Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2496:

Hổ Đầu đang đứng thấp thỏm trên đỉnh núi, sau khi nhìn thấy Lâm Nhất và lão Long hiện thân, vội vàng vươn tay ra chỉ về phía xa xa, luôn miệng nói:

- Có người bay tới nơi này, chưa tới gần liền quay đầu bỏ chạy, lại bị ta nhìn thấy rõ, đó không phải Sử Bình thì là ai...

Lâm Nhất theo phương hướng Hổ Đầu chỉ ngưng thần nhìn lại, ngoài vạn dặm thật sự có một người đang vội vàng đi xa. Nhìn bóng lưng của hắn, chính là Sử Bình trước đó không sai!

Lão Long kinh ngạc nói:

- Người đó đã liên tiếp mấy ngày không thấy bóng dáng, tại sao lúc này lại xuất hiện.

Hổ Đầu vung tay, khẩn cấp nói:

- Cứ đuổi theo đánh cho một trận, xem hắn hôm nay chạy được đi đâu.

Hắn vừa dứt lời liền lăng không bay lên.

Lão Long nhìn về phía Lâm Nhất, trưng cầu ý kiến:

- Hay là theo sau kiểm tra, nếu có gì bất ngờ thì hẵng quyết định!

Lâm Nhất nhìn xung quanh, thần sắc nghi hoặc. Mà trong nháy mắt, Hổ Đầu đã đến ngoài mấy trăm dặm. Hắn gật đầu với lão Long, hai người đuổi theo.

Trong ngôn hành cử chỉ của Sử Bình lúc trước đã lộ ra đủ loại cổ quái, hiện giờ sau khi biến mất mấy ngày lại hiện thân. Trùng hợp như vậy, có lẽ không phải là ngẫu nhiên. Mà xa gần nhất thời không thấy có gì dị thường, cứ xem hắn định giở trò gì!

Có điều, lúc này Sử Bình không toàn lực mà đi, lại thong dong điềm tĩnh ngự không phi hành. Chỉ là mỗi khi Hổ Đầu tới gần, hắn mới đột nhiên tăng tốc. Tình hình như vậy, giống như là chơi cút bắt hơn.

Hổ Đầu thấy thế, càng nổi giận. Hắn thầm sử ra tu vi chân chính, đuổi nhanh theo sau.

Đồng thời, Sử Bình lại quay đầu lại cười quỷ bí, lập tức hóa thành một đạo lưu quang lao thẳng về phía trước. Chỉ trong chớp mắt thân ảnh của hắn đã biến mất vô tung.

Hổ Đầu thi triển thần thức điều tra không có kết quả, đành phải ở trong không trung chậm rãi ngừng thế đi. Sau một thoáng, hắn thấy Lâm Nhất và lão Long chạy tới, bất đắc dĩ nói:

- Mẹ nó, lại bị đùa giỡn.

Lâm Nhất sớm đã có suy đoán về sự xuất quỷ nhập thần của Sử Bình, hiện giờ đối phương giở lại trò cũ, hắn ngược lại cũng không bất ngờ chút nào, chỉ quan sát phía trước. Lão Long đi đến bên cạnh Hổ Đầu, nói:

- Cứ để cho người đó đắc ý nhất thời, tạm thời không cần tính toán! Lão đại nhìn kìa.

Từ từ đuổi theo như vậy, bất tri bất giác đã qua vạn dặm. Phía trước xuất hiện một thung lũng cực lớn, bốn phía dãy núi đan xen mà khí thế dữ tợn. Ở cuối sơn cốc còn có một khe sâu mấy trăm trượng, giống như đao chém rìu đục mà rất là kỳ dị.

- Sơn cốc đó chính là Cửu Long đường, trước kia có chín vị huynh đệ sống ở đây.

Vốn là một hồ nước ngàn dặm, không ngờ giờ lại khô cạn như vậy.

Lão Long giơ tay lên chỉ rồi nói tiếp:

- Khe núi đó chính là Thí Kiếm thạch.

Hắn nói tới đây liền thần sắc thẫn thờ, nỗi lòng xa xăm.

Từng có lúc, Cửu Long đường này sóng nước nhộn nhạo, có chín vị huynh đệ đến từ Bát Hoang tề tụ nơi này, cũng có người một kiếm phá núi sông, danh chấn tứ phương. Nhớ lại những gì trước kia, vẫn khiến người ta cảm xúc dạt dào mà ý chí sôi sục không thôi. Tiếc rằng cố sự khó tìm, tất cả đều thành hồi ức. Trở lại chốn cũ, thổn thức biết bao.

Lâm Nhất quay đầu nhìn lão Long một cái, tiếp tục tiến về phía trước. Hắn thấy Hổ Đầu vừa muốn lao đi, lập tức nhắc nhở:

- Cứ theo lời lão Long nói, du lãm một phen đã, đừng để ý tới Sử Bình kia.

Hổ Đầu bẻ tay răng rắc, oán hận nói:

- Tên gia hỏa đó hành vi cổ quái, há có thể tha cho hắn. . .

Lâm Nhất chắp tay sau lưng thế đi không ngừng, tay áo râu dài phiêu nhiên theo gió. Hắn thấy Hổ Đầu vẫn còn tức giận, liền an ủi:

- Biết làm sao được. Sử Bình kia nếu thực sự muốn tìm chết thì đến lúc đó thành toàn cho hắn cũng không muộn!

Hổ Đầu tuy có khó chịu, cũng chỉ đành hậm hực bỏ qua, lại hướng về phía lão Long mà lắc đầu, hai người sau đó tiếp tục phi hành.

Sau thời gian một nén nhang, Cửu Long đường đã ở ngay trước mắt.

Lâm Nhất vừa tới nơi này, trong lòng bỗng nhiên dâng lên một loại dự cảm điềm xấu. Hắn không kịp nghĩ nhiều, mượn thế bay tới ngọn núi dưới chân. Lão Long và Hổ Đầu đi theo bên cạnh, đều không hiểu ra sao.

Sơn cốc chỗ Cửu Long đường có phạm vi ngàn dặm. Sớm đã khô cạn, cát bụi cỏ gai bao phủ. Trên vách đá của ngọn núi xung quanh vẫn có thể thấy được di tích của động phủ. Mà phóng mắt nhìn ra, xa gần cũng không có tình hình gì dị thường. Chỉ có dãy núi âm u, cùng với thung lũng hoang vu xung quanh tạo thành sự đối lập rõ ràng. Trong sinh cơ bừng bừng lại lộ ra vẻ tiêu sát, trong tĩnh mịch cất giấu biến số khó lường.

Tính tình của Hổ Đầu chuyển biến cực nhanh, rung đùi đắc ý trong hỉ nộ. Hắn đối mặt với sơn cốc trống trải, cười ha ha nói:

- Lão đại, Thí Kiếm thạch đó cũng thần kỳ nhỉ, sao không đến để đại khai nhãn giới.

Lão Long đã có phát hiện, hỏi:

- Lão đại....

Lâm Nhất không trả lời, thần sắc nghi hoặc.

Đúng lúc này, Hổ Đầu gào to:

- Ái chà, con mẹ nó, Sử Bình kia không ngờ trốn ở đây.

Ở trung tâm sơn cốc có một mảng bụi cỏ cao hơn người, có thân ảnh nam tử thấp thoáng. Hắn có bộ dạng trung niên, ăn mặc như thư sinh, chính là Sử Bình hành tích quỷ dị kia. Hắn tay cầm phi kiếm đào bới chung quanh, hình như là đang tìm kiếm gì đó.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free