Vô Tiên - Chương 2504:
Huyền Ngọc Tử một mình đứng tựa vách núi, trong thần sắc chờ mong hơi có phần buồn bã. Trên ngọn núi phía sau hắn, hơn hai mươi vị tu sĩ Phạm Thiên đang đứng, túm năm tụm ba chiếm một khoảng rộng, tư thế nước giếng không phạm nước sông, ai nấy bộ dạng bí hiểm.
Một số hạng người dơ bẩn xấu xa, căn bản không đáng một nụ cười. Nếu để các ngươi biết chỗ dựa sau lưng ta, không hù chết các ngươi mới là lạ, hừ!
Chỉ có điều, một lá xanh xanh đó khi nào mới có thể từ trên trời hạ xuống? Nếu hắn nhìn thấy Huyền Ngọc Tử ta lập hạ công lớn như vậy, sẽ ca ngợi như thế nào? Mà bất kể là như thế nào, cũng còn tốt hơn sự vô tình vô nghĩa của người nào đó.
Huyền Ngọc Tử vừa khát khao vừa oán hận người gặp phải trước kia. Nhớ ngày đó, sau khi Lâm Nhất rời khỏi Lạc Hoa châu, mình đắn đo mãi, vẫn dứt khoát phát ra ngọc giản truyền tin, kết quả không đợi được tin tức từ Vạn sơn Thiên Đô Phong, lại thấy hai vị cao nhân lợi hại hơn đến. Mình lúc ấy đã bị phong thái của một vị trong đó thuyết phục, lập tức quỳ gối, cũng khẩn cầu thu lưu, chỉ mong được bầu bạn sinh tử!
Con người chính là không giống nhau! Đổi lại là một tên gia hỏa không hiểu phong tình nào đó, chỉ sợ đã nhấc chân đá tới. Mà cao nhân kia lại như gió xuân mỉm cười cho phép, cũng bảo hai vị tiền bối Động Thiên hậu kỳ cùng mình tới Vạn sơn. Chỉ đợi ngày đại công cáo thành sẽ có ban thưởng.
Huyền Ngọc Tử nghĩ đến đây, ngực khẽ phập phồng, không nhịn được thầm thở dài, lập tức giương mắt lưu ý động tĩnh phía trước. Khi hắn nhìn thấy Cửu Huyền thượng nhân xuất hiện trong sơn cốc, không nói nhiều liền muốn thôi động đại trận giảo sát, nỗi lòng lo được lo mất lập tức biến mất vô tung, chỉ cảm thấy từng trận khoái cảm xộc lên từ sâu trong thần hồn.
Lâm Nhất, hôm nay ở đây thấy ngươi hồn phi yên diệt, coi như là đưa tiễn một đoạn đường. Trên đường luân hồi đi an lành, kiếp sau chớ có phụ lòng người ta nữa!
Huyền Ngọc Tử tóm chặt hai tay, ánh mắt không chớp nhìn tình hình trong đại trận xa xa, chòm râu thưa thớt run nhè nhẹ, miệng không nhịn được phát ra một tiếng rên rỉ trầm thấp.
Không biết vì sao, Cửu Huyền thượng nhân bỗng nhiên ngừng lại. Mà đại trận đó đã hào quang chớp động, tình hình bên trong khó thấy rõ ràng. Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
- Hèn hạ không quá cầm thú, hèn mọn chớ quá chuyện vặt, mà sống không dễ, há có thể đắm mình.
Đúng lúc này, tiếng nói mơ hồ từ từ vang lên:
- Lâm mỗ sớm đã chán ghét giết chóc, huống chi còn là một mạng người sống sờ sờ. Chỉ tiếc đường có trở ngại, dục niệm dục niệm hổ lang, thôi cứ đem vô tình hóa thành thiên đạo.
Huyền Ngọc Tử nghe thấy rõ ràng, trong lòng giật thót, chưa kịp theo tiếng nhìn lại, cả người đã bị cấm chế vô hình trói buộc, nháy mắt đã bay lên trời. Hắn hoảng sợ thất thanh:
- Lâm... Tha mạng...
Mà hắn vừa vừa há miệng, tu vi lập tức mất hết, khí cơ đột nhiên lạnh toát, hai mắt đã biến thành màu đen, một khuôn mặt quen thuộc, hơn nữa vô tình trở nên mơ hồ rồi dần dần đi xa.
...
Trong không trung của sơn cốc, Cửu Huyền thần sắc kinh ngạc.
Lúc Đang định thôi động sát khí, Lâm Nhất kia không ngờ biến mất. Mà trận pháp giam cầm bảo vệ nghiêm mật. Bất kể là tu vi có cao tới đầu cũng đừng hòng đào thoát.
Càng đừng nói tới biến mất lặng lẽ, hơn nữa không thể phát hiện như vậy! Có điều, tiểu tử đó đâu rồi? Như vậy trận thế như vậy chỉ vây khốn một khối phân thân hóa ảnh của hắn thôi sao.
Đúng vào lúc này, trên ngọn núi ngoài mấy trăm dặm đột nhiên có hai bóng người bay lên. Trong đó một vị là người trẻ tuổi, mặc áo bào tro, tóc dài ngang vai, hai hàng lông mày nhướn lên mà khí thế tà cuồng, cũng tay nắm một nam tử trung niên đã chết ngất, sau đó bay lên không mấy ngàn trượng, tiếng vang tứ phương:
- Cửu Huyền! Lâm Nhất ở đây.
Mấy ngàn tu sĩ ở đây nhìn thấy Cửu Huyền thượng nhân bỗng nhiên dừng thi pháp, vẫn không hiểu ra sao, ai ngờ dị trạng nổi lên, không khỏi ai nấy ngạc nhiên quan vọng.
Mã Ninh Tử Trong đám người thở dài một tiếng, vội vàng liên tục xua tay ra hiệu.
Đám người Trần Luyện Tử ở gần sơn cốc, sớm đã phát hiện sự dị thường trong trận pháp. Vào khoảnh khắc Lâm Nhất xuất hiện ở dị địa, hắn và Thẩm Nguyên Tử đều trợn mắt há hốc mồm. Mà Lữ Nguyên Tử lại ánh mắt lấp lánh, cho dù là sương mù trên mặt cũng bớt đi mấy phần. Nhạc Phàm và Đài An thì ngơ ngác nhìn nhau, đều thần sắc không hiểu.
Cửu Huyền theo tiếng nhìn lại, một khuôn mặt già lập tức tối sầm.
Căn bản không cần báo danh, đó không phải Lâm Nhất thì là ai? Khúc mắc với nhau quá sâu, hóa thành tro cũng vẫn nhận ra hắn. Có điều...
Cửu Huyền trong lòng khả nghi, sau đó quan sát trận pháp dưới chân. Mà bất kể là chỗ cấm chế hay là trong thần thức, đều không còn bóng dáng của Lâm Nhất. Không cần nghĩ nhiều, hiện giờ hiện thân hẳn là bản tôn của hắn không nghi ngờ gì nữa, cũng thuận tay bắt được Huyền Ngọc Tử đã mật báo.
Trước mắt bao người, Lâm Nhất hiện thân! Sau khi hắn hét to, căn bản chẳng buồn để ý tới hai vị huynh đệ trong trận pháp sơn cốc, mà là vung tay đẩy ra pháp lực, người bị hắn nắm trong tay lập tức nổ tung, huyết quang tung tóe, Huyền Ngọc Tử đã hồn về thiên ngoại!
Cửu Huyền nhìn chằm chằm bóng người kiêu ngạo đó, mặt già âm trầm như ứa ra nước. Hắn không do dự, hơi gật đầu. Trong khoảnh khắc, gần ngàn tu sĩ từ bốn phía sơn cốc lao ra, trong nháy mắt đã ở trong không trung bày ramột thế vây khốn phạm vi trăm dặm. Mà các tu sĩ còn lại thì tiếp tục quan vọng.
Lâm Nhất vẫn ngạo nghễ đứng trên cao, đối mặt với gần trăm cao thủ Động Thiên và tu sĩ Phạm Thiên số lượng đông đúc mà giống như không thấy, đón gió bước vài bước, khóe miệng nhếch lên, cao giọng cười nói:
- Ha ha! Lâm mỗ vốn không muốn nhiều chuyện, chỉ tiếc Cửu Huyền đổi trắng thay đen, cộng với những hành động vô sỉ khi sư diệt tổ của hắn, dĩ nhiên đã khiến nhân thần đều phẫn nộ! Nếu Đế Khuê Tiên Hoàng ở đây tất sẽ tức giận không thôi. Lão nhân gia người Hiện giờ đã đi xa tận cửu thiên, vậy để hậu nhân ta mở rộng chính nghĩa.
Cửu Huyền đứng yên không nhúc nhích, trong ánh mắt lại lóe lên vẻ tàn khốc.
Trong không trung, các tu sĩ ngầm hiểu, lập tức tế ra pháp bảo, cũng từ xa đến gần dần dần vây kín. Gần trăm cao thủ Động Thiên thì xông tới trước nhất, ai nấy đằng đằng sát khí. Tư thế như vậy, rõ ràng là muốn tụ lại mà diệt.
Lâm Nhất vẫn không hề sợ hãi, châm chọc nói:
- Cửu Huyền! Lâm mỗ muốn đi, ngươi cản được chắc.
Cửu Huyền sau khi Lâm Nhất hiện thân vẫn không, mà đối phương đã nói như vậy, hắn cuối cùng cũng thở hắt ra, hỏi ngược lại: