưới đất, mấy ngàn tu sĩ đều động lòng, cho dù là đám người Trần Luyện Tử cũng thần sắc chờ mong. Có liên quan tới truyền thừa của Tiên Hoàng, xưa nay đều là khó bề phân biệt mà ít được nghe nói, lúc này nếu có thể biết được một hai, cũng là một chuyện may mắn.
Lâm Nhất thấy ba vị cao nhân đang bàng quan cuối cùng cũng hiện thân, khóe miệng nhếch lên, đúng lúc cao giọng nói:
- Có lời không nói thì không vui, đạo lý không nói không rõ. Mà Lâm mỗ gánh vác truyền thừa và và năm đó, nên không thể không nói rõ với chư vị ở đây! Từ nay về sau sẽ như thế nào, tội nhân Lâm mỗ này tuyệt đối sẽ không trốn tránh.
Hắn hơi dừng lại một chút, ánh mắt ngạo nghễ, lại nói tiếp:
- Cho dù là đơn đấu hay là quần ẩu, chỉ sợ Cửu Huyền ngươi không dám ứng chiến.
Cửu Huyền thần sắc biến ảo, sau một thoáng, bỗng nhiên tay không run nữa, hơi thở cũng trở nên điều hòa, trong ánh mắt thâm thúy còn hiện lên nét cười quỷ dị, gật đầu ứng tiếng nói:
- Lâm Nhất! Ngươi không ngờ là đang khiêu chiến.