Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2491:

Lâm Nhất và lão Long không nói gì, Hổ Đầu thì tiến vài bước về phía trước, cả giận nói:

- Sử Bình, ngươi dám hợp mưu với Khổng Đạo Tử để hại ta, còn không giao ra hổ hồn để tạ lỗi!

Sử Bình lẻ loi bòng bềnh trong bóng đêm, cả người lộ ra có chút quỷ dị. Hắn cười cười, lắc đầu nói:

- Khổng Đạo Tử không ngờ chịu buông tha ngươi, cũng có chút ngoài sở liệu. . .

Hắn vừa dứt lời, quay sang nhìn về phía Lâm Nhất và lão Long, lên tiếng hỏi:

- Không biết hai vị xưng hô như thế nào?

Lâm Nhất nhìn xung quanh, sau đó mới quan sát Sử Bình ở xa nghìn trượng, nói:

- Ta và huynh đệ của ta là ai không quan trọng. Mà ngươi lại dùng hổ hồn để liên tục khiêu khích, dụ dỗ, ý đồ mà gì?

Sử Bình hơi cảm thấy bất ngờ, không khỏi ngưng thần nhìn chằm chằm Lâm Nhất. Sau đó, hắn mặt mày tươi cười phủ nhận:

- Ta chỉ là muốn bán được hổ hồn với giá tốt thôi, tiểu bối các ngươi nghĩ nhiều rồi.

Lâm Nhất theo tiếng nói:

- Vậy hãy giao ra hổ hồn để chứng mình lời nói của ngươi không phải là giả!

Hổ Đầu lấy ra một giới tử, nói:

- Đây là năm ngàn thần thạch, ta chỉ cần hổ hồn.

Hắn lúc trướcra giá bảy vạn thần thạch, chính là hành động khi tức giận mà thôi. Mà trước khác nay khác, hắn cam nguyện lấy ra năm ngàn thần thạch đã là không dễ dàng gì rồi. Nếu không với tính tình của Hổ ca, sớm đã giết người đoạt bảo.

Sử Bình có chút không vui, chỉ trích:

- Hổ Tam, ngươi đã có lòng muốn có hổ hồn thì nên lấy ra thành ý. Bảy vạn thần thạch, một khối cũng không được thiếu.

Hắn bỗng nhiên ngẩn ra, nói tiếp:

- Thế này là sao?

Chỉ trong chớp mắt, lão Long đã không hề có dấu hiệu xuất hiện sau lưng Sử Bình mấy trăm trượng. Mà Hổ Đầu thì lướt ngang mấy trăm trượng, chặn một hướng đi khác của Sử Bình. Lâm Nhất thì vẫn đứng yên tại chỗ bất động, vừa hay cùng hai vị huynh đệ bày ra thế vây khốn.

Sử Bình không hề cảm thấy sợ hãi, ngược lại tức giận nói:

- Ha ha! Ba tiểu bối mà cũng dám giết người cướp của?

Hình như là dường như là hiểu ra gì đó, nhưng không nói tiếp, ngược lại giống như cảm thấy cực kỳ thú vị, hỏi:

- Ba vị liên thủ thì cũng làm gì được ta?

Khi hắn lên tiếng, trong lòng bàn tay xuất hiện một đoàn quang mang màu vàng kim, hiển nhiên chính là hổ hồn bị giam cầm đó.

Hổ Đầu đã lộ ra vẻ hung ác, dứt khoát thu hồi giới tử, hầm hừ mắng:

- Đừng con mẹ nó không thức thời, giao ra hổ hồn thì thôi, bằng không lão tử bóp chết ngươi.

Sử Bình lắc đầu không cho là đúng:

- Như vậy xem ra, ba vị đúng là hạng người cùng hung cực ác rồi! Có điều, mua bán là ở ta, há có thể tùy ý đe doạ.

Hắn giơ hổ hồn trong tay lên, tiếng nói trở nên âm trầm, chậm rãi nói tiếp:

- Lúc này đừng nói là bảy vạn thần thạch, cho dù là mười vạn thần thạch cũng đừng hòng có được hổ hồn của ta!

Trong hai mắt hắn hàn quang chợt lóe, trên tay đột nhiên dùng sức. Lập tức bùm một tiếng nổ tung trong trời đêm, hổ hồn bị giam cầm thoáng chốc đã tan thành mây khói.

Đột nhiên gặp cảnh này, Hổ Đầu kinh ngạc không thôi.

Hồn phách của ấu hổ đó cứ như vậy bị bóp nát? Hồn phi phách tán, muốn trọng nhập luân hồi cũng không thể, thực sự là con mẹ nó ác độc!

- Lão tử lấy mạng ngươi.

Hổ Đầu biết mình lại bị trêu chọc, không nhịn được nổi giận gầm lên một tiếng, giơ tay lên triệu thiết bổng Thiên Sát rồi lao về phía Sử Bình. Trong nháy mắt, lão Long cũng bổ ra ngân đao bảy thước trong tay. Hai người vẫn biểu hiện ra tu vi Phạm Thiên, mà trong hành động lại ẩn chứa sát khí cường đại của tu vi Động Thiên cảnh, thế tất muốn dồn đối phương vào chỗ chết cho thống khoái!

Khi hai huynh đệ động thủ, Lâm Nhất cũng bấm quyết. Mà hắn chưa tế ra pháp lực, không nhịn được nhướng mày.

Trong khoảnh khắc, Sử Bình bị vây công lại không ra chiêu ứng đối, ngược lại hóa thành một đạo hắc quang trầm xuống, đột nhiên chui vào trong nước biển, trong nháy mắt đã không có bóng dáng.

Lão Long và Hổ Đầu một chiêu vồ hụt, xoay người muốn chui vào trong biển đuổi theo.

Lâm Nhất lên tiếng ngăn cản:

- Đó là Nguyên Thần phân thân, không đuổi được đâu.

Hai huynh đệ ở trên mặt biển bay một vòng, sau đó bay đến trước người Lâm Nhất.

Hổ Đầu lửa giận khó tiêu, nghiến răng nghiến lợi nói:

- Tên gia hỏa đó không ngờ diệt sát một hổ hồn, thật là con mẹ nó đáng chết.

Lão Long vẫn nhìn xung quanh, khó hiểu nói:

- Sử Bình rõ ràng là có chuẩn bị mà đến, lại từ bỏ thần thạch, bóp nát hổ hồn, rốt cuộc là muốn gì?

Lâm Nhất thì nhìn về phương xa, cười khổ nói:

- Chuyện khác thường tất cả nguyên do! Sử Bình kia nếu đi rồi còn quay lại, vậy cũng không phải hạng người tầm thường. Quả nhiên.

Miệng hắn nhếch lên, nói tiếp:

- Có điều, ta cũng không ngờ hắn lại bóp nát hổ hồn, vừa rồi có phát hiện thì lại đã quá muộn. Mà dụng ý của hắn không ngoài làm nhục, chọc giận, thăm dò.

Hổ Đầu lúc này xem như đã hận chết Sử Bình kia, căm giận nói:

- Hắn không ngờ dám thăm dò huynh đệ chúng ta, có thành công không?

Lâm Nhất hơi đăm chiêu, hơi nhướng mày, nói:

- Có lẽ có, chỉ là trước mắt vẫn không thể biết rõ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free