Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2501:

- Khi Cửu Huyền hiện thân chính là lúc có chuyển cơ. Cứ bình tĩnh đừng nóng vội, đến lúc đó chỉ cần nghe ta phân phó là được!

Hắn mỉm cười, sau đó truyền âm về phía ngoài trận:

- Huyền Ngọc Tử, Lâm mỗ liên tiếp tha cho ngươi, tại sao lại lấy oán trả ơn.

Hổ Đầu lập tức yên lòng, không khỏi cười toét miệng, cũng hung hăng huy động quyền đầu. Chỉ cần có thể thoát khỏi sự trói buộc của trận pháp, Hổ ca không việc gì phải sợ nữa. Cho dù là núi đao biển lửa, cũng cứ một cây thiết bổng càn quét bát phương!

Lão Long thì không nghĩ như vậy, ngược lại thầm sinh ra mấy phần lo lắng. Với sự hiểu biết của hắn về Lâm Nhất, khi Lâm Nhất càng vững tâm thì sẽ càng ăn nói cẩn thận, hiếm khi mạnh miệng.

Huyền Ngọc Tử chắp tay sau lưng đứng trên ngọn núi, đón gió trông về phía xa mà rất tự tại. Hắn chợt nghe thấy truyền âm, thêm ngưng thần, sau đó mới nhìn thấy trong trận pháp ở sơn cốc mơ hồ có người nhìn tới, không khỏi ưỡn ngực, rụt rè nói:

- Lâm Nhất, ngươi nhiều lần tổn hại tới một phen tình chân ý thiết của tại hạ, khiến người ta rất lạnh lòng! Nếu đã ân đoạn nghĩa tuyệt với nhau, cố sự chớ có nhắc lại. Trước mắt ngươi thân hãm tuyệt cảnh, báo ứng không sai.

Hắn nói tới đây, lại không nén được thở dài xúc động như thổn thức:

- Ài! Hoa rơi hữu ý nước chảy vô tình.

Tục ngữ có viết, thà đắc tội với tiểu nhân chứ đừng có đắc tội với đàn bà. Mà một nam tử nếu tâm tính vặn vẹo, chỉ sợ so với nữ nhân còn oán độc hơn mấy phần!

- Khi chung quanh phiêu linh mà cơ khổ không nơi nương tự, bản nhân gặp được Thanh Diệp tiền bối. Nhận được thương xót, cuối cùng cũng có nơi gửi gắm. Có câu ném cho ta đào mận, ta trả người ngọc đẹp.

Huyền Ngọc Tử tự lầm bầm, hai tay chắp trước ngực, thân thể vặn vẹo, rất có mấy phần tư thái kiên quyết!

Lâm Nhất lắc đầu, nói:

- Huyền Ngọc Tử, ta ở Lạc Hoa châu không giết ngươi, không phải là không đành lòng, mà là khinh thường không muốn giết. Chỉ tiếc ngươi cứ tìm chết, hôm nay không ai cứu được ngươi đâu!

Hắn để ý tới Huyền Ngọc Tử nữa, về phần đối phương mật báo như thế nào, cấu kết với Thanh Diệp ra sao, lại lười chẳng muốn hỏi nhiều, giơ tay lên lấy ra Tử Kim Hồ Lô, nói với huynh đệ huynh đệ:

- Cửu Long đường này phong cảnh không tồi, sao không uống rượu trợ hứng. . .

Nơi này đại trận sâm nghiêm, cường địch vây quanh, nào có chút phong cảnh gì? Mà nếu lão đại đã có hứng thú, tự có huynh đệ phụng bồi! Lão Long và Hổ Đầu lấy ra bình rượu bạch ngọc của mình, cùng nhau uống Bách Niên Trần Nhưỡng.

Lâm Nhất thì vừa uống vừa đi thong thả mà thần sắc không hiểu.

Sau khi ba huynh đệ Lâm mỗ lẻn vào Thiên Hoang, vẫn luôn tàng hình biệt tích cũng trầm thấp ẩn nhẫn, chẳng qua là muốn tránh Cửu Huyền thượng nhân, chỉ vì trước mắt vẫn chưa tới lúc chính diện đối kháng.

Thử nghĩ, tu vi không đủ, thần thông chưa thành, sao lại đi tranh cường thủ thắng?

Người chung quy vẫn không bằng trời tính!

Vào khoảnh khắc hành tung của huynh đệ nhà mình bị tiết lộ, hoặc là nói, vào khoảnh khắc bước lên Thiên Hoang, một hồi đại chiến đã mở ra. Khi Cửu Long đường hỗn nguyên đại trận thể hiện ra bộ mặt dữ tợn của nó, tất cả đã không có cơ hội nghịch chuyển!

Có lẽ ân oán ngàn năm, vạn năm đó đã kéo dài quá lâu rồi, chỉ chờ một ngày bùng nổ rồi chấm dứt.

Bên trong Trận pháp, Lâm Nhất và hai vị huynh đệ vẫn say sưa chè chén, không hề có vẻ quẫn bách của thân hãm vòng vây.

Ngoài trận, mọi người đều thần sắc đề phòng.

Trần Luyện Tử mặt lộ vẻ châm biếm, trêu chọc:

- Ha ha! Người vẫn chưa chết đã uống rượu tiễn đưa rồi à?

Lữ Nguyên Tử thầm lắc đầu, nói:

- Sử Bình thân ở trong trận, cát hung khó lường, chúng ta vẫn phải nghĩ cách giúp hắn thoát mới được.

Trần Luyện Tử xòe tay, bất đắc dĩ nói:

- Lữ trưởng lão cũng tận mắt nhìn thấy rồi, chỉ cần trận pháp hơi có biến hóa, tức thì bị Lâm Nhất áp chế, thực sự khiến người ta thúc thủ vô sách. Mà Sử Bình chính là ái đồ của gia sư, lại là sư đệ của ta, ta sao nỡ để hắn gặp phải bất trắc...

Hắn bày ra bộ dạng lo lắng, mà trên mặt vẫn mang theo nụ cười vui sướng khi người khác gặp họa, trấn an:

- Gia sư sắp tới rồi, Sử Bình chắc chắn sẽ bình yên vô sự!

Hơn ba mươi năm trước, Cửu Huyền nhìn thấy Sử Bình tính tình khôn khéo, liền thu hắn làm đệ tử quan môn cũng tiến hành sủng hạnh. Như vậy cũng là không có cách nào khác, đệ tử đệ tử bị Lâm Nhất giết cho chỉ còn lại một người, lại có bất trắc nữa thì chẳng phải là chặt đứt truyền thừa y bát à? Mà Sử Bình để báo đáp sư ân, nóng lòng lập công, dùng thân làm mồi để dụ địch mắc câu, lại không ngờ rơi vào trận pháp mà khó có thể thoát thân. Về phần Trần Luyện Tử có thật sự để ý tới sự sống chết của sư đệ này không, cũng không thể biết được.

Bất tri bất giác hơn nửa canh giờ trôi qua. Tình hình Trong sơn cốc vẫn như cũ, hai bên trong ngoài trận pháp đều nghỉ ngơi dưỡng sức.

Đúng lúc này, từng đạo cầu vồng lưu quang từ các phương hướng bay nhanh mà đến, cũng không ngừng có người hiện ra thân hình hạ xuống những ngọn núi ở bốn phía. Trong đó có cao thủ Động Thiên, cũng có tu sĩ Phạm Thiên, sau một thoáng, thành cả trăm tới một ngàn.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free