Vô Tiên - Chương 2492:
Vào giây phút mặt trời nhô lên khỏi mặt biển, đêm tàn đã không còn sót lại chút gì. Sóng xanh vạn khoảnh lập tức giống như bị nhuốm máu, biển trời một màu mà tráng lệ.
Trên một khối đá ngầm giữa biển, có ba người nằm hoặc ngồi.
Ba huynh đệ đêm qua sau khi bị Sử Bình kia lừa cho một vố, không còn hứng thú lần mò trong bóng đêm mà đi đường nữa, liền ở trong biển tìm một khối đá ngầm dùng làm chỗ đặt chân nghỉ ngơi. Đá ngầm chỉ có phạm vi mấy trượng, cao hơn mặt biển cũng chỉ vài ba thước. Chỗ tuy nhỏ, nhưng cũng có thể ngắm biển nghe sóng hứng gió.
Hổ Đầu ngủ một giấc, tinh thần phấn chấn. Hắn đứng lên duỗi lưng, lập tức lại chắp tay mà ngẩng đầu ưỡn ngực, ngênh đón ánh mặt trời rồi há miệng thở ra một hơi trọc khí, bộ dạng rất thích ý. Mà khi gió biển mát mẻ thổi tới, người này không cảm thấy thoải mái mà khẽ thở dài một tiếng.
Lão Long thì ngồi cạnh nước biển, trước người còn chất một đống vò rượu không. Xung quanh sóng biển nhấp nhô không ngừng, mà trong ánh mắt lộ ra vẻ xa xăm của hắn lại không có một gợn sóng. Rượu của Giới Linh đảo cũng không tệ lắm, tuy nói vị trong miệng dần nhạt, mà trong lòng sau khi được gột rửa thì có thêm mấy phần trong sáng và tịch liêu.
Lâm Nhất thì từ trong tĩnh tọa mở mắt, chậm rãi giơ một bàn tay lên che trước mặt. Theo năm ngón tay lay động, ánh mặt trời loá mắt đột nhiên biến mất rồi lại đột nhiên xuất hiện. Phảng phất như chín màu biến ảo cùng với ngàn vạn quang hà đều chỉ trong cái khép mở của ngón tay!
Đúng vào lúc này, có người vẫn không nhịn được mà than thở:
- Đứa nhỏ không cha không mẹ đó thật đáng thương.
Có người đứng dậy, nhẹ giọng quát lên:
- Đừng có như đàn bà thế, ngươi còn có huynh đệ.
- Không, ta là nói ấu hổ đó.
- Ta thì là nói ngươi, trong thiên địa ít thấy có huynh đệ sinh tử bầu bạn, còn không biết đủ.
- Thế... cũng đúng, Hổ Đầu ta chỉ có ngươi và lão đại.
- Sáng sớm ra tại sao lại cảm khái như vậy?
Lâm Nhất nghe rõ đối thoại của hai vị huynh đệ ở phía sau, theo tiếng nói một câu, lại giơ tay lên sờ mi tâm. Tình hình trong thức hải vẫn như cũ, mấy chục đạo phân thần không có một khắc nào ngừng lại. Hắn chậm rãi xoay người, tiếng nói của Hổ Đầu lại vang lên:
- Đây chính là gần mực thì đen, chúng ta cũng học được một hồi thâm trầm.
Lão Long giáo huấn:
- Đen đỏ chẳng biết phân biệt, hồ ngôn loạn ngữ.
Hổ Đầu được nói chuyện, lại khôi phục thái độ bình thường, cười ha ha nói:
- Lão đại đủ đen chúng ta mới thích.
Lâm Nhất nhún nhún vai, ánh mắt dừng ở trên đống bình rượu cạnh đá ngầm:
- Nơi này là địa giới Vạn sơn, vừa hay trên đường qua Minh nhai. Lão Long, ngươi có gì muốn nói không?
Lão Long quan sát ánh bình minh ở xa xa, theo tiếng đáp:
- Nếu đã lại tới rồi thì cứ cùng lão đại một đường đi đến thôi.
Hắn quay đầu lại nhìn về phía Lâm Nhất, cười cười nói tiếp:
- Lần trước ta ở Long Than mua thêm không ít quần áo, ngươi cứ lấy mấy bộ mà dùng.
Lâm Nhất quan sát vẻ mặt của lão Long, không nhiều lời, giơ quyền đầu lên lắc lư.
Đối phương cũng làm như thế, cách nhau hơn trượng cùng lắc lư tương tự. Có hào quang lóe lên, hơn mười bộ quần áo trong nháy mắt đã thay chủ. Lâm Nhất mỉm cười, phất tay áo chắp tay sau lưng, lập tức phiêu nhiên đi về phía trước vài bước, đã rời khỏi đá ngầm mà đạp trên sóng biển, lại thừa cơ đón gió bay lên, giống như một con hùng ưng lăng không mà đi.
Lão Long và Hổ Đầu cũng không chậm trễ, cùng nhảy lên không trung...
...
Vạn sơn tình hình cũng tương tự như Thiên Hoang, Bách Khê chính là một đại lục rộng lớn. Trong đó núi cao rừng rậm, hẻm núi hiểm trở, thích hợp cho xà trùng dị thú sinh sống, không lợi cho phàm nhân ở lại. Cho nên trừ mấy tộc quần viễn cổ còn sót lại và hai ba thị trấn ven biển ra, ở Vạn sơn rất khó nhìn thấy thân ảnh của phàm nhân. Mà nơi này không khỏi tràn ngập khí cơ nồng đậm, có lũng sông thần bí, cũng là chỗ lý tưởng để các tu sĩ bế quan thanh tu. Tục truyền, Minh nhai từng là một bảo địa tiên gia phong sinh thủy khởi!
Từ trên biển bay tới, xa xa có thể thấy được bờ biển đột nhiên lõm xuống ở giữa, cũng từ đó mà hình thành một vịnh cực lớn. Ở cuối vịnh có dãy núi cao chót vót. Trong đó có một ngọn núi dựa biển, cũng khí nuốt tứ phương, chính là Minh nhai!
Lối vào của vịnh là một chỗ nước cạn được núi rừng vờn quanh. Bên trên cổ mộc san sát, nhà cỏ chằng chịt, còn có hai chiếc thuyền gỗ đậu bên bờ, hiển nhiên là một thôn nhỏ của ngư dân.
Vừa hay là lúc chính ngọ, dưới bóng cây, hai nam tử đi chân trần đang bận rộn. Bên cạnh hắn còn xếp một dãy cành cây khô héo, lá cây tươi tốt, xoong chảo chum vại, cùng với hơn mười con cá biển béo mập.
Hai nam tử bộ dạng như người đánh cá này phân biệt là người trung niên ba bốn mươi tuổi và lão giả râu tóc bạc trắng. Hai người dựng lửa trại, vừa thu thập cá vừa mỉm cười, xem ra rất hưởng thụ thời gian nhàn nhã trước mắt.
Người trung niên dựng mấy cành cây lên, bấm tay bắn ra một dòng hỏa diễm. Trong nháy mắt, lửa trại bốc cháy rừng rực.
Lão giả giơ tay lên vẫy một cái, cá biển trên lá cây từ từ bay đến trên lửa trại, cũng nhẹ nhàng quay tròn, không bao lâu đã được nướng khô mà chảy ra mỡ vàng. Hắn lại thuận tay chỉ một cái, trong bình sứ ở bên cạnh bay ra hương liệu các màu rồi rắc đều. Trong nháy mắt, mùi thơm tỏa ra bốn phía.
Người trung niên khịt khịt mũi, gật đầu cười nói:
- Tư vị lửa phàm nướng cá này mới đáng để thưởng thức!
Lão giả cười nói:
- Ha ha! Vạn sự vạn vật đều chú ý phản phác quy chân. Tu luyện cũng thế, nướng đồ ăn cũng thế. Mà hưởng hết mỹ vị như vậy thì còn cầu gì nữa!
Người trung niên vỗ tay khen:
- Quan huynh nói rất đúng, nếm tư vị chân chật, đón gió ngả đầu ngủ là đủ rồi! Chỉ tiếc thiếu rượu.
Khi lão giả và người trung niên đang nói cười, bình địa bỗng nhiên nổi lên một trận gió xoáy. Hai người họ vội vàng bảo vệ xung quanh, mà lửa trại thì lại không sao, cá nướng khô vàng lại không có bóng dáng. Theo đó có người cười nói:
- Ha ha! Huynh đệ ta đến góp vui, thế nào.