Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2505:

- Vậy ngươi vì sao không đi?

Lâm Nhất và Cửu Huyền cách nhau mấy trăm dặm, mà trong thần thức lại nhìn cái rõ ngay vẻ mặt của nhau. Hắn thấy trong giọng nói của cừu gia giấu diếm huyền cơ, không khỏi hơi nhướn mày mà giương mắt nhìn trời, sau đó cao giọng nói:

- Nếu Lâm mỗ thành tội nhân Thiên Hoang, dư nghiệt của nghịch đồ, sao có thể bỏ đi chứ? Bằng không, tung tích của Tam Hoàng kinh chẳng lẽ không phải cứ như vậy mất đi à?

Cửu Huyền nghe thấy ba chữ Tam Hoàng kinh, không nhịn được trở nên do dự, lập tức phất tay áo, ứng tiếng nói:

- Nếu ngươi giao ra Tam Hoàng kinh, có lẽ có thể lập công chuộc tội.

Theo sự âm thầm phân phó của hắn, mọi người đều ngừng thế đi. Đại chiến chạm cái là nổ tạm thời trở thành hai bên giằng co.

Lâm Nhất nhìn về phía hơn một ngàn bóng người ngoài trăm dặm, khóe miệng vẫn mang theo nụ cười lạnh.

Bên trong các cao thủ đang bức tới, đám người Trần Luyện Tử, Thẩm Nguyên Tử, Lữ Thánh Tử cùng với Nhạc Phàm tất nhiên có ở trong đó. Mà Cửu Huyền thì vẫn thủ trận pháp trong sơn cốc, giống như có chút do dự không quyết. Trên các ngọn núi xa xa là các tu sĩ cấp thấp đang quan vọng, mà trong đó cũng không thiếu người tu vi cao cường và người quen, đều quan vọng mà tâm cơ khó lường.

Lâm Nhất nhìn thấy tình cảnh xa gần, cao giọng nói:

- Vừa hay gặp lúc các đạo hữu Thiên Hoang hội tụ ở đây, Lâm mỗ không ngại thẳng thắn bẩm báo.

Hắn trầm ngâm một thoáng, nói tiếp:

- Lâm mỗ đến từ vực ngoại không sai, thân mang truyền thừa đạo thống cũng không sai, mà gánh vác ân oán năm đó cũng không sai.

- Lão phu chỉ cần Tam Hoàng kinh, chớ có lải nhải lung tung.

Cửu Huyền không đợi Lâm Nhất nói hết, liền lên tiếng cắt ngang. Hắn trước đây đã sớm phóng ra tiếng gió, hiện giờ lại ở trước mặt mọi người nói rõ ân oán sư môn, cũng tọa thực tội danh của tiểu tử đó, thực sự không muốn nhắc lại cố sự, nhất là không thể để tặc nhân tự biện giải. Nếu để mặc cho đối phương hồ ngôn loạn ngữ, tiếp theo sẽ khó tránh khỏi mất hết tiên cơ mà rơi vào bị động. Hắn vừa muốn tiếp tục la mắng, không khỏi khẽ nhíu mày.

Chỉ thấy bên trong trận pháp phía dưới đột nhiên có pháp lực nổ vang. Hai huynh đệ bị Lâm Nhất vứt bỏ không ngờ kết bạn xông về phía Sử Bình ở cách đó không xa.

Hổ Đầu vừa vung gậy đập vừa hổn hển gầm lên:

- Con mẹ nó, đồng quy vu tận, lão tử trước khi chết phải kéo theo đệm lưng.

Lão Long thì không nói gì, sử ra tu vi toàn thân, hung hăng cầm ngân đao bảy thước bổ về phía khe hở của cấm chế.

Ầm ầm.

Tiếng nổ vang lên không ngừng, trận pháp lay động kịch liệt. Dưới sự xuất thủ đột nhiên của hai huynh đệ, không ngờ trong nháy mắt đã tới gần Sử Bình bốn năm trượng.

Mà Sử Bình trước không có đường đi, sau có cường long ác hổ tấn công, hắn gấp đến độ truyền âm kêu cứu:

- Sư phụ! Mau mau bắt hai tặc nhân đó.

Cửu Huyền thầm hừ một tiếng, giơ tay lên bấm pháp quyết.

Bên trong sơn cốc, đột nhiên hiện lên một đạo quang mang. Hỗn nguyên đại trận đột nhiên co rút lại, ngàn vạn cấm chế nghiền ép lẫn nhau, từng trận sát khí tàn sát bừa bãi, lại dẫn tới từng tiếng nổ vang vọng tứ phương. Mà lão Long và Hổ Đầu không quan tâm, giống như liều mạng lao về phía trước, cũng nhân lúc trận pháp biến hóa, lại mượn thế bức tới hai ba trượng.

Sử Bình tuy bình yên vô sự, lại không ngờ có bất trắc. Mà cách nhau gần như vậy, đừng nói là hai huynh đệ đó có đồng quy vu tận hay không. Hắn trong tình thế cấp bách, đành phải lại hô to:

- Sư phụ.

Tay Cửu Huyền hơi chậm lại, sau đó lại tế ra một chuỗi pháp quyết mà hai tay áo tách ra hai bên. Trong các đệ tử sở thu nhận, Sử Bình này là hợp với tâm ý của mình nhất, không thể dễ dàng vứt bỏ. Mà hai huynh đệ đó chắc là tức giận trước sự vô tình của Lâm Nhất mà sinh tuyệt vọng, cho nên mới ôm niệm đầu đồng quy vu tận điên cuồng tìm chết.

Trong chốt lát, hỗn nguyên trận pháp đã co thành hơn mười dặm đột nhiên biến mất. Sử Bình thấy thời cơ rất nhanh, đột nhiên lăng không nhảy lên, cũng oán hận gọi:

- Sư phụ, diệt hai ác nhân đó.

Cửu Huyền triệt hồi trận pháp, có lòng muốn cứu đệ tử, tất nhiên cũng có ý giết người. Trừ bỏ đôi long hổ huynh đệ đó, chính là phế bỏ tay chân của Lâm Nhất, há có thể bỏ qua cơ hội? Hắn thân hình khẽ động, từ trong không trung xa xa đột nhiên vỗ cho.

Lão Long và Hổ Đầu thoát được sự trói buộc của trận pháp, lại đều lảo đảo mà liên tục thở hổn hển. Đối kháng với cả tòa trận pháp, sự nghiền ép và gánh nặng của cấm chế cường đại cũng không tầm thường. Hơn nữa dồn hết toàn lực điên cuồng tấn công, gần như là hao mất một thành tu vi. Hiện giờ bốn phía thông thoáng, không ngờ khiến hắn hai người có chút hư thoát. Cửu Huyền hung ác đánh tới, hai huynh đệ có chút bối rối. Lão đại vẫn ở ngoài mấy trăm dặm, hơn nữa thân hãm vòng vây. . .

Trong lúc nguy cấp, đột nhiên kim quang xuất hiện, theo đó ầm một tiếng, Sử Bình vừa rời đất trăm trượng nổ tung trong không trung, cho dù phát ra tiếng hét thảm cũng không kịp, chỉ thành một đống mưa máu lả tả bay theo gió! Ngay sau đó một bóng người áo xám xuất hiện, xoay người quay lại rồi đột nhiên bỏ chạy. Sau đó thì lão Long và Hổ Đầu đã mất đi bóng dáng.

Cửu Huyền người ở nửa đường, không còn trấn định được nữa, đã giận không thể át, cả giận nói:

- Lâm Nhất! Ngươi dám lừa gạt lão phu. . .

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free