Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2503:

Có điều, khi nhìn rõ tình hình trong sơn cốc, Phương Minh Tử không khỏi thầm lắc đầu, sau đó truyền âm cho Mã Ninh Tử ở bên cạnh:

- Đó chính là Lâm Nhất mà ngươi nói à? Hắn đâu phải là cao nhân trí dũng song toàn, rõ ràng là một hậu sinh trẻ tuổi lỗ mãng.

Dùng lời của đối phương mà nói, hậu nhân của Long Phạm trở về Thiên Hoang, vai mang truyền thừa của Tiên Hoàng, hơn nữa khoan dung độ lượng mà đức tài kiêm toàn, quả thật là nhân tuyển có thể trọng chấn đạo thống. Ai ngờ tận mắt nhìn thấy, lại hoàn toàn ngược lại với trong tưởng tượng!

Xuân Đạo Tử phụ họa:

- Đúng vậy! Thiên Hoang to lớn như vậy, muốn tự chui đầu vào lưới thật đúng là không dễ dàng gì.

Ẩn ý của hắn là, ba huynh đệ đó nếu cải trang tiềm hành, cũng là trí dũng hơn người, sao lại rơi vào cạm bẫy đã được bố trí trước? Hạng người sơ ý lơ là như vậy lại há có thể phó thác đại sự!

Đan La Tử cũng có chút chán nản nói:

- Mã lão đệ, ngươi chẳng lẽ nhìn lầm người? Thôi, nhiều một chuyện không bằng bớt một chuyện, cứ quay về đi.

Hắn là bị Mã Ninh Tử du thuyết nhiều lần, cho nên mới mạo hiểm rời núi. Mà trên đường bất ngờ biết được, dư nghiệt của Tiên Hoàng nghịch đã bị vây khốn ở Cửu Long đường, thế là mấy người liền kết bạn tới tìm hiểu hư thật, kết quả đúng là thấy được Lâm Nhất kia, nhưng hắn đã thành thú trong lồng. Tất cả ý đồ lập tức thất bại, sao có thể không khiến người ta lạnh lòng!

Mã Ninh Tử thấy Đan La Tử xoay người muốn đi, vội vàng vươn tay ra ngăn cản, cười khổ nói:

- Mấy vị huynh trưởng...

Đối phương và Mã Minh Tử, Xuân Đạo Tử đều lắc đầu không nói gì, khiến hắn có chút xấu hổ, sau khi nghĩ nghĩ, đành phải nói:

- Ta cũng không biện giải, chỉ muốn nhắc nhở mấy vị huynh trưởng, nếu Lâm Nhất đó thật sự bình thường bất kham, vậy sao có thể trở thành Ma thành chi chủ mà danh chấn Bát Hoang, sao lại khiến Cửu Huyền phải hưng sư động chúng như vậy?

Này giơ tay lên chỉ về phía trước, nói tiếp:

- Nếu đã đến đây, vậy đừng ngại tĩnh quan kì biến. Nếu có gì bất ngờ rồi hãy quyết định. Hơn nữa xem Cửu Huyền nói gì.

Đồng thời, xa xa truyền đến tiếng nói:

- Mọi người đều biết, gia sư năm đó từng nhận một ác đồ tên là Long Phạm. Hắn trộm đi truyền thừa của sư môn cũng trốn tới vực ngoại, khiến Thiên Hoang ta rung chuyển mà không thể hưng thịnh.

Cửu Huyền giọng nói tang thương, hơn nữa lời nói tha thiết, trong thần thái uy nghiêm lại mang theo mấy phần đau lòng và bất đắc dĩ, khiến người ta nhìn mà động dung, nghe mà không đành lòng. Hắn vuốt râu, sau đó nói tiếp:

- Bản tôn bất ngờ biết được, có hậu nhân của Long Phạm lẻn về Thiên Hoang, cũng có ý muốn làm loạn họa hại một phương, thế là liền lập ra hỗn nguyên đại trận này, cuối cùng cũng bắt được tặc nhân âm hiểm xảo quyệt đó! Có thể thấy được thiên đạo tuần hoàn mà báo ứng xác đáng.

Hắn xúc động thở dài, chắp tay giống như đang cảm tạ thiên đạo anh minh, lại nói tiếp:

- Vừa hay gặp lúc thiên hạ đồng đạo tề tụ Cửu Long đường, đây cũng là lúc thịnh hội trừ gian! Bản tôn thanh lý môn hộ, chính vào lúc này! Mà gian tặc đó...

Bên trong trận pháp, Sử Bình vẫn bị vây tại chỗ. Mà hắn giương mắt nhìn chung quanh, thần sắc phấn chấn.

Khi Sư phụ hiện thân, liền có quan tâm, có thể thấy được lão nhân gia rất yêu quý mình. Mà ba huynh đệ đó đã là số kiếp đã định, cũng thành toàn công lớn của Sử mỗ, ha ha!

Sử Bình sắp được thoát, khó tránh khỏi đắc ý. Mà ba huynh đệ ở cách hắn bảy tám trượng không hề hoang mang, ngược lại bày ra tư thế cầm đao hoành bổng, ma quyền sát chưởng! Chỉ có Lâm Nhất kia vẫn cử chỉ bình thường, cũng yên lặng quan sát Cửu Huyền ở xa xa ngoài trận.

Cửu Huyền giơ tay lên chỉ về phía trận pháp, nghiêm nghị quát:

- Gian tặc tội đáng chết vạn lần đó chính là Lâm Nhất. Bản tôn muốn dùng máu đen của hắn để rửa sạch sỉ nhục của sư môn; Dùng tàn hồn của hắn để chứng kiến sự trong sạch của Tiên Hoàng nhất mạch ta; dùng tính mạng của hắn để trả lại cho thiên hạ một công đạo!

Trong tiếng nói ngầm có huyền công, không chỉ truyền khắp ngàn dặm, cho dù là trong trận pháp cũng nghe rõ ràng. Có lẽ là hắn cố ý làm như vậy.

Hổ Đầu không nhịn được gắt:

- Mẹ nó, đúng là tặc cắn một miếng độc ba phần.

Lão Long thì cắn chặt răng, nói:

- Ác độc thật! Giết ngươi còn chụp mũ người ta. Cửu Huyền dụng ý sâu xa, cũng không đơn giản là diễu võ dương oai. Hôm nay nếu không xử lý được, huynh đệ chúng ta khó có ngày lật mình!

Đúng như lời hắn nói, ba huynh đệ cho dù thoát khỏi giam cầm của trận pháp, cũng khó đối mặt được với Cửu Huyền và mấy ngàn tu sĩ ở đây. Nhưng nếu may mắn chạy thoát, càng chứng thực tội danh nghịch đồ tặc tử. Từ nay về sau, chỉ sợ ở Hồng Hoang không còn chỗ dung thân. Mà đánh không lại, trốn không được, ba huynh đệ dĩ nhiên đã lâm vào tuyệt cảnh trước nay chưa từng có!

Lâm Nhất không nói gì, mà vươn tay ra vỗ vào cánh tay lão Long. Đối phương thần sắc khẽ động, giơ tay lên hưởng ứng. Hắn lại nhìn về phía Hổ Đầu, lập tức thong thả bước về phía trước. Cử chỉ này giống như đang an ủi hai vị huynh đệ, hay là gửi lời dặn dò cuối cùng.

Cửu Huyền sau một phen khẳng khái trần từ, xung quanh lặng yên không tiếng động. Hắn thầm gật đầu, lập tức lăng không bước vài bước, trong nháy mắt đã đến cách trận pháp hơn mười dặm, sau đó từ từ chậm lại, hừ lạnh một tiếng với ba bóng người trong trận pháp, từ trên cao nhìn xuống quát lên:

- Lâm Nhất! Dám đối địch với lão phu, lão phu sẽ cho ngươi phải hối hận.

Lâm Nhất căn bản không thèm tranh cãi, vẫn chắp tay sau lưng mà thần sắc thong dong.

Trong hai mắt Cửu Huyền hàn quang chợt lóe, tay áo vung lên. Hỗn nguyên đại trận đột nhiên phát ra tiếng vù vù, sát khí sắc bén rào rạt mà động.

Vô số vạn năm dày vò và chờ đợi, có thể nói là hao tổn tâm cơ, lại bất ngờ bắt được, cuối cùng cũng có thiên thời, địa lợi, nhân hòa hôm nay. Thương thiên không phụ lòng người, Lâm Nhất tiểu nhi, xem lão phu thu thập ngươi thế nào!

Cửu Huyền vừa muốn thi pháp, bỗng nhiên ngẩn ra.

Chỉ thấy bóng người áo xám trong trận pháp đã đột nhiên biến mất, chỉ để lại hai huynh đệ long hổ ngơ ngác nhìn nhau. Chỉ một lát sau, một người trong đó giật mình nói:

- Đó là phân thân ảo tướng của lão đại, không bị trận pháp giam cầm.

Người còn lại thì gấp đến độ tức giận giậm chân nói:

- Lão đại vô tình vô nghĩa, chẳng lẽ lại vứt bỏ huynh đệ chúng ta.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free