Vô Tiên - Chương 2508:
Sau một phen biến cố khiến người ta hoa cả mắt, ba huynh đệ đã tụ lại với nhau.
Hổ Đầu nói không sai, vừa rồi thật đúng là hung hiểm vạn phần.
Vài khoảnh khắc tới gần Cửu Long đường, trong lòng Lâm Nhất liền xuất hiện một loại cảnh giác khó hiểu. Đó là một loại sợ hãi khi gặp phải sát khí và sống chết trước mắt mới có, đã có bao nhiêu năm rồi chưa từng xuất hiện. Mà khi Sử Bình hiện thân, cảm giác điềm xấu của hắn càng rõ ràng hơn. Cửu Long đường khe núi trống trải, dãy núi vờn quanh, rõ ràng chính là một nơi rất tốt để bày trận phục kích. Hơn nữa hành tích của Sử Bình quá mức quỷ dị, lại khiến người ta nghi ngờ trùng trùng!
Có điều trừ Sử Bình ra, xa gần bốn phía lại không có gì lạ thường. Hơn nữa Hổ Đầu và lão Long đã xông tới, chỉ muốn giết đối thủ có ý định trêu đùa kia cho thống khoái. Lâm Nhất hơi cân nhắc một chút, âm thầm lưu lại Nguyên Thần phân thân để để phòng bất trắc, bản tôn của hắn thì vẫn theo tới trong sơn cốc. Có lẽ, dùng phân thân cùng huynh đệ tới nơi hiểm yếu thì an toàn hơn. Mà nếu đúng là như vậy, hắn cũng sẽ không còn là Lâm Nhất!
Người trong phàm tục thường cảm thán, phàm là dự cảm, luôn là tốt thì không linh, xấu thì rất linh. Đạo lý nông cạn như vậy, đổi lại là ở nơi đây thì lại nói rất thông!
Quả nhiên, hỗn nguyên đại trận đột nhiên phát uy. Khi sát khí ẩn núp sâu dưới lòng đất bùng nổ, muốn muốn ứng biến trong bất ngờ thì đã quá muộn. Lâm Nhất thấy phá vây không thành, lập tức trấn định, cũng nói là đã phương pháp thoát, chẳng qua là muốn an ủi hai huynh đệ, đồng thời cũng không quên thầm tính toán. Có câu vạn quân áp đỉnh không khom lưng, đại sự trước mắt có tĩnh khí; Lúc nguy nan có đảm đương, đi lại thong dong giữa hai dòng sinh tử. Đây là một loại khí độ trải qua trăm trận mà cười nhạt phong vân!
Cửu Huyền cuối cùng hiện thân! Mà hắn rất quan tâm tới an nguy của Sử Bình, cũng là thầy trò tình thâm.
Lâm Nhất đã thấy hành động của Cửu Huyền và ghi nhớ trong lòng, lại thủy chung đứng trong trận pháp không nói gì, bày ra bộ dạng để mặc người khác bài bố, kì thực là không muốn để lộ ra sơ hở, chỉ mượn thời cơ trấn an hai vị huynh đệ, lặng lẽ đưa Long Quyển trên cổ tay cho lão Long, cũng âm thầm truyền âm dặn dò vài câu. Vào khoảnh khắc Cửu Huyền thôi động trận pháp để giảo sát, hắn đột nhiên trốn vào Long Quyển rồi biến mất. Lão Long, Hổ Đầu sau đó thì bày ra đủ loại tư thái để che giấu tai mắt. Mà phân thân của hắn ẩn núp ở xa xa thì theo đó lóe sáng gặt hái!
Thăng Long quyết sau khi trải qua một ngàn năm trăm năm tu luyện, dần đã tới cảnh giới viên mãn, Ẩn Long quyết trong đó lại thần kỳ vô cùng, cộng thêm thuật ẩn thân của Ký Hồn thuật, mượn nó để tàng hình biệt tích, trừ trận pháp và cấm chế ra, chỉ sợ dưới cảnh không ai có thể phát hiện!
Nguyên Thần phân thân của Lâm Nhất thủy chung ẩn núp cách Huyền Ngọc Tử không xa, giết người chỉ là thuận thế mà làm. Khi đối phương đang suy nghĩ viển vông, vẫn không biết đã dần dần đi tới điểm cuối của sinh mệnh. Một người tâm tính vặn vẹo như vậy, so với để cho sống tiếp, chẳng thà ném vào luân hồi để tái tạo lại!
Mà Lâm Nhất bị hắt một bát nước bẩn ở trước mặt mọi người, cũng bị gán cho tội danh dư nghiệt của nghịch. Tiếp theo là chiến hay trốn thì hắn cũng phải để lại một cách nói, tuyệt đối không thể tùy ý để đối phương vấy bẩn. Mà Cửu Huyền căn bản không cho hắn biện giải, liền muốn hợp lực vây giết. Thế là Hổ Đầu lập tức hô to "Đồng quy vu tận", lại khiến Cửu Huyền ném chuột sợ vỡ đồ mà tâm sinh cố kỵ.
Cửu Huyền trước giờ ở phải hạng người dễ lừa gạt, trước khi thật giả chưa rõ, căn bản sẽ không triệt hồi trận pháp, sợ vô ý chút sẽ bị địch nhân nắm lấy. Đây chính là duyên cớ hắn vẫn thủ trận pháp, tâm cơ thâm trầm từ đang có thể thấy được rõ ràng. Mà bên này chưa kịp đối phó Lâm Nhất, Sử Bình ở bên kia lại kêu cứu trong trận pháp. So sánh hai cái, nặng nhẹ rõ ràng.
Ai ngờ trận pháp triệt hồi trận pháp, ngược lại thành hại tính mạng của đệ tử!
Liên tiếp mắc mưu, đổi thành là ai cũng sẽ thẹn quá hóa giận!
Cửu Huyền ném đi sự rụt rè vừa rồi, chỉ muốn giết tiểu tử đáng giận kia thật nhanh! Mà hắn lại đã quên rằng, đối thủ không chỉ biết tính kế sát chiêu, còn biết tính toán nhân tính, cũng có khí phách dám chiến dám chết! Kết quả là từng bước sát khí, từng bước liên hoàn, tiếp theo thì tình hình nghịch chuyển.
Lâm Nhất thần sắc như thường, giương mắt nhìn ra bốn phía.
Gần ngàn bóng người đó vẫn bày ra trận thế vây khốn, lại phòng ngự rời rạc, cũng tránh ở ngoài trăm dặm, hoặc là mấy trăm dặm chứ không dám tới gần. Cửu Huyền thì một mình đứng ở chỗ cũ, thần sắc khó lường.
Lão Long thì nhìn Lâm Nhất từ trên xuống dưới, thấy lão đại không sao, hắn yên lòng, cởi vòng tay xuống đưa qua, nói:
- Lão đại, trả lại ngươi Long Quyển.
- Ái chà! Lão đại thật là cao minh! Long Quyển này có thể tránh được thần thức, chỉ cần trốn ở trong đó thì khó tìm được tung tích, chỉ tưởng là ngươi ẩn đi phân thân hóa ảnh, mà phân thân thực sự thì tất nhiên bị coi là bản tôn.
Hổ Đầu không cố kỵ, khen:
- Thật thật giả giả như vậy, không ai phân biệt được rõ. Hơn nữa lão nhân đó nóng lòng cứu người, lại không để ta và Long ca vào mắt, đành phải bị bức triệt hồi trận pháp, ngược lại hại mạng nhỏ của đồ đệ hắn, cạc cạc!
Theo Hổ Đầu, vừa rồi nếu có chút sai lầm, liền sẽ rơi vào hoàn cảnh vạn kiếp bất phục. Tuy nói tới cuối cùng tránh được một kiếp, về sau nghĩ lại sự hung hiểm vạn phần đó mà vẫn kinh tâm động phách! Mà Hổ ca coi như là người tham dự liên hoàn kế, thực sự rất hưng phấn! Hắn sau khi cười quái dị liền hứng trí bừng bừng nói:
- Lão đại! Thưởng cho lão nhân đó mấy viên lôi châu, đánh chết con mẹ nó đi?
Lão Long rất đồng ý, phụ họa nói:
- Lôi châu của lão đại thực sự rất lợi hại, chỉ cần một viên đã đủ để đánh giết cao thủ Động Thiên trung kỳ.
Lâm Nhất tựa cười mà như không phải cười, trong ánh mắt lại lộ ra một tia lạnh lùng, nói khẽ:
- Chớ nên đắc ý, tất cả chỉ mới vừa bắt đầu mà thôi. . .
Hắn không muốn nhiều lời, đeo Long Quyển lên cổ tay, sau đó dịch ra vài bước, cao giọng nói:
- Cửu Huyền.
Cửu Huyền sau khi nuốt vào đan dược, hơi an tâm lại. Mà ứ đọng trong ngực lại khó có thể tan đi, hắn không nhịn được thở hổn hển mấy hơi. Lão phu nhìn quen ngươi lừa ta gạt, am hiểu các loại âm mưu quỷ kế, trước giờ đều là chiếm tiện nghi của người ta, ai ngờ hôm nay lại bị tiểu tử trẻ tuổi lừa cho một vố, đáng giận.
Còn có lôi châu đó nữa, ẩn chứa ngũ hành lôi kiếp chi lực, cũng không phải kẻ đầu đường xó chợ có thể luyện chế, tất nhiên xuất phát từ tay Tiên Hoàng năm đó, uy lực không cần nghĩ cũng biết! Nếu không phải lão phu lão phu đủ cường đại, hừ...
- Cửu Huyền! Lâm mỗ từng dùng lôi châu diệt phân thân của ngươi ở vực ngoại, hiện giờ tình cảnh tái hiện, có thể hội gì không?
Tiếng nói truyền đến, thoải mái hiền hoà, giống như đang ôn chuyện, mà ý trêu chọc trong đó chỉ sợ trẻ con ba tuổi cũng có thể nghe ra được. Cửu Huyền nhìn bóng người áo xám ngoài nghìn trượng, da mặt run rẩy, tức giận bốc khói, trong hai mắt lập tức hiện lên một đạo hàn quang. Hồng Hoang và vực ngoại cũng là cách lưỡng trọng thiên địa, muốn biết tình hình hai bên cũng không dễ gì. Về phần ngọn nguồn phân thân bị giết, tuy có thể hội lại khó có thể sáng tỏ.
Lâm Nhất thấy Cửu Huyền không lên tiếng, lại tiến lên vài bước, có chút thương xót nói:
- Sớm biết bản tôn của ngươi cường đại như vậy, nên là liên châu tề phát. . .
Đây không phải khen tặng, mà là khinh thường!
Cửu Huyền tay vuốt râu, ngón tay có chút run rẩy, trầm giọng nói:
- Lâm Nhất! Ngươi cho rằng phá được Cửu Huyền thiên cấm của lão phu thì muốn làm gì thì làm à?
Huyền băng cấm chế đó chính là Cửu Huyền thiên cấm, từng diệt sát bao nhiêu tính mạng vô tội!