Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2494:

Cái gì là phong phạm tiên nhân

Trong suy nghĩ của phàm nhân, tiên nhân đều là người tiên phong đạo cốt, trí tuệ tao nhã, rất có uy đức, có đại quang minh. Hơn nữa thọ nguyên tốt đẹp, hoặc sống ở núi sông, hoặc sống ở trong rừng, du hành hư không, tất cả đều tùy tâm sở dục mà không có chướng ngại. Đó mới là phong phạm thần tiên lỗi lạc, khiến người ta kính ngưỡng!

Trong mắt đa số tu sĩ tiên đạo, tới Phạm Thiên tứ cảnh đã là tiên nhân vượt ngoài hồng trần. Trong đó người cường đại hơn thì có năng lực khai thiên tích địa, có thần cơ khó lường thay đổi Càn Khôn, tất nhiên có phong phạm siêu nhiên khiến người ta kính ngưỡng!

Cái nhìn của Quan Hải Tử và Mưu Bối Tử thì lại khác.

Lên chín tầng trời, xuống tới bùn đấy, thiên tâm cao xa, mẫn sát vạn vật, hơn nữa người vật vong ngã hồn nhiên mà mộc mạc đơn giản mới thực sự là thần tiên.

Có điều, hai tu sĩ Kim Đan cũng dám bình phẩm về tiền bối cao nhân, thực sự khiến người ta cảm thấy kinh ngạc. Mà khi nghĩ kỹ thì tất cả lại rất tự nhiên!

Quan Hải Tử chính là tu vi Kim Đan trung kỳ, Mưu Bối Tử thì là cảnh giới Kim Đan sơ kỳ, mà người trước đã gần năm trăm tuổi, người sau thì đã sống hơn bốn trăm năm. Nói cách khác, thọ nguyên của hai người họ đã không còn lại nhiều. Muốn trong những ngày tháng kế tiếp tu tới Kim Đan hậu kỳ, cũng kết thành Nguyên Anh, quả thực chính là người si nói mộng.

Nếu thời gian không còn nhiều thì nên làm thế nào?

Quan Hải Tử và Mưu Bối Tử không hề lo lắng, cũng không chán nản, ngược lại ném đi đạo bào, từ bỏ công pháp, bỏ xuống tất cả ràng buộc và gánh nặng, cũng kết bạn đi tới bãi cát phong cảnh tươi đẹp này. Hai người bầu bạn với ánh bình minh, nghe tiếng sóng mà chìm vào giấc ngủ, nhàn rỗi ngắm mây trời, thỉnh thoảng nướng cá tiêu khiển. Khi đột nhiên quay đầu, mới phát giác mấy trăm năm qua bận tới bận lui, chưa từng được tiêu diêu tự tại như lúc này. Có lẽ có cao nhân tiên đạo tình cờ đi qua, hai người cũng không sợ hãi, chỉ coi mình như phàm phu tục tử, mặc cho mưa gió biến ảo, ta vẫn siêu nhiên vật ngoại!

Lâm Nhất thấy hai người này thoải mái như vậy, cũng rất kinh ngạc một phen.

Pháp lực tu vi, không thoát khỏi sự chống đỡ của cảnh giới. Mà cảnh giới cao thấp lại chưa chắc đã có quan hệ trực tiếp tới tu vi. Sư phụ Thanh Vân đạo trưởng và Chân Nguyên Tử đều là đạo sĩ phàm tục. Mà cảm ngộ cảnh giới của hai người không hề kém gì người trong tiên đạo. Cho dù là Mộc Thanh Nhi điêu ngoa bốc đồng, cuối cùng lúc đó chẳng phải cũng nhìn thấu sinh tử mà cảnh giới thông đạt sao? Nơi đây phong cảnh đẹp, sao không làm thần tiên.

Như vậy trong thiên địa này có tiên nhân hay không, ai mới là tiên giả chân chính?

Là đám người Tam Hoàng, hay là Cửu Huyền, Lăng Đạo và Thanh Diệp, cùng với Ma Hoang Cửu đại cao nhân? Những cao nhân này cứ luôn truy đuổi, hơn nữa quyết chí thề không thay đổi, lại chưa từng được hưởng thụ cái thú phong vân, điều kỳ diệu của thiên địa? Chẳng bằng hai tu sĩ Kim Đan nơi đây, mặc dù thọ nguyên không còn nhiều, ngược lại đã siêu thoát hình hài và tiêu diêu tự tại, chẳng phải chính là chân tiên tại ngã, khoảnh khắc tức là vĩnh hằng...

Như đã nói ở trên, như vậy Lâm mỗ trước giờ là cầu gì?

Lâm Nhất không khỏi càng thêm xem trọng Quan Hải Tử, Mưu Bối Tử này, dứt khoát dứt bỏ rất nhiều phiền não, cùng đối phương nướng cá biển, nhấm nháp rượu ngon, trò chuyện không cố kỵ. Nếu lão đại như vậy, lão Long cũng vui vẻ thoải mái. Hổ Đầu thì chui vào trong biển, vét không dưới gần ngàn con cá biển lên bờ, khiến cho Quan Hải Tử và Mưu Bối Tử kêu khổ không ngừng, lại thấy ba vị tiền bối bình dị gần gũi, hơn nữa có rượu ngon đem tặng, đành phải tiếp tục làm đầu bếp nướng cá.

Lửa trại dần tắt, nửa ngày trôi qua, trên bãi biển đã ngổn ngang vò rượu không và một đống hỗn độn. Mà năm người ngồi vây quanh lại trong lòng vui sướng, cho dù là Quan Hải Tử và Mưu Bối Tử cũng ngà ngà say. Mà rượu không làm người, say là ý cảnh, là tình cảm, còn có phong cảnh trời xanh bao la này!

- Gặp nhau là có duyên, tiểu tụ di tình (tụ tập ngắn ngủi nhưng vẫn lưu lại tình nghĩa). Hiện giờ hứng rượu đã hết, xin cáo từ!

Lâm Nhất đứng lên, chắp tay cười nói với Quan Hải Tử và Mưu Bối Tử.

- Ha ha! Hôm nay thật là thống khoái. . .

Hổ Đầu vỗ mông, vẻ mặt thích thú.

- Xem ra tiên đạo tôi luyện tựa như sống biển đãi cát, cũng không phải là không đúng tý nào! Ít nhất thì hai vị trước mắt này cũng bằng phẳng như đá mài, cảnh giới tự thành. . .

Trong vẻ bá đạo và bưu hãn của Lão Long dần dần có thêm sự lắng đọng và cảm ngộ của năm tháng.

- Ba vị tiền bối nếuđã đi ngang qua nơi này, đừng ngại thuận đường du lãm một phen. Trong phạm vi trăm dặm, cũng có mấy danh lam thắng cảnh. Mà Minh nhai cũng có di tích viễn cổ, mặc dù đã hoang vu, nhưng vẫn đáng để thưởng thức.

- Quan huynh nói rất động, Tụ Tiên động, Cửu Long đường, Quan Đào đình, Thí Kiếm thạch, đều có điển cố, nghe nói chính là cao nhân viễn cổ lưu lại.

Quan Hải Tử và Mưu Bối Tử đứng dậy đưa tiễn, trước mắt đã không còn bóng người. Hai người họ cũng không bận tâm, dọn dẹp xung quanh một phen, sau đó thì nằm trên bờ cát, đón gió đi vào giấc mộng.

...

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free