Vô Tiên - Chương 2502:
Trên bờ cát của vịnh Minh nhai, hai người đang ngủ say từ trong mộng bừng tỉnh. Chính là thời gian sau giờ ngọ, ánh mặt trời như rửa, gió biển khoan thai, mà tiếng sấm thoang thoảng từ chân trời truyền đến, khiến người ta tâm thần rung động!
- Quan huynh, đây là sắp đổi trời rồi.
- Trời quang mây tạnh, đâu ra mưa gió?
- Tiếng sấm tháng sáu, chẳng lẽ không phải không có nguyên nhân.
- Ừ... Phương hướng Cửu Long đường có lẽ có cao nhân hội tụ. Ngự không phi độn, tác động khí cơ.
- Cửu Long đường sớm đã khô cạn hoang vu, chẳng lẽ còn có khốn long thăng thiên.
- Hoặc là khốn long thăng thiên, hoặc là đàn thú náo nhiệt, không ngoài loạn tượng nhất thời, cuối cùng rồi cũng chôn vùi trầm luân trong năm tháng.
- Quan huynh cao kiến! Chỉ cần buông bỏ tất cả dục niệm, cứ phất tay đón gió, xuân thu như mộng.
- Ha ha! Minh nhai một giấc mộng, Bát Hoang nổi gió mưa.
Lúc này, trên ngọn núi xung quanh sơn cốc đã bóng người tập hợp. Trong đó cao thủ Động Thiên không dưới gần trăm, cộng với các tu sĩ Phạm Thiên, Hợp Thể, Luyện Hư, Hóa Thần, ước chừng cả ngàn người!
Huyền Ngọc Tử Huyền Ngọc Tử cũng có một đám tu sĩ hạ xuống. Tuy hắn không chịu nhường chỗ, tiếc rằng người đơn thế yếu, vẫn bị chen sang một bên, đành phải nén giận cũng thầm ủy khuất. Tiền bối, vì sao vẫn chưa hiện thân? Nếu ngài là một tấm bèo trôi, vậy người ta chính là một hạt bụi trần.
Đám người Trần Luyện Tử, Thẩm Nguyên Tử, Lữ Thánh Tử, Nhạc Phàm, Đài An từ kiễng chân chờ đợi, thần sắc bất đồng.
Trần Luyện Tử quan sát xa xa, nghi hoặc nói:
- Dưới hiệu lệnh của sư, tu sĩ Thiên Hoang tề tụ Cửu Long đường, cho dù là một số đạo hữu nhiều năm không lộ diện cũng hiện thân.
Trên ngọn núi ở ngoài mấy trăm dặm, tụ tập hơn trăm tu sĩ. Mấy lão giả trong đó thoạt nhìn cũng không xa lạ.
Thẩm Nguyên Tử vuốt râu cười nói:
- Ha ha! Nhờ uy vọng của thượng nhân, chẳng có gì lạ cả!
Trần Luyện Tử lắc đầu, trầm ngâm nói:
- Nếu ta nhớ không nhầm, Mã Minh Tử, Xuân Đạo Tử, còn có Đan La Tử đều là lão nhân của Thiên Hoang, tiền bối Động Thiên hậu kỳ, sớm đã quy ẩn nhiều năm.
Thẩm Nguyên Tử sớmđã nhìn rõ đám người, không cho là đúng nói:
- Mấy người đó tự cho là thanh cao, chẳng qua vẫn là lo trước lo sau mà nhát gan sợ phiền phức thôi.
Trong hồng hoang, cao thủ sống đến hôm nay cũng tu tới Động Thiên hậu kỳ ít ỏi không có mấy, phần lớn là đều nghe danh hoặc có giao tình với nhau. Mấy người Trần Luyện Tử nói, Thẩm Nguyên Tử không chỉ nhận ra mà còn biết rõ, chỉ vì chí hướng khác nhau, cho nên mới nhiều năm không có qua lại.
Hiện giờ đối phương đột nhiên hiện thân, chắc hẳn vẫn là do đại thế dẫn tới! Địa vị chí tôn của Cửu Huyền thượng nhân càng thêm vững chắc, ai dám bất kính chứ!
Lữ Thánh Tử vẫn vẻ mặt đầy hàn sương, lẩm bẩm:
- Thượng nhân gọi hết tu sĩ Thiên Hoang đến đây, chẳng qua là muốn nhất định Càn Khôn vĩnh trừ hậu hoạn. Chỉ là liên lụy cả Ma Hoang thì có chút không ổn.
Thẩm Nguyên Tử an ủi nói:
- Đại loạn mới có thể đại trị, đạo huynh cần gì phải lo nhiều.
Trần Luyện Tử quay đầu lại nhìn, biết những lời vừa rồi của Lữ Thánh Tử là ám chỉ Ma thành Nhạc Phàm và Đài An. Mà chuyện liên quan tới quyết sách của sư phụ, người làm đệ tử như hắn không tiện nhiều lời. Sau đó hắn thần sắc khẽ động, lên tiếng nói:
- Gia sư tới rồi.
...
Bên trong Trận pháp, ba huynh đệ đã uống đã rượu.
Hổ Đầu nhìn chung quanh, không nhịn được giơ ngang thiết bổng trước ngực. Tuy cách một đại trận, vẫn có thể cảm nhận được khí thế rào rạt đang bức tới. Hắn huyết mạch sôi sục, hai mắt lóe sáng, nói:
- Mẹ nó, trận trượng lớn quá!
Lão Long hai tay chống ngân đao, quanh người lộ ra sát khí nói:
- Đây chính là thịnh điển mà Trần Luyện Tử nói à?
Lâm Nhất chắp tay mà đứng, thần sắc lạnh lùng.
...
Đồng thời, một lão giả tố y trường bào từ trong không trung bay tới. Hắn râu tóc bạc trắng, nếp nhăn khắc sâu, mũi như móng ưng, hai mắt sâu thắm, thần sắc âm trầm hơn nữa uy thế khó lường. Khi hắn hạ xuống trên vách núi ở bên cạnh sơn cốc, xung quanh có mấy ngàn tu sĩ đều chắp tay chào. Đám người Trần Luyện Tử lại chạy ra đón, miệng nói bái kiến sư phụ, hoặc là bái kiến thượng nhân, đều cung kính có thừa.
Người khoan thai đến chậm này chính là Cửu Huyền thượng nhân! Hắn gật đầu chào mọi người, ánh mắt như điện lướt qua bốn phía, cũng thoáng dừng lại trong đám người ngoài mấy chục trượng, lại không rảnh để ý tới, sau đó quan sát trận pháp phía trước, trong thần sắc lộ ra vẻ vui mừng, lập tức lại kinh ngạc nói:
- Sử Bình sao lại ở trong trận pháp.
Trần Luyện Tử vội vàng bẩm báo chi tiết ngọn nguồn, chỉ nói là Lâm Nhất quá gian xảo, hơn nữa hỗn nguyên trận pháp khó có thể điều khiển tự nhiên, để tránh bất ngờ nên bất đắc dĩ phải làm như vậy. Chỉ mong sư phụ cứu ra sư đệ đúng lúc.
Cửu Huyền không truy cứu tiếp, lăng không bước về phía trước, đã bồng bềnh trên không trung, sau đó mới một tay đặt sau lưng, một tay vuốt râu, cao giọng nói:
- Thiên Hoang ta vạn người tề tụ Cửu Long đường, chỉ để chứng kiến một ân oán được chấm dứt.
Hắn giọng nói không lớn, lại tiếng truyền ngàn dặm.