Vô Tiên - Chương 2495:
Lâm Nhất và lão Long, Hổ Đầu rời khỏi bờ biển, sau đó bay vào sâu trong vịnh.
Xa xa có Vạn sơn núi non trùng điệp, rừng cây rậm rạp. Chỗ gần thì vịnh rộng lớn, sóng xanh vạn dặm. Mà một nơi phong cảnh tươi đẹp như vậy lại yên tĩnh khác thường. Dõi mắt nhìn, dường như là một mảng thiên địa đã bị thời gian bỏ quên. Trống vắng mà kiều diễm, u mật mà tịch mịch!
Sau một thoáng, một ngọn núi cao nghìn trượng xuất hiện ở phía trước. Khác với dãy núi xanh ngắn xung quanh, nó trên dưới không có lấy một ngọn cỏ, hơn nữa dựng đứng cao ngất, giống như một thanh lợi kiếm cắm thẳng lên trời. Ở giữa sườn núi mơ hồ có thể thấy được hai chữ to mơ hồ không rõ, Minh nhai.
Ba đạo thân ảnh lướt qua mặt biển, chậm rãi hạ xuống trên đỉnh Minh nhai.
Chỗ đỉnh này cũng không lớn, hơn trăm trượng mà thôi. Đá vụn khắp nơi, giống như phế tích. Đứng ở đây, ở trên cao nhìn chung quanh, vẫn có thể thấy được vịnh ở bên cạnh và dãy núi nhấp nhô, sau lưng thì là núi non trùng điệp. Mà dưới chân mấy chục trượng thì có đoạn nhai phi thạch, cùng với di tích động phủ, cũng lộ ra vẻ đổ nát mà hoang vắng.
Lão Long không đợi hai chân đứng vững đã không nhịn được đi lại mấy bước. Khi ánh mắt hắn chớp động, nhẹ nhàng thở dài. Hắn phát hiện có người nhìn sang, cười buồn bã, giơ tay lên chỉ về phía một tàn thạch ở phía trước, nói:
- Nơi này chắc là có đình, có ý đón gió xem đào; Động phủ dưới chân chính là nơi gọi là Tụ Tiên động; mà ngoài mười vạn dặm có hồ lớn, tên là Cửu Long đường; Chỗ kia còn có một hẻm núi sâu, chính là Kim Long kiếm lưu lại. Mà thời quá cảnh thiên, vật phi nhân phi (vật không còn mà người cũng chẳng còn).
Hổ Đầu là người chất phác, lại không thiếu sự ăn ý giữa huynh đệ. Hắn thấy lão Long ngôn hành dị thường, cũng không nói chen vào, cứ vậy tò mò quan sát bốn phía.
Lâm Nhất đưa mắt trông về phía xa một lát, chậm rãi đi tới bên cạnh lão Long. Giữa một đống phế tích hỗn độn, còn sót lại một nền đá gãy. Hắn không hỏi han, chỉ vỗ nhẹ vào vai đối phương rồi xoay người đi xuống thềm đá. Thiên địa vẫn thế mà phong cảnh vẫn còn, chỉ tiếc là vật không còn mà người cũng chẳng còn.
Đỉnh núi có một lỗ thủng chéo, chính là chỗ của thềm đá. Xuyên qua cầu thang dài mấy chục trượng đã đặt mình trong một sườn đá cực lớn. Từ đây nhìn lại là một vách đá bị cắt đứt. Ở giữa vách đá có cửa động rất cao, chính là Tụ Tiên động mà lão Long nói. Mà trên dưới trái phải cửa động có dấu vết pháp bảo oanh kích, gồ ghề mấp mô, còn sót lại chỉ có chữ "Tiên", còn chữ "Tụ" thì đã không thấy đâu.
Lão Long theo tới, nhìn xung quanh. Tuy hắn ra vẻ rất tùy ý, mà trong thần sắc vẫn lộ ra vẻ ngưng trọng hiếm thấy. Mà tên gia hỏa Hổ Đầu thì không có hứng thú với hoạt động thăm danh lam thắng cảnh này, dứt khoát một mình ở trên đỉnh núi đón gió biển.
Lâm Nhất nhìn thấy vẻ mặt của lão Long, thầm lắc đầu.
Lúc này trong lòng cũng không khỏi có thêm mấy phần cảm khái.
Không nói đến ở Đại Thương, Đại Hạ như thế nào, ít nhất khi ở Cửu Châu, Tiên Vực, Tiên Đế Long Phạm trong suy nghĩ vẫn là tồn tại xa không thể với. Giống như trăng sáng núi cao, khiến người ta ngước nhìn. Giống như ngân hà biến ảo, khó bề phân biệt. Mà theo dưới chân càng đi càng xa, cũng xuyên qua Tiên Vực đi tới Hồng Hoang, sự kính sợ trước kia dần dần biến mất, tất cả những gì khiến người ta hướng về cuối cùng cũng từ từ vén đi tầm màn che thần bí của nó. Nhất là đối mặt với Minh nhai phế tích này, lại hồi tưởng rất nhiều về truyền thuyết năm đó, sao có thể không khiến người ta vì thế mà thổn thức và hoài cảm!
Ngoài ra, nếu luân hồi tái sinh là thật, Vạn sơn, Minh nhai này chẳng lẽ không phải chính là cố hương của Kỳ Nhi sao.
Lâm Nhất hơi ngẩn ngơ, lập tức chỉnh đốn tâm thần rồi bước về phía trước.
Xuyên qua cửa động chính là một sảnh đá. Chu vi mấy chục trượng, tùy ý có thể thấy được đá vụn và bàn đá ghế đá đã tan thành. Lão Long cũng bước tới, nhìn chung quanh mà im lặng không nói gì. Không biết hắn là đang tìm lại năm đó hay là đang tưởng nhớ năm xưa!
Ở cuối sảnh đá có mấy động thất, hơn phân nửa đã đổ nát hầu như không còn.
Lâm Nhất bỏ lại lão Long, đi tới một gian động thất có thể coi là nguyên vẹn nhất.
Đây là một gian tĩnh thất, rộng hơn mười trượng. Xuyên qua bóng tối nhìn lại, dưới lớp bụi dày, giường, ghế, bàn, bàn thờ đều đầy đủ. Có lẽ đây chính là chỗ ở của Long Phạm năm đó. Mà cho dù là như vậy thì có liên quan gì tới Lâm mỗ?
Lâm Nhất đứng lặng một lát trong tĩnh thất, quay người đi ra. Mà khi hắn đi tới trước cửa, thần sắc hơi ngưng trọng. Trên vách đá cạnh cửa có vết khắc, nếu không chú ý thì rất khó phát hiện. Theo tay áo hắn phẩy nhẹ mà bụi bặm bị gạt đi, vết khắc vuông ba thước đó lập tức trở nên rõ ràng.
Đó là một bức tranh khắc vuông, nét vẽ đơn giản không ngờ trình hiện ra hai bóng người. Một vị là nữ tử thướt tha, thần thái uyển chuyển hàm xúc, mặt mày giống như đã từng quen biết; Phía sau nàng ta là một nam tử khôi ngô cũng nhìn có chút quen mắt, khóe miệng mỉm cười mà diện mạo hiên ngang!
Kỳ Nhi? Không phải, Vũ Tử? Cũng không phải. . .
Ánh mắt Lâm Nhất dừng ở trên bức vẽ nữ tử đó, trong lòng đột nhiên căng thẳng. Sau khi ngơ ngẩn một lúc, khóe miệng hắn mới nở nụ cười chua chát. Kỳ Nhi, hoặc là Vũ Tử, mới là nữ nhân của Lâm mỗ. Mà đó là đế phi Vũ Nhi, nàng ta thuộc về Long Phạm.
Đúng vào lúc này, tiếng gọi của Hổ Đầu từ ngoài động truyền đến:
- Lão đại, Long ca, mau ra đây.
Lâm Nhất cường hành di dời ánh mắt khỏi vách đá, bước ra khỏi tĩnh thất. Mà khi hắn đi tới sảnh đá, vừa hay thấy lão Long. Hai người bốn mắt nhìn nhau, đều buồn bã khó hiểu, không hẹn mà cùng thở hắt ra một hơi, lập tức lần lượt chạy ra khỏi động phủ.