Vô Tiên - Chương 2489:
Lúc này ai động là chết. Đây là lấy cớ muốn giết người, tuyệt đối không thể mặc kệ!
Khổng Đạo Tử lên tiếng xong, vẫn lo sợ bất an, bỗng nhiên phát hiện Lâm Nhất quay đầu nhìn tới, vội vàng lảo đảo bước về phía trước, chắp tay năn nỉ:
- Tội của một mình tại hạ, không đến nỗi hại tới mọi người. Xin Lâm tiền bối thủ hạ lưu tình. . .
Hắn thấy đối phương thần sắc khó lường, vội vàng quát lên về phía xa xa:
- Các ngươi còn không mau cầu xin tha thứ, chẳng lẽ muốn chờ chết à?
- Lâm tiền bối thủ hạ lưu tình.
- Chúng ta vô tội, xin tha mạng.
Khổng Đạo Tử không hổ là hào cường một phương, rất có nhãn quang xem xét thời thế và sự quyết đoán khi đoạn thì phải đoạn. Dưới sự nhắc nhở của hắn, mọi người ở đây lập tức hiểu ra, không chỉ là tu sĩ của Hải Thiên các bồi tội, cho dù là tửu khách của các nhà cũng kêu tha mạng theo. Trong nhất thời, bốn phía tiếng động lớn ầm ĩ.
Lâm Nhất xua tay với Hổ Đầu đang sắp sửa tức giận, chậm rãi lên tiếng:
- Không giấu gì chư vị, bản nhân là Lâm Nhất, chính là cừu địch sinh tử của Lâm Nhất!
Có lẽ là ngữ xuất kinh nhân, trong Quan Hải cung lập tức trở về im lặng. Cái tên Lâm Nhất này nghe ra thì cũng không xa lạ, Tục truyền, đó là người trẻ tuổi, lại không ngờ nhìn thấy lại là lão giả. Sinh tử cừu địch của Cửu Huyền thượng nhân? Trời ạ, chẳng trách.
Hổ Đầu vẫn khó hiểu, lắc lắc đầu với lão Long ở ngoài hơn mười trượng. Lão đại vẫn luôn ẩn nhẫn, sao hiện giờ lại ngông nghênh như vậy.
Lão Long thì một mình đối mặt với một phương, vẫn cầm ngân đao trong tay mà bới lông tìm vết. Hắn không nghi ngờ hành động của lão đại, chỉ nghĩ làm thế nào để bổ ra một đao tiếp theo nhanh mạnh hơn!
Sau khi Lâm Nhất báo ra tục danh của mình, lại đổi giọng:
- Sử Bình vừa đào tẩu đó rõ ràng có cái hiềm xúi giục tranh đấu. Mà Hải Thiên các lại cùng một giuộc với hắn, tội không thể tha thứ! Khổng Đạo Tử, mặc dù ta tha cho ngươi một chốc, nhưng không nói sẽ miễn tội.
Hắn lạnh lùng nhìn Khổng Đạo Tử rồi nói tiếp:
- Hôm nay nếu không nói ra tình hình thực tế, ta sẽ nhổ tận gốc Hải Thiên các của ngươi.
Khổng Đạo Tử có chút hoảng hốt!
Ở hồng hoang, có thể trở thành cừu địch của Cửu Huyền thượng nhân, so với nói là tai nạn, chẳng nói là một loại vinh quang!
Phải biết rằng đối thủ của cao nhân Động Thiên hậu kỳ vốn đã ít ỏi không có mấy. Mà từ đó không khó tưởng tượng, Lâm Nhất sớm đã danh chấn Bát Hoangi này cũng không phải hư danh! Tuy hắn che giấu tu vi, lại ít nhất cũng là tồn tại cường đại ngang với Động Thiên hậu kỳ. Đặc biệt là, còn có hai thuộc hạ hung hãn, và mấy chục Thiên Sát vệ.
Khổng Đạo Tử thoáng định thần, giương mắt nhìn Lâm Nhất, lại bối rối cúi đầu, chắp tay đáp:
- Sử Bình đó từng âm thầm hứa hẹn, chỉ cần trừ bỏ được Hổ Tam, sẽ chuyển nhượng hổ hồn này với giá gốc. Chỉ trách tại hạ vàng đỏ nhọ lòng son, xin Lâm tiền bối minh giám. . .
Khi hắn được biết, cũng xác nhận thân phận của đối phương, không dám có nửa điểm giấu diếm, thế là liền kể ra chi tiết hoạt động lúc trước, chỉ muốn có bất ngờ phát sinh, hoặc có lẽ giữ được một tính mạng!
Sau một thoáng, tất cả liền sáng tỏ.
Khổng Đạo Tử mượn dùng lợi thế chủ, hàng năm dùng thủ đoạn cường mua cường bán để thu gom bảo vật, thần thạch.
Mà Sử Bình thì là Vạn sơn đến từ Vạn sơn, chi tiết không rõ, chỉ vì từng tới thăm Quan Hải cung, xem như là có giao tình hời hợt. Sau khi Sử Bình lấy ra thú hồn, Khổng Đạo Tử có lòng muốn mua, không ngờ dẫn tới Hổ Đầu cạnh tranh giá rồi thì tranh chấp về sau.
Đang lúc giằng co, Sử Bình và Khổng Đạo Tử âm thầm cấu kết. Chỉ cần không thể thu thập Hổ Tam không biết tốt xấu kia, hắn sẽ niệm tình cũ mà chuyển nhượng thú hồn với giá gốc. Mà thần thạch trên người Hổ Tam phải chia cho hắn một nửa, vân vân. Kết quả là Khổng Đạo Tử ra vẻ đạo mạo đã làm hoạt động mờ ám theo!
Có điều chuyện không được như mong muốn. Người mà Khổng Đạo Tử muốn tính kế không phải là tu sĩ tầm thường.
Lâm Nhất dẫn theo lão Long, Hổ Đầu bước lên Giới Linh đảo, không có lúc nào là không lưu ý gió thổi cỏ lay xa gần. Khi Sử Bình hiện thân, Lâm Nhất liền đã có phát hiện. Ánh mắt tìm kiếm trong lúc vô tình của người đó rất dị thường. Mà tất cả tiếp theo lại càng khiến người ta thêm nghi hoặc.
Hoàng Kim hổ so với Bạch Hổ thần thú chỉ kém hơn một chút mà cực kỳ hiếm thấy. Năm đó Kim Thánh của Tiên Vực chính là từ Hoàng Kim hổ tu luyện mà thành. Mà hổ hồn còn nhỏ, càng hiếm có hơn. Sử Bình kia vừa hay có được một con hổ hồn, cũng ở nơi đông người đem bán, hơn nữa tr ngôn hành cử chỉ rất có ý mê hoặc, xúi giục, tất cả thực sự là quá mức trùng hợp!
Mọi người đều biết, trực tiếp nuốt linh dược, hoặc là thú đan, hiệu quả kém hơn so với sau khi luyện chế thành đan dược. Đây cũng là một nguyên do Khổng Đạo Tử muốn có được hổ hồn! Mà Sử Bình lại cố ý ngược đãi hổ hồn, cũng công bố tự mình luyện chế đan dược. Hành động này thế tất là muốn chọc giận một người, mà người này không phải Hổ Đầu thì còn có thể là ai?
Ngươi coi hổ hồn như tôi tớ, gia nô thì cũng tôi đi, lại còn tùy ý lăng nhục, muốn diệt sát luyện đan, khiến Hổ Đầu từng có kinh lịch tương tự làm sao mà chịu nổi!
Cho nên, khi Hổ Đầu tức giận, có được sự ngầm đồng ý của Lâm Nhất. Lâm Nhất cũng muốn Hổ Đầu mượn cơ hội để làm ầm ĩ một phen, để thử hư thật của Sử Bình kia. Nếu có thể xóa bỏ được nghi hoặc lúc trước thì tốt. Bằng không, nhất định phải khiến đối phương gieo gió gặt bão!
Ai ngờ Khổng Đạo Tử bị tư dục quấy phá lại muốn giúp Sử Bình một lần! Mà nếu đã khó có thể yên lành thì cứ dứt khoát tận diệt.
Do đó mới có những gì phát sinh về sau.
Lâm Nhất từ trong miệng Khổng Đạo Tử biết được ngọn nguồn trước sau, lại vẫn không rõ lai lịch chân thật của Sử Bình. Hắn không muốn trì hoãn, lặng lẽ quan sát đối phương một cái, sau đó cao giọng nói:
- Nếu chư vị đã biết ân oán của Lâm mỗ và Cửu Huyền, như vậy cũng nên minh bạch, đường sống chỉ có một.
Lão Long cầm ngân đao nhẹ nhàng bổ ra một đạo phong ảnh, trầm giọng nói:
- Người thuận ta thì sống!
Hổ Đầu nhổ một ngụm nước bọt, hung ác quát:
- Mẹ nó! Kẻ nghịch ta thì chết.