Vô Tiên - Chương 2507:
Trong nháy mắt, kiếm quang màu vàng giống như nộ long rít gào, chấn vỡ cấm chế, xé rách hư không, cũng mang theo khí thế hủy thiên diệt địa ầm ầm đánh tới. Ngay sau đó chính là ầm một tiếng, khí cơ táo bạo cuốn ra bốn phương tám hướng. Sau đó khí lạnh sụp đổ, kiếm quang tiêu tan.
Cửu Huyền bị bức phải lui về phía sau hơn mười trượng, không nhịn được mà thầm kinh hãi. Tiểu tử đó tu vi không cao, mà pháp lực cường đại lại có thể so với cao thủ Động Thiên hậu kỳ? Chỉ là đối phương dưới sự va chạm bất ngờ, vẫn kém một chút, trong nháy mắt đã lăng không bay ngược ra sau, tình hình cực kỳ chật vật!
Hừ! Một tiểu tử Động Thiên trung kỳ đại thành, sao có thể là đối thủ của tiền bối Động Thiên hậu kỳ viên mãn. Cho dù dựa vào kim kiếm của Long Phạm vẫn khó thoát khỏi kết cục bị thua!
Cửu Huyền trải qua nhiều trận chiến, chinh phạt khắp nơi, sẽ không bỏ qua bất kỳ một cơ hội để giành chiến thắng nào. Hắn thấy Lâm Nhất bị đánh bay, hơn nữa đã không còn có thể tự bảo vệ mình, dứt khoát thu hồi cấm pháp đã sụp đổ, thừa cơ mau chóng đuổi theo, cũng giơ tay lên tế ra một đạo kiếm quang, đây là muốn cho đối thủ một kích trí mạng. Mà hắn vừa có động tác, phía trước tình hình có biến.
Lâm Nhất người vẫn đang quay cuồng trong không trung, thảm trạng cực kỳ bất kham, lại trong nháy mắt cực kỳ bí ẩn vung nhanh tay áo. Một đạo ngân quang giống như tên rời cung bay ra, trong chớp mắt đã đánh vào Cửu Huyền đang đuổi theo. Đồng thời, hắn bấm pháp quyết và truyền âm:
- Cửu Huyền! Còn nhớ uy của lôi châu không?
Cửu Huyền thần sắc ngưng trọng, nháy mắt đã thấy rõ vật đang đột kích.
Một viên tinh thạch màu bạc to cỡ cỡ nắm đấm đã tới mấy trượng đến, có khí cơ mãnh liệt mà khó lường theo đó bức tới, lờ mờ có phong lôi quán nhĩ, không ngờ là thiên kiếp buông xuống!
Pháp bảo không giống pháp bảo, linh khí không giống linh khí, đó là cái gì vậy?
Cửu Huyền tuy có nghi hoặc, lại tự thị cao thâm, không chịu bỏ qua cơ hội, thuận thế khu động kiếm quang bổ tới tinh thạch màu bạc. Mà theo tiếng nói truyền đến, thân ảnh đang chật vật ngoài mấy trăm trượng bỗng nhiên khôi phục vẻ thong dong, hơn nữa khóe miệng cười lạnh mà thần sắc trào phúng, cũng giơ tay lên lăng không chỉ một cái?
Lôi châu?
Trong lòng Cửu Huyền lạnh toát, bỗng nhiên thầm cảm thấy không ổn. Mà một đạo bạch quang đột nhiên xuất hiện, ngay sau đó chính là rắc một tiếng. Lôi châu đột kích đó vừa chạm đến kiếm quang, liền đột nhiên nổ tung ngoài hai trượng.
Trong nháy mắt lôi hỏa ầm ầm trút xuống, giống như thiên kiếp hàng lâm mà đánh đâu thắng đó không gì cản nổi. Hắn không thể ngăn cản, hự một tiếng liền bị lực đạo điên cuồng hất bay ra ngoài.
Đồng thời, hàn vụ còn sót lại trong mấy trăm dặm nháy mắt đã bị lôi hỏa càn quét sạch. Gần ngàn tu sĩ trố mắt hoảng sợ, tiếp tục lùi ra sau. Trên ngọn núi xung quanh sơn cốc, mọi người đang quan vọng cũng kinh ngạc không thôi.
Lôi quang đã biến mất, mà tiếng nổ lại vẫn vang vọng. Cho dù cách khá xa vẫn có thể cảm nhận được khí cơ mãnh liệt và cuồng ngược chấn sâu vào trong thần hồn, cũng khiến người ta run rẩy và sợ hãi! Thiên phạt lôi đình, không ngoài như vậy. Cường đại như Cửu Huyền thượng nhân cũng khó đỡ được một kích.
Lôi hỏa khiến trời đất rung chuyển đó không phải thiên kiếp thì là gì?
Mà đạo lấy yếu thắng mạnh và giành chiến thắng trong thất bại, lại nằm ngoài sở liệu! Lâm Nhất đó dường như còn rất trẻ tuổi lại sớm đã danh chấn Bát Hoang, hôm nay chính mắt nhìn thấy, quả nhiên lời đồn không giả, rõ ràng chính là tồn tại ngang hàng với cao nhân Động Thiên hậu kỳ.
Cửu Huyền bay ra xa hơn trăm trượng mới cố gắng dừng lại được, cũng đã y bào rách nát, râu tóc lộn xộn, hơn nữa sắc mặt tái nhợt, khóe miệng còn có vết máu, hiển nhiên đã bị thương. Hắn liên tục lắc đầu không thể tin nổi, vẫn thấy khí tức không thông, đành phải lấy ra đan dược nuốt vào, sau đó mới ngực phập phồng dõi mắt nhìn, con ngươi không khỏi co rút lại.
Cách ngoài nghìn trượng, Lâm Nhất đạp không đón gió, nhẹ nhàng hất tóc rối, hơi gật đầu với hai bóng người đang từ xa đến gần. Bộ dạng khí định thần nhàn của hắn hoàn toàn không có vẻ khẩn trương trong đại chiến. Mà càng như vậy, càng lộ ra vẻ cử trọng nhược khinh mà bí hiểm. Ít nhất thì trong mắt mấy ngàn tu sĩ ở Cửu Long đường, hắn là cao nhân hung hiểm đáng sợ, hơn nữa khó có thể suy đoán!
Hai đạo thân ảnh cường tráng đó chính là lão Long và Hổ Đầu. Hai huynh đệ đã không còn bị vây khốn ngăn cản, nhất thời qua lại tự nhiên. Thấy lão đại vừa mới đánh lui Cửu Huyền, hai người lập tức tinh thần đại chấn cũng vội vàng từ xa bay về.
- Lão đại ngươi thật xấu, Hổ Đầu cũng bị lừa, càng đừng nói tới lão nhân đó, ha ha.
Hổ Đầu đến trước người Lâm Nhất, không nhịn được cất tiếng cười to, lắc đầu vui vẻ nói:
- Ngươi có nói tới lão nhân Cửu Huyền tới cũng chính là lúc thoát thân, ai ngờ bản tôn của ngươi thủy chung vẫn bị vây ở trong trận, đúng là hung hiểm vạn phần. Nếu lão nhân đó không trúng kế của ngươi, huynh đệ ta chắc sẽ rất thảm.