Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2486:

Hơn nữa bất luận hổ hồn giá trị bao nhiêu, hành động của Hổ Đầu sớm đã khiến cho mọi người đang vây xem phải trợn mắt há hốc mồm. Thuận tay ném một cái, bảy vạn thần thạch. Cao nhân tiền bối Động Thiên cũng không rộng rãi như vậy, càng đừng nói tới lão giả râu bạc chỉ là một vị tu sĩ Phạm Thiên tầm thường.

Có điều, Sử Bình đứng yên không nhúc nhích, mặc cho giới tử chứa đầy thần thạch kia rơi xuống đất. Hắn nhìn nhìn Hổ Đầu ngoài hơn mười trượng, lại nhìn nhìn Khổng Đạo Tử ngoài ba bốn mươi trượng, trên mặt đã không còn vẻ vui mừng, ngược lại có chút khó xử nói:

- Bất kể bán hổ hồn cho ai, đối phương đều sẽ không chịu bỏ qua. Mà hai vị một người ra giá hậu đãi, một người đạo lý mười phần, bảo Sử mỗ biết làm thế nào cho phải đây?

Khổng Đạo Tử giọng nói không lớn, lại có khí thế bức người, lời nói thấm thía:

- Luôn có thứ tự trước sau, mong đạo hữu tự giải quyết cho tốt!

Hổ Đầu thì giơ tay lên vung, đúng lý hợp tình nói:

- Còn không nhặt thần thạch lên rồi giao hổ hồn ra.

Sử Bình nhìn về phía Hổ Đầu, có chút bất mãn nói:

- Tiểu bối ngươi quá vô lễ.

Hắn tuy là nói vậy, nhưng lại không có lòng muốn truy cứu, châm chước một lát rồi bỗng nhiên nói tiếp:

- Thần thạch mặc dù tốt, lại phỏng tay! Nếu hai vị cứ tranh chấp như vậy, hổ hồn này không bán cũng được!

Hắn bỏ lại một câu cuối cùng rồi không ngờ xoay người bỏ đi.

- Đạo hữu dừng lại!

- Đứng lại cho ta!

Sử Bình vừa dịch bước lại bị bức phải dừng lại. Hai bóng người trước sau di động, nháy mắt đã phân biệt chặn đường đi của hắn.

Khổng Đạo Tử hướng về phía Hổ Đầu khinh thường hừ một tiếng, sau đó âm trầm quát lên:

- Sử đạo hữu! Lật lọng như vậy, chẳng lẽ là đang trêu chọc Khổng mỗ.

Hổ Đầu thì thuận thế nhặt giới tử ở dưới đất, sau đó mới khí thế bức nhân nói:

- Giao ra hổ hồn thì thôi, bằng không... Hừ.

Sử Bình mỉm cười tạ lỗi với Khổng Đạo Tử, mà đối phương căn bản bất vi sở động. Hắn có chút xấu hổ, quay sang Hổ Đầu, lờ mờ nổi giận nói:

- Hổ Tam, một tiểu bối như ngươi, sao dám lên tiếng đe dọa.

Hổ Đầu hừ một tiếng, mang theo giọng điệu giáo huấn, nói năng hùng hồn đầy lý lẽ:

- Trên chiếu bạc không có cha con, trên sàn mua bán không phân tôn ti.

Ta đã lấy ra thần thạch, lúc này há cho ngươi được đổi ý?

Sử Bình càng nổi giận, quát lên:

- Nghịch biện của ngươi từ đâu mà ra? Mua bán tự nguyện, ngươi đang làm khó ta.

Hổ Đầu thoáng nhìn về phía xa xa, sau đó thổi râu trừng mắt nói:

- Những gì ta nói đều có nguyên do. Ngươi không hiểu thì chỉ trách tâm tính quá kém. Hôm nay nếu không giao ra hổ hồn, bản nhân chỉ có thể dựa vào quyền đầu mà nói chuyện thôi!

Hắn xắn tay áo, rõ ràng chính là tư thế muốn động thủ, mà giống như lại không đủ vững tâm, không ngờ nói với Khổng Đạo Tử ở ngoài hơn mười trượng:

- Người này có ý lừa gạt, chúng ta đừng ngại liên thủ đòi lại công đạo, thế nào. . .

Khổng Đạo Tử vuốt râu, hờ hững nhìn Hổ Đầu, không trào phúng mà ngược lại gật đầu đáp:

- Xin như mong muốn, người dám càn rỡ ở đây chắc chắn sẽ gieo gió gặt bão!

Nói xong, hắn nhẹ nhàng vung tay lên. Ngoài mấy trăm trượng lập tức có hơn mười bóng người chạy tới, dần thành thế bao vây.

Sử Bình nhìn thấy tình hình xung quanh, đột nhiên cười lạnh nói:

- Nếu chư vị muốn lấy nhiều khi ít, thứ cho không thể phụng bồi!

Hắn xoay người lao nhanh về phía truyền tống trận.

- Chớ đi!

- Dừng bước!

Hổ Đầu hét lớn một tiếng, liền muốn đuổi theo. Khổng Đạo Tử cũng phát ra một tiếng quát khẽ, lập tức giơ tay lên bấm pháp quyết.

Ai ngờ Sử Bình thế đi cực nhanh, trong chớp mắt đã nhảy vào trong trận pháp rồi biến mất. Mà càng khiến cho người ta không ngờ là, mười tám tòa trận pháp ở xung quanh Quan Hải cung đồng thời hiện lên một trận hào quang, lập tức đều đóng lại.

Hổ Đầu khựng lại, vội la lên:

- Ái chà, chậm một bước rồi, còn không mau mau mở trận pháp.

Hắn vừa dứt lời liền có phát hiện, không khỏi nhìn xung quanh.

Khổng Đạo Tử không ngờ nắm trong tay trận pháp của các nhà? Mà vào khoảnh khắc trận pháp đóng lại, không biết là cố ý hay là vô tình, vừa hay để cho Sử Bình chạy được. Mà càng quỷ dị hơn là, hai cao thủ Động Thiên sơ kỳ tiểu thành hắn dẫn tới cùng với mười tu sĩ Tiên Quân hậu kỳ, vẫn canh giữ ngoài trăm trượng xung quanh, cũng trận thế sâm nghiêm mà sát khí khó lường, hiên nhiên là bao vây Hổ ca ở giữa.

Trước bàn đá của phía Vạn Hương đường, Lâm Nhất nhìn trận pháp phía sau, hướng Cốc Tử Đan ở bên cạnh:

- Đây là ý gì, ngươi có thể mở trận pháp không?

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free