Vô Tiên - Chương 2500:
Người trung niên đó mắt nhỏ mày nhỏ, sắc mặt vàng như nến, để râu ngắn, hơi chút là nhìn chung quanh, không phải Huyền Ngọc Tử kia thì là ai? Mà lão giả theo hắn hiện thân cũng không xa lạ, không ngờ là hai vị trong tứ đại trưởng lão dưới tay Lăng Đạo năm đó. Ba người tưởng như không hề liên quan đến nhau, sao lúc này đều tụ tập ở đây?
Mà càng khiến người ta bất ngờ là, Huyền Ngọc Tử dám xuất khẩu bất tốn, giống như hắn biết rõ tất cả về Lâm Nhất, cũng lờ mờ có oán hận hơn nữa ý đồ đến bất thiện.
Hổ Đầu một tay nắm chặt thiết bổng Thiên Sát, một tay nắm thành quyền kêu răng rắc, thở hổn hển mắng:
- Mẹ nó, quả nhiên là cái tên bất nam bất nữ đó.
Lão Long thì vỗ vai hắn, ý bảo cứ bình tĩnh, cũng cùng nhau nhìn về phía lão đại ở bên cạnh, lập tức đều không nói gì.
Sắc mặt Lâm Nhất có chút khó coi, trong hai mắt huyết quang chớp động.
Tuy nói đã sớm đoán được Huyền Ngọc Tử sẽ nói không giữ lời, mà tình cảnh này vẫn khiến người ta kinh ngạc khó chịu. Huyền Ngọc Tử không giữa lời hứa của hắn ở Lạc Hoa châu, cấu kết với thuộc hạ của Cửu Huyền, Lăng Đạo, còn ẩn núp dưới lòng đất lưu ý nhất cử nhất động của Lâm Nhất, cũng từ trong núi đá tìm tám khối ngọc phù, mà đó chính là phù độn pháp trận trước đây đã âm thầm bày ra. Nói cách khác, Huyền Ngọc Tử là trong lúc vô ý đã may mắn đoạn tuyệt được đường lui của ba huynh đệ mình.
Lúc này, bên cạnh bên cạnh Huyền Ngọc Tử đã từ trong tay hắn tiếp nhận ngọc phù, lập tức cùng một lão giả khác bay tới trận pháp. Mà Huyền Ngọc Tử thì đứng một mình trên đỉnh núi, dáng người thướt tha, nét mặt rạng rỡ!
Trần Luyện Tử thì đạp không chạy ra đón, chắp tay chào. Thẩm Nguyên Tử và Lữ Thánh Tử phía sau hắn cũng chắp tay chào đối phương là Nhạc Phàm đạo hữu, Đài An đạo hữu.
Lão giả tên là Nhạc Phàm chính là một trong Ma thành tứ đại trưởng lão bị Lâm Nhất đánh cho trọng thương ở Cửu Thiên tháp. Hắn sau khi cùng đồng bạn hoàn lễ đám người Trần Luyện Tử, thuận tay bóp nát ngọc phù, trịnh trọng nói:
- Đây là phù trận để đào thoát, có lẽ có tác dụng truyền tống, nếu không phải phát hiện đúng lúc, hậu quả khó lường.
Trần Luyện Tử không cho là đúng cười nói:
- Hỗn nguyên trận pháp của gia sư giống như như Động Thiên kết giới, ý đồ dùng kỳ môn độn pháp để đào thoát chỉ có thể vô ích! Mà dù vậy, vẫn phải đa tạ hai vị trưởng lão đã tương trợ! Ha ha...
Trong thần sắc Nhạc Phàm lờ mờ hiện ra vẻ không vui, thản nhiên nhìn Trần Luyện Tử, phất tay áo xua đi mảnh vụn ngọc phù, sau đó quan sát trận pháp, truyền âm nói:
- Từ biệt hơn bốn mươi năm, hôm nay gặp lại, không biết Lâm đạo hữu có cảm tưởng gì.
Bên trong trận pháp, lão Long và Hổ Đầu thần sắc trở nên ngưng trọng. Lão đại xưa nay luôn cẩn thận, làm việc gì cũng để lại đường lui. Hơn nữa bất luận lời nói của Trần Luyện Tử là thật hay giả, ít nhất thì tám khối ngọc phù đó cũng chính là chuyển cơ cuối cùng. Cũng không ngờ gặp phải Huyền Ngọc Tử chết tiệt, khiến cho tất cả đều hóa thành uổng phí! Hiện giờ khó có thể thoát, hơn nữa có bốn vị Động Thiên hậu kỳ cùng với hơn mười vị cao thủ Động Thiên, hôm nay phiền phức lớn rồi.
Lâm Nhất thở dài, trong giây lát đã khôi phục thái độ bình thường. Hắn nhìn về phía Nhạc Phàm ở ngoài trận pháp, không đáp mà hỏi ngược lại:
- Nhạc Phàm đạo hữu! Ta nhớ rõ ngươi đã quy thuận trưởng lão trưởng lão Thiên Ninh, Thiên Khí, tại sao lại lật lọng? Phải biết rằng Ma Hoang thế lớn, ngươi không sợ rước phải tai họa sao.
Nhạc Phàm tu vi cường đại, coi như là một trong các cao thủ nổi danh của Hồng Hoang, lại chịu khổ bị thương nặng dưới tay Lâm Nhất, khó tránh khỏi vì thế mà canh cánh trong lòng. Mà hắn vốn muốn mượn cơ hội này để giễu cợt vài câu, lại không ngờ bị đối phương chạm đến chỗ đau, không khỏi chậm rãi lắc đầu, nói cho có lệ:
- Thiên Ninh, Thiên Khí lòng nghi ngờ quá nặng, hơn nữa đãi người hà khắc, cho dù thế lớn thì làm được gì, lúc trước Lâm đạo hữu ngươi không phải cũng nghênh ngang bỏ đi sao? Mà hiện giờ Ma thành chùn chân bó khối, thực sự khiến người ta không biết phải làm sao, phải dựa vào cường giả nào để đạo nghiệp có thành tựu.
Hắn giống như không muốn nhiều lời về vấn đề này, hơi lộ ra vẻ thương tiếc rồi thở dài:
- Lâm đạo hữu đã là số kiếp đã định, tự giải quyết cho tốt đi. . .
Khóe miệng Lâm Nhất hiện ra một nụ cười, nói:
- Đa tạ Nhạc đạo hữu đã quan tâm, chỉ mong chúng ta sẽ không trở thành đối thủ!
Nhạc Phàm hơi run lên, cùng Đài An quay người bay về. Mà vừa đi được nửa đường, đã nhìn thấy có người ở xa xa chắp tay đón chào. Hai người họ dường như có ghét bỏ, căn bản không để ý tới, chọn một ngọn núi khác rồi hạ xuống. Huyền Ngọc Tử lấy lòng không thành, đành phải một mình đứng yên tại chỗ mà thần sắc xấu hổ.
Ngoài trận pháp, vẫn là đề phòng sâm nghiêm, bất kể là Trần Luyện Tử, Thẩm Nguyên Tử, Lữ Thánh Tử, hay là hơn bốn mươi Động Thiên Động Thiên đó, ai nấy đều án binh bất động lại như hổ rình mồi, khiến cho cả sơn cốc rộng lớn như vậy đều tăng thêm mấy phần hàn ý.
Hổ Đầu không nhịn được nữa, nói:
- Lão đại! Cứ tiếp tục như vậy thì không ổn đâu, trước mắt phá trận là quan trọng, việc này không nên chậm trễ.
Lão Long đã nhìn ra manh mối, trầm giọng nói:
- Nếu là trận pháp tầm thường, căn bản không cản được huynh đệ chúng ta. Mà hỗn nguyên đại trận này cũng có mấy phần tương tự với Động Thiên kết giới, sớm đã vượt qua phạm trù của trận pháp, lại có mấy chục cao thủ toàn lực gia trì, giống như tường đồng vách sắt mà không thể phá vỡ.
Hổ Đầu trừng mắt hét lên:
- Chẳng lẽ thúc thủ chịu trói à? Chúng ta tuyệt đối sẽ không như vậy.
Lão Long lắc đầu, quay sang bên cạnh nói:
- Lão đại! Trần Luyện Tử rõ ràng đang chờ Cửu Huyền tới, nếu có phương pháp thoát thân, phải mau làm ngay.
Theo cùng lâu rồi, hơn nữa lại hiểu nhau quá sâu, hắn tin Lâm Nhất tuyệt đối sẽ không hội dễ dàng từ bỏ như vậy.
- Cửu Long đường này cũng là một tuyệt địa vây giết.
Lâm Nhất nhẹ giọng thì thầm, sau đó nhìn về phía hai vị huynh đệ, thong dong nói: