Vô Tiên - Chương 2490:
Trong hậu viện của Vạn Hương đường lần lượt có năm đạo thân ảnh đi ra.
Đi trước dẫn đường là Cốc Tử Đan. Hắn thần thái khiêm cung, trong mỗi cái giơ tay nhấc chân đều mang theo vẻ cẩn thận và rụt rè.
Đi sau là Khổng Đạo Tử. Hắn cong lưng, giơ tay lên mời, cũng vẻ mặt khiêm tốn, và so sánh với sự kiêu căng và thâm trầm ngày xưa, quả thực giống như hai người khác nhau!
Bước đi lững thững thì là Lâm Nhất, lão Long và Hổ Đầu. Ba huynh đệ vẻ mặt vẫn như, nhất cử nhất động đều không nhìn ra có bất kỳ điều gì dị thường.
Khi đoàn người xuyên qua hậu viện mà đến nhà ăn, chưởng quầy cả kinh vội vàng ra khỏi quầy đón chào. Ông chủ của Vạn Hương đường và tiền bối của Hải Thiên đều đến đây, không phải là bình thường! Mấy vị thực khách trong điếm cũng không dám thất lễ, đều đứng dậy chắp tay thăm hỏi. Mà Cốc Tử Đan và Khổng Đạo Tử căn bản không rảnh để ý tới, tỏ lòng muốn giữ Lâm Nhất, lão Long và Hổ Đầu lại mấy ngày để tận tình địa chủ.
Lúc này trời đã gần tới hoàng hôn rồi, tiệm ăn sớm đã bồng bềnh viên minh châu cực to. Dưới quang mang sáng ngời, bốn phía cũng đèn đuốc huy hoàng!
Lâm Nhất dừng bước trước cửa điếm, lật tay, mười tám khối ngọc bài xuất hiện. Hắn khẽ cười nói:
- Đây là một phen tâm ý của chư vị đạo hữu Hải Thiên các, Lâm mỗ từ chối thì bất kính! Hai vị không cần tiễn xa, cáo từ.
Hổ Đầu giơ một bình đan lên, nói với Khổng Đạo Tử:
- Chỉ mong đan dược này thần kỳ như lời ngươi nói, bằng không ta sẽ quay lại tìm ngươi tính sổ.
Lão Long thì nhìn về phía Cốc Tử Đan, ngắn gọn nói:
- Ừ! Linh Đảo Tiên Nhưỡng rất không tồi.
Khổng Đạo Tử và Cốc Tử Đan vẫn muốn nói vài câu khách khí, đối phương đã xoay người ra khỏi cửa điếm. Hai người muốn cùng ra theo, lại ngơ ngác nhìn nhau. Tất cả những gì phát sinh lúc trước vẫn ở trước mắt, lại thực sự khiến người ta cảm khái không hiểu.
Một phen tâm ý?
Lâm Nhất báo ra danh hào của mình, cũng tuyên bố ân oán của mình và Cửu Huyền thượng nhân, chẳng qua là muốn cột mọi người ở đây lên cùng một con thuyền, đó chính là người thuận ta thì sống, kẻ nghịch ta thì chết. Muốn giữ mạng thì chỉ có một con đường, phải thề quy thuận hàng phục, cũng nhận thần hồn cấm chế.
Có điều, Lâm Nhất cũng lên tiếng an ủi, tuy hắn cay nghiệt, nhưng không phải là tuyệt tình. Nếu không có gì bất ngờ, hồn cấm trên người tu sĩ Phạm Thiên sau trăm năm sẽ tự giải trừ. Mà Khổng Đạo Tử và hai vị tu sĩ Động Thiên khác thì chỉ cần giữ mình trong sạch, cái gọi là lời thề đạo tâm cũng sẽ không có tác dụng. Hắn còn nói, Cửu Huyền khi sư diệt tổ, cướp đoạt quyền bính, hai bên chính tà bất lưỡng lập, mong mọi người cứ dõi mắt mà chờ.
Cùng là vì mạng sống, mười tám tửu lâu của Quan Hải cung đều giao ra một khối ngọc bài. Trên mgọc bài không chỉ thác ấn tục danh môn nhân đệ tử của các nhà, còn có ấn ký tinh huyết của gia chủ các nhà. Gọi cái này là tâm ý, hoặc có thể mang tới cho ngươi một chút an ủi! Ở Giới Linh đảo từ nay về sau, trừ tu sĩ trị thủ Thiên Đô Phong ra, các nhà đều phải nghe theo hiệu lệnh của Lâm Nhất, cái này chẳng khác gì là chung một nồi cháo.
Đan dược Thần kỳ?
Khổng Đạo Tử để bù đắp lỗi lầm trước đây, không thể không trả giá. Đó là một lọ đan dược mà hắn tốn mấy trăm năm, dùng hơn mười viên thú đan mới luyện chế thành, có hiệu quả thần kỳ đối với đề thăng tu vi đột phá cảnh giới. Hắn tất nhiên rất đau lòng, nhưng vẫn phải làm bộ như hào phóng. Mạng không còn do mình, có khóc cũng không làm được gì!
Mà Cốc Tử Đan thì thừa cơ khuyên bảo các nhà dâng ra rượu ngon, thực sự đổi được sự đối đãi khác lạ của lão Long. Kiếp nạn và cơ duyên luôn đi kèm, có đôi khi vận khí chính là trong một suy nghĩ.
Khổng Đạo Tử nhìn ra ngoài cửa, quay đầu lại nhìn Cốc Tử Đan, thần sắc không rõ nói:
- Vạn Hương đường ngươi và ba người đó duyên phận rất sâu.
Cốc Tử Đan vội vàng xua tay nói:
- Tiền bối nói sai rồi! Ba người đó chẳng qua là vừa khéo tới Vạn Hương đường mà thôi, tại hạ tận đạo đãi khách cũng là điều nên làm.
Hắn nói xong lại giơ tay lên chỉ về phía mi tâm thức hải, lập tức cười khổ. Rất bất ngờ, cấm chế Lâm Nhất tế ra cấm chế thần hồn, mình cũng không may mắn thoát khỏi. Mà tình hình cụ thể như thế nào, có lẽ chỉ có bản thân hắn mới có thể biết được.
Khổng Đạo Tử vuốt râu gật đầu, nếp nhăn trên mặt hơi giãn ra, nói khẽ:
- Hai nhà chúng ta vẫn phải thân cận hơn mới được.
Hắn vừa dứt lời, thần sắc khẽ động, vội vàng bước ra cửa điếm. Cốc Tử Đan theo sát đằng sau, lập tức hai người đều ngẩn ra.
Ánh nắng chiều chiếu nghiêng, phù quang lưu vân, kiều diễm tráng lệ. Mà sơn cốc trăm dặm thì dần dần được bao phủ trong vẻ u ám của hoàng hôn. Đúng lúc này, một bóng người vội vàng lướt qua ngọn núi mà bay đi xa xa. Mà chỉ một lát sau, lại có ba bóng người đột nhiên đuổi theo.
Khổng Đạo Tử giật mình thất thanh:
- Sử Bình cho rằng đắc kế, vẫn muốn chờ giao dịch với ta.
Cốc Tử Đan thì lo lắng nói:
- Người đó đã thấy tình hình không ổn mà bỏ chạy, có lẽ có thể thoát được một kiếp. Mà Giới Linh điện mất năm người, chúng ta phải ăn nói thế nào đây.
Khổng Đạo Tử vuốt râu, hơi trầm ngâm nói:
- Ăn nói thế nào à? Dù sao cũng không liên quan tới chúng ta, cứ nói là không nhìn thấy, có vấn đề gì thì đã có lão phu ứng đối.
Hắn vung tay áo rời khỏi cửa phòng, khi đi lại truyền âm nói:
- Vị kia nếu thật sự trở thành Thiên Hoang chí tôn, ngươi và ta đều được thơm lây, ha ha.
Lâm Nhất vội vàng dẫn theo lão Long, Hổ Đầu rời khỏi Vạn Hương đường, đi chưa được mấy bước, đã ở sơn cốc phát hiện một thân ảnh quen thuộc. Người có bộ dạng trung niên đó chính là Sử Bình, hắn không ngờ vẫn ở trên đảo chưa đi? Mà khi đang kinh ngạc, đối phương lại đột nhiên chạy trốn. Ba huynh đệ không nghĩ nhiều, bay người đuổi theo.
Chuyến đi tới Giới Linh đảo tuy nói thu phục được thế lực các nhà bọn Khổng Đạo Tử, mà mấy vị cao thủ Động Thiên môn hạ của Cửu Huyền vẫn còn, cho nên không thể lơ là. Ba huynh đệ dùng độn pháp tầm thường mà đuổi, không quên chú ý phương hướng của Sử Bình.
Sau thời gian một nén nhang, Giới Linh đảo đã bị bỏ lại ngoài vạn dặm.
Lúc này hoàng hôn âm trầm, đêm dài hàng lâm. Trời biển mờ mịt, tinh quang lác đác. Nếu không phải thần thức sáng tỏ, gần như khiến người ta không biết hướng đi.
Hổ Đầu quay đầu hô:
- Lão đại, dùng tu vi Phạm Thiên đuổi theo một cao thủ Động Thiên, căn bản là không đuổi kịp.
Lâm Nhất vẫn không nhanh không chậm ngự không mà đi, ứng tiếng nói:
- Nhân lúc trời tối tới Vạn sơn mới là chính sự, đuổi người chỉ là thứ yếu!
Hổ Đầu oán giận nói:
- Ái chà! Sử Bình kia thực sự rất đáng giận, há có thể để hắn đắc ý.
Lão Long và Lâm Nhất sóng vai mà đi, nói:
- Nếu toàn lực đuổi theo Sử Bình, chúng ta khó tránh khỏi phải thi triển ra tu vi chân chính. Mà nơi này đã ở gần Vạn sơn, thực sự không nên để lộ hành tung quá sớm!
Hổ Đầu vừa muốn lên tiếng, bỗng nhiên ngạc nhiên nói:
- Ớ! Lão đại, Long ca nhìn kìa.
Thần thức có thể thấy được, một bóng người đang từ xa đến gần, chỉ một lát sau đã đến ngoài nghìn trượng, cao giọng cười nói:
- Ha ha! Không ngờ ba người các ngươi là một nhóm, tại sao muốn một đường đuổi theo?
Đó là Sử Bình sớm đã đi xa, không ngờ lại vòng về, cũng bày ra trưởng bối trưởng bối lên tiếng chất vấn. Mà hắn thấy ba người đối phương tản ra hai bên, lập tức cũng lùi ra sau, thủy chung cách nhau nghìn trượng, rõ ràng là có đề phòng!
Thấy vậy, ba huynh đệ chậm rãi ngừng thế đi.