Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2493:

- Mẹ nó, thơm quá.

Lão giả và người trung niên ngơ ngác nhìn nhau, lập tức thần sắc bất đắc dĩ, song song đứng dậy nói:

- Quan Hải Tử, Mưu Bối Tử bái kiến ba vị tiền bối.

Ba lão giả đột nhiên hiện thân này chính là Lâm Nhất và hai vị huynh đệ của hắn. Ba người ở trên biển đi hai ngày sau, cuối cùng cũng bước lên địa giới Vạn sơn, nhưng không tiếp tục tiến về phía trước mà là theo bờ biển đến đây.

Theo dư đồ ghi lại, vịnh cách đó không xa chính là Minh nhai.

Trong di ngôn của Long Phạm có câu: Minh nhai tụ chúng. Từ đó cho thấy, Minh nhai nhất định là nơi cao thủ tập hợp. Không nhiều thì cũng phải như Giới Linh đảo, chính là một nơi phồn hoa náo nhiệt. Mà tới gần mới phát giác tình cảnh nơi này khác một trời một vực với trong tưởng tượng.

Trong vịnh sóng xanh vạn khoảnh đó tuy nói nùi non xanh um mà phong cảnh tươi đẹp, nhưng căn bản không thấy nửa bóng người. Không! Trên bãi cát ở cửa vào của Vịnh cũng có hai tu sĩ Kim Đan, lại đi chân trần, bộ dạng giống như người đánh cá, còn thảnh thơi vui vẻ nướng cá ăn.

Ba huynh đệ không thấy dị thường, từ trên không hạ xuống.

Lâm Nhất nhìn nhìn hai vị tu sĩ Kim Đan tự xưng là Quan Hải Tử và Mưu Bối Tử này, lại nhìn nhìn mấy gian nhà cỏ cách đó không xa, nói:

- Không cần đa lễ...

Hắn lòng có nghi hoặc, vẫn muốn hỏi vài câu, nhưng lại ngậm miệng rồi thầm lắc đầu. Đối phương đều quay người ngồi xuống, không hề có vẻ quẫn bách và bất an khi gặp mặt trưởng bối cao nhân, ngược lại ung dung tự nhiên, cũng lờ mờ mang theo ý tứ lãnh đạm cự tuyệt người ngoài ngàn dặm.

Lão Long nhìn thấy vậy, lập tức không vui quát lên:

- Hai tiểu bối các ngươi rất thất lễ! Ta đã tặng cho Linh Đảo Tiên Nhưỡng, lại không có nửa câu cám ơn.

Lâm Nhất giơ tay cản lão Long, nói:

- Chúng ta tùy tiện đến đây, quấy nhiễu sự thanh tĩnh của người ta, không bị xua đuổi đã là may mắn rồi, cứ bình tĩnh đừng nóng vội!

Người trung niên Tự xưng Mưu Bối Tử vươn tay ra tóm lấy một bình rượu, áy náy nói với lão Long:

- Hai người chúng ta nhàn tản đã lâu, không biết lễ số, mong tiền bối không để bụng!

Hắn giơ bình rượu lên tỏ ý cảm ơn rồi tự uống.

Lão giả tên là Quan Hải Tử thì quan sát Lâm Nhất, thấy đối phương cũng không có vẻ kiêu căng của cao nhân, vươn tay ra mời:

- Vị tiền bối này cũng có vài phần phong phạm tiên nhân, nếu không chê, cứ ở đây nghỉ ngơi một chút.

Hắn giơ tay lên cầm cá biển trên lá cây đặt bên cạnh, thuận tay để lên lửa trại để nướng.

Nhất cử nhất động của hắn đều lộ ra vẻ chất phác tự nhiên, cũng giống như là người đánh cá phàm tục thực sự.

Lâm Nhất và lão Long trao đổi ánh mắt, đi tới bên cạnh lửa trại rồi ngồi xuống.

Hổ Đầu đã ăn xong mấy con cá nướng, xoa xoa tay, ý vẫn chưa tận nói:

- Ừ ừ, ngon quá, ta muốn ăn tiếp.

Lâm Nhất khoanh chân ngồi xuống, vén vạt áo, thuận tay cầm lấy một cành cây để vào trong lửa trại, phân phó Hổ Đầu:

- Chớ có tham làm không biết đủ, muốn ăn cá nướng thì tự mình xuống biển mà bắt.

Hổ Đầu thấy cá nướng còn lại thực sự không đủ ăn cho đã thèm, cũng dứt khoát, xoay người chạy tới bờ biển, hưng phấn nói:

- Thủ đoạn nướng cá của tiểu bối thực sự không kém, chờ một lát, ta sẽ tận tình thi triển cho ngươi xem.

Hắn coi hai tu sĩ Kim Đan là đầu bếp làm cá nướng, sao chịu dễ dàng bỏ qua.

Quan Hải Tử lại không có hứng thú với cá nướng, nói với Lâm Nhất:

- Mọi người phong nguyệt bất đồng, thiên địa khác biệt. Ba vị tiền bối việc gì phải giao tiếp với hai người kém hiểu biết chúng ta...

Ý tứ của hắn là, ngươi là tiền bối cao nhân, ta chính là tiểu bối Kim Đan, cảnh giới cách nhau quá xa hơn nữa không hề quen biết, còn xa mới tới mức cùng nhau uống rượu nói cười. Cứ tiếp tục như vậy, chỉ có thể khiến người ta cảm thấy bất an mà vô vị!

Lâm Nhất hơi ngạc nhiên, không khỏi giương mắt nhìn.

Quan Hải Tử nếp nhăn rất sâu, vẻ mặt phong sương, trong hai mắt lại lộ ra thần sắc thản nhiên và tang thương. Mưu Bối Tử ở bên cạnh thì cũng giản dị tự nhiên, chỉ uống rượu, rất có mấy phần thư thế muốn say!

Lâm Nhất im lặng một lát, mỉm cười nói:

- Nơi này không có tiền bối và vãn bối, chỉ có vài ba đồng đạo tình cờ gặp trên bờ cát, có từng nghe nói: Đội gió đội mưa đường mờ mịt, hoa hạnh ủ rượu đang thơm lừng; cứ trong cơn say tìm giấc mộng, tỉnh lại trắng sáng qua sông lạnh.

Quan Hải Tử có chút bất ngờ, chắp tay khen:

- Tiền bối thật hảo tài tình, hảo ý cảnh, hảo nhã hứng. . .

Mưu Bối Tử giơ bình rượu lên gật đầu phụ họa, trong thần thái lập tức có thêm mấy phần kính ý.

Lão Long không khỏi cười ha ha, nói:

- Lão đại đúng là phóng mắt trong thiên địa có gấm vóc.

Lâm Nhất thì nhếch miệng, căn bản không có ý coi bốn câu tới từ Hình Nhạc Tử làm của riêng, thừa cơ hỏi:

- Quan Hải Tử! Như vừa rồi ngươi có nói, cái gì là phong phạm tiên nhân? Hai người các ngươi ở đây ăn gió ngủ mưa là thế nào?

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free