Vô Tiên - Chương 2510:
Khiêu chiến?
Sức của một người, khiêu chiến mấy ngàn tu sĩ, không phải bị điên thì cũng là ngu ngốc. Mà từng câu từng chữ rõ ràng từ trong miệng Lâm Nhất nói ra, cũng truyền khắp tứ phương, khiến mỗi người đều nghe được rõ ràng mà khó có thể tin nổi. Hắn dù muốn một mình khiêu chiến Cửu Huyền thượng nhân, đã là không biết tự lượng sức mình rồi! Một Động Thiên trung kỳ đối trận với Động Thiên hậu kỳ, thắng bại căn bản không có gì phải lăn tăn. Trừ phi hắn cầm lôi châu uy lực hiếm thấy đó đập loạn ném loạn, nhưng người ta đã có phòng bị, sao còn chịu thiệt nữa!
Mã Minh Tử nhìn nhìn hai vị đồng bạn, Xuân Đạo Tử và Đan La Tử đều lắc đầu không nói gì. Ba người thần sắc khó hiểu, lại không cần nói cũng biết. Lâm Nhất ở tất nhiên có chút thủ đoạn, lại không khỏi thiếu mấy phần ổn trọng. Hắn cho rằng hắn là Tiên Hoàng tái sinh, hay là thế ngoại cao nhân hàng lâm? Có chuyện không thể nói lung tung, nếu không giằng co chỉ là vô ích.
Hổ Đầu thì miệng há hốc mà kinh ngạc không thôi, chỉ muốn phục sát đất. Còn tưởng rằng Hổ ca là không sợ trời không sợ đất, mà lúc này so sánh với với lão đại, lập tức còn kém xa.
Lão Long lại dường như có đăm chiêu, sau đó ngẩng đầu nhìn trời. Sau đó, hắn nắm chặt ngân đao bảy thước trong tay.
Lâm Nhất thấy mọi người ở xung quanh không tới gần nữa, khẽ cười nói:
- Ha ha! Lâm mỗ mới tới Vạn sơn, muốn nói mấy câu với chư vị thực sự là không dễ dàng gì. Có điều nhắc tới Tam Hoàng kinh và truyền thừa của Tiên Hoàng, vậy không thể không nhắc tới ân oán năm đó; Mà nhắc tới ân oán năm đó, tất nhiên không tránh khỏi nhắc tới Long Phạm tiền bối và vực ngoại tiên giới mà hắn sáng tạo ra.
Trên ngọn núi của đường, các tu sĩ ngẩng đầu nhìn lên. Trong không trung, từng bóng người vờn quanh bốn phía. Cửu Huyền và ba huynh đệ đó thì cách xa nhau nghìn trượng. Chỉ nghe Lâm Nhất tiếp tục nói:
- Mọi người đều biết, năm đó sau Hỗn Độn luận đạo, Đế Khuê Tiên Hoàng tung tích không rõ, mà Tam Hoàng kinh hắn sáng tạo ra lại bị người hữu tâm đồn đại ầm ĩ, thế là các phương hội tụ Thiên Hoang mà mượn cớ làm khó dễ. Long Phạm chỉ tưởng là sư phụ lâm nạn, hơn nữa không chịu nổi bức bách, liền cùng thất tháp lưỡng kinh, cửu tộc tam thánh tứ tượng rời khỏi Hồng Hoang, bay tới cửu thiên, lại không thể đến được mục đích, ngược lại lưu lạc vực ngoại. Hắn khai thiên tích địa, chỉ muốn tạo ra một phương tiên đạo nhạc thổ, ai ngờ bị huynh đệ tính kế, khiến tiên giới sụp đổ, mà bản thân hắn cũng rơi vào kết cục hồn phi phách tán.
Tiếng nói không nhanh không chậm vang vọng trên vùng trời của Cửu Long đường, mưa gió trước kia lại giống như hàng lâm trên phiến cố thổ này, lại theo đó bay vào sâu trong năm tháng, khiến người nhớ lại, cũng khiến người thổn thức và hướng về không thôi!
- Năm Lâm mỗ mười ba tuổi, có được pháp bảo của Long Phạm; tu tới cảnh giới Trúc Cơ, có được Động Chân kinh; Trở thành tu sĩ Phạm Thiên, có được Động Huyền kinh cùng với Thái Tố kinh mà Đế Khuê Tiên Hoàng truyền xuống.
Khi Lâm Nhất trước sau nói ra, cũng xác nhận sự tồn tại của Động Chân kinh, Động Huyền kinh, mấy ngàn người xa gần đều tâm thần chấn động. Đám người Mã Minh Tử lại nhìn nhau, đều thầm gật đầu. Biết về Tam Hoàng kinh có rất nhiều người, mà nghe nói tới Thái Tố thì lại ít ỏi không có mấy. Nghe nói, Thái Tố kinh mới là truyền thừa chân chính của Tiên Hoàng nhất mạch. Không cần nghi ngờ, những lời vừa rồi không phải là giả dối! Mà Long Phạm không ngờ bị người thân cận bên cạnh hại chết, đúng là ngoài sở liệu!
Cửu Huyền thì thần sắc vẫn như cũ, trên khuôn mặt âm trầm mang theo nụ cười lạnh. Tiểu tử đó còn biết những gì.
Lâm Nhất nói tiếp:
- ...
Yêu thiên chi hạnh, có thể nói là phúc duyên rất sâu! Mà nếu Lâm mỗ có được truyền thừa của Tiên Hoàng, cũng phải gánh vác ân oán năm đó, nếu lảng tránh mà không có trách nhiệm, tất sẽ bị đồng đạo thiên hạ khinh thường! Cho nên, Lâm mỗ hôm nay đến đây, không chỉ để cho chư vị một cái công đạo, còn muốn kết thúc cả ân oán năm đó. Phải biết rằng di ngôn của Long Phạm lúc lâm chung...
Hắn hơi dừng lại một chút rồi nghiêm mặt nói tiếp:
- Di ngôn có vân: Ân sư Đế Khuê, cao đức hiền năng, kinh vĩ thiên địa, sáng tạo cửu tháp tam kinh. Lúc họa loạn nổi lên. Thầy chết. Đệ tử cùng thất tháp lưỡng kinh, cửu tộc tam thánh tứ tượng, rời khỏi Hồng Hoang tới cửu thiên. Vừa mới thành lập, kiếp nạn giáng xuống. Tiên Vực chết non, chính là tiên vận! Lúc hấp hối, dư hận khó tiêu. Kinh văn pháp ấn, truyền cho hậu nhân, lệnh tới Hồng Hoang trừ nghịch tặc, chỉnh đạo thống.
Di ngôn Long Phạm lưu lại không giả, về phần thật giả như thế nào thì không thể khảo chứng! Mà nói có thứ tự mà hữu tình hữu lý như vậy, cũng khiến người ta không thể ngờ vực vô căn cứ! Có điều, Long Phạm lúc hấp hối, vẫn khắc ghi ơn thầy mà không quên Thiên Hoang đạo thống, có thể nói là hạng người có tình có nghĩa, hoàn toàn ngược lại với hành vi khi sư diệt tổ trong truyền thuyết. Vẫn không biết người hại chết hắn là ai.
Thần sắc Lâm Nhất đột nhiên trở nên lạnh lùng, nói:
- Theo di ngôn của Long Phạm tiền bối ghi lại, có người để giành được bí truyền của Tiên Hoàng, không tiếc phóng ra lời đồn về Tam Hoàng kinh, bức hắn phải trốn khỏi Hồng Hoang, lại mê hoặc đạo lữ của hắn, giết hại tay chân của hắn, cũng cuối cùng khiến hắn hồn phi phách tán! Mà tiểu nhân âm hiểm ác độc kia chính là huynh đệ hắn tín nhiệm nhất.
Hắn nói tới đây, giơ tay lên chỉ, nghiêm nghị quát:
- Chính là Cửu Huyền!
Lúc này trời đã gần tới hoàng hôn, bóng mây mông lung, trừ gió núi ra thì xung quanh sơn cốc Cửu Long đường là một mảng tĩnh lặng!
- Cửu Huyền thượng nhân ngươi tự tay hại chết Long Phạm, chỉ tiếc tìm kiếm Tam Hoàng kinh không có kết quả, liền vội vàng quay về Thiên Hoang cướp lấy quyền bính chí tôn, lại lưu lại một Nguyên Thần phân thân tiếp tục họa hại vực ngoại! Mà ngươi sau khi bị Lâm mỗ diệt phân thân, vẫn không chịu từ bỏ ý đồ, lại thiết lập cái gọi là thịnh hộ trừ gian này, chẳng qua là muốn có được truyền thừa của Tiên Hoàng! Thử hỏi, nếu Long Phạm khi sư diệt tổ, hắn vì sao vẫn nhớ mãi không quên ơn thầy? Mà nếu ngươi là đệ tử đích truyền duy nhất của Tiên Hoàng, vì sao truyền thừa không liên quan tới ngươi? Đã giết Long Phạm cớ gì phải giấu diếm đến nay và tùy ý vu hãm?
Lâm Nhất sau khi liên tục quát mắng thì lại hỏi:
- Cửu Huyền! Ngươi không có lời gì đáp lại đúng không? Phải chăng đang vô cùng xấu hổ? Sao không dùng cái chết để tạ tội.
Cửu Huyền cười lạnh không nói gì, trong vẻ giận dữ hiện lên một tia ân hậm.
Để tiểu tử đó nói mấy câu, chỉ là để trấn an mọi người ở đây thôi. Mà nếu có thể mượn cơ hội biết được tung tích truyền thừa của Tiên Hoàng, thì cũng không phải không là không thể! Ai ngờ hắn há miệng liền lời lẽ mê hoặc, không chỉ lôi ra di ngôn của Long Phạm, còn nhắm thằng vào lão phu mà chỉ trích, đúng là buồn cười!
Cửu Huyền không nhịn được quát lên:
- Càn rỡ! Chứng cớ đâu. Không lấy được ra kinh văn truyền thừa và di ngôn để chứng thực thật giả, lão phu quyết không tha cho ngươi!
Lâm Nhất giơ tay lên chỉ một cái, có kim quang bay thẳng lên trời.
Thấy thế, Cửu Huyền thần sắc ngưng trọng mà sát khí ám động. Đạo kim quang đó lại bỗng nhiên quay lại, sau đó hóa thành một kim kiếm ba thước bay lượn trong không trung, khí thế phát ra sắc bén vô song, hiển nhiên chính là một kiện chí bảo của tiên gia. Tiếng nói của đối phương lại vang lên: