Vô Tiên - Chương 2487:
Cốc Tử Đan vẫn quan vọng động tĩnh trong sân, nghe tiếng liền đáp:
- Mười tám tửu lâu lấy Hải Thiên các vi tôn, chúng ta chỉ cầu hòa khí. Về phần mở trận pháp.
Hắn nhún nhún vai mà cười áy náy, bộ dạng lực bất tòng tâm.
Đồng thời, trong thần sắc của Hổ Đầu hung quang chợt lóe, kinh ngạc nói:
- Vây ta là gì? Tên đầu sỏ là Sử Bình mà.
Khổng Đạo Tử vẫn chưa mở trận pháp, mà không nhanh không chậm nói:
- Hổ Tam! Ngươi gây chuyện chính là mọi người đều thấy; phá hỏng quy củ của Quan Hải cung, càng không thể tha thứ. Lão phu nếu khoanh tay đứng nhìn, Giới Linh đảo chẳng phải là loạn thành một đống à?
Trong giọng nói của hắn lộ ra vẻ uy thế, nói tiếp:
- Tiểu bối ngươi đền tội rồi, hổ hồn của Sử Bình tất nhiên không lo không mua được.
Hắn và cách nhau hai mươi trượng, đã gần trong gang tấc, lại vẫn chậm rãi bước tới, có lẽ là muốn dùng khí thế cường đại để bức đối phương phải quỳ xuống đất cầu xin tha thứ mà thúc thủ chịu trói!
Hổ Đầu thấy không có đường lui, mà Khổng Đạo Tử lại càng lúc càng gần. Hắn gãi gãi đầu, dường như đang do dự, thở dài một cái, giống như đang năn nỉ:
- Oan có đầu, nợ có chủ, ngươi không có đạo lý như vậy, Hổ Tam ta lại hiếm khi biết nín nhịn.
Khổng Đạo Tử đã đến ngoài mười trượng, uy thế Động Thiên sơ kỳ đại thành bức người. Hắn vuốt râu, thần sắc khinh thường nói:
- Ngươi nín nhịn thì sao? Ở trong mắt lão phu lại là không chịu nổi một hạt cát.
Hổ Đầu ngẩn ra, bỗng nhiên thở phào như trút được gánh nặng, nhổ như vậy bọt vào lòng tay rồi nắm lại, gân cốt trên người rung động răng rắc, không ngờ cười quái dị nói:
- Ha ha! Lão giả ngươi là cố ý muốn chết rồi.
Tiếng cười của hắn vừa vang lên, đột nhiên lắc mình lao về phía Khổng Đạo Tử. Chỉ trong khoảnh khắc, uy thế Động Thiên sơ kỳ viên mãn ùa ra, hai quyền đầu đã gào thét phá không mà sát khí sắc bén.
Khổng Đạo Tử không ngờ hội lại bạo khởi làm khó dễ, càng không ngờ tu vi của đối phương còn cao hơn mình một bậc.
Mà đột nhiên như vậy vậy, đã không cho người ta có thể nghĩ nhiều.
Khổng Đạo Tử biến sắc, vội vàng ứng đối. Lập tức hai tiếng ầm ầm vang lên, pháp lực hộ thể lập tức sụp đổ. Hắn phun ra một ngụm máu, đột nhiên bay ngược ra sau, lại gặp nguy không loạn, vẫn vung hai tay áo pháp quyết bay nhanh. Trong nháy mắt, bốn phía hào quang mãnh liệt mà khí cơ lạnh lẽo, trong trăm trượng lấy cột đá của Quan Hải cung làm trung tâm, lập tức được bao phủ trong một mảng trận pháp cường đại.
Hổ Đầu vừa đắc thủ, liền muốn thừa cơ kết liễu tính mạng của Khổng Đạo Tử. Mà chỉ trong nháy mắt, bốn phía đã mây mù mờ mịt mà đường đi không rõ. Muốn giết đối thủ lại không thấy bóng dáng. Trong lòng thầm biết không ổn, giơ thiết bổng Thiên Sát ra. Ai ngờ tầng tầng sát khí từ bốn phương tám hướng ập tới, mũi nhọn băng và khí lạnh điên cuồng đánh tới. Hắn bị bức phải thôi động pháp lực hộ thể rồi vung gậy đập loạn, chỉ muốn mở ra một con đường sống.
Khổng Đạo Tử đã lắc mình lách ra xa mấy trăm trượng, lắc lư mấy cái mới đứng vững lại được, vẫn còn sợ hãi. Đợi hắn lấy ra đan dược rồi nuốt vào, thở hổn hển mấy hơi mới quay người về phía trước, không quên cao giọng phân phó hơn mười tu sĩ ở ngoài trận pháp:
- Tất cả tránh ra, xem Quan Hải đại trận của ta thể hiện thần uy!
Khi hắn lên tiếng, lại đánh ra một chuỗi pháp quyết.
Chỉ thấy trận pháp phạm vi trăm trượng đột nhiên biến hóa, cũng lập tức hào quang biến mất, theo đó hiện ra cột đá ở giữa, có một lão giả râu bạc đang đâm chọc lung tung, lại chỉ có thể phí công đi lòng vòng.
Cái gọi là Quan Hải cung, không phải chỉ là một nơi tiêu khiển tìm vui, còn là một tòa đại trận uy lực bất phàm!
Khổng Đạo Tử thấy Hổ Đầu bị nhốt mà khó có thể thoát thân, vẫn không dám lơ là, vừa tiếp tục gia trì trận pháp vừa oán hận nói:
- Hổ Tam này không ngờ ẩn tàng tu vi, quả nhiên là lòng dạ bất lương.
Xung quanh Quan Hải cung, mọi người đều rời khỏi bàn đá mà thần sắc khác nhau. Quan Hải đại trận nổi tiếng đã lâu này hiếm khi được mở ra một lần, lại vây khốn một vị cao nhân Động Thiên. Mà Khổng Đạo Tử của Hải Thiên các nội tình thâm hậu, lại là nhân vật thành danh đã lâu trên đảo. Hai người tranh chấp như vậy, thực sự có thể nói là kinh tâm động phách. Hôm nay xem như được đại khai nhãn giới, vẫn không biết tiếp theo sẽ như thế nào.
Lão Long cũng đã rời khỏi bàn đá, lại đi thẳng tới giữa sân.
Bất kể là như thế nào, đó cũng là khách nhân của bổn điếm. Cốc Tử Đan nhìn thấy rõ ràng, vội vàng lên tiếng ngăn cản:
- Đạo hữu, không thể lỗ mãng...
Một bàn tay vươn ra chắn trước mặt, trên một khuôn mặt gầy gò mang theo nụ cười lạnh lùng mà lại không thể bễ nghễ, nói khẽ:
- Ta thấy ngươi cũng là người phúc hậu, chớ có tự rước lấy họa!
Cốc Tử Đan không nhịn được lui về phía sau hai bước rồi quan sát trên dưới, lại vẫn khó phân biệt nông sâu. Hắn không dám nhiều lời, đành phải cố gắng trấn định mà liên tục gật đầu. Ba vị khách nhân hắn chiêu đãi chính là đạo hữu đồng hành. Mà Hổ Tam đó nếu là cao nhân che giấu tu vi, lão giả râu bạc và lão giả râu vàng này cũng không phải là kẻ đầu đường xó chợ! May mà lúc trước không hề đắc tội, chỉ mong đừng bởi vậy mà dẫn tới mầm tai vạ!
Lâm Nhất lại không muốn nhiều lời, xoay người đi chỗ khác. Hắn không cảm thấy bất ngờ chuyện Hổ Đầu bị vây khốn, cảm thấy hành động của Khổng Đạo Tử kia có chút bất khả tư nghị. Đóng tất cả truyền tống trận ở xung quanh lại, chẳng lẽ không phải cũng đoạn tuyệt đường lui của mình à? Còn có Quan Hải đại trận, làm không tốt sẽ chính là mua dây buộc mình.
Đúng vào lúc này, Khổng Đạo Tử đã đã nhận ra có người ý đồ đến bất thiện.
Đó là một lão giả râu vàng thân hình cao lớn, trong nháy mắt đã tới giữa sân. Còn cách nhau hơn ba trăm trượng đã có thể cảm nhận được sát khí trầm ngưng và sự đáng sợ của hắn!
Khổng Đạo Tử hơi ngạc nhiên, lập tức hai tay bấm quyết mà không dẫn phát được, cao giọng nói:
- Ngươi là ai, còn không máu lui về phía sau cho lão phu.
Lão Long vẫn ở ngoài ba trăm trượng, căn bản không để ý tới chất vấn của Khổng Đạo Tử, mà giơ tay lên kéo ra một thanh ngân đao bảy thước, uy thế Động Thiên trung kỳ viên mãn từ từ tỏa ra, lập tức đã đạp không bay lên.
Hơn trăm vị tu sĩ trong Quan Hải cung đang quan vọng, ai nấy trợn mắt há hốc mồm.
Cao nhân Động Thiên? Khổng Đạo Tử vừa vây khốn một vị cao nhân Động Thiên, ai ngờ lại tới thêm một vị nữa. Hải Thiên các chính là đại môn đại hộ trên Giới Linh đảo, cũng coi như là hào cường uy chấn một phương, mà lúc này lại gặp phải đối thủ cường ngạnh hơn, cát hung họa phúc đúng là không thể đoán trước!
Cốc Tử Đan thì thầm thở dài một tiếng, lại chậm rãi lui về phía sau hai bước. Mà theo hắn nhìn ra manh mối rồi lặng lẽ trốn tránh, còn có bốn vị thực khách khác của Vạn Hương đường. Mà cách năm người không xa, thân ảnh mặc áo bào tro đó vẫn đứng yên bất động.
Khổng Đạo Tử lại gặp phải tập kích, không nhịn được hơi biến sắc. Hắn không rảnh nghĩ nhiều, pháp quyết trong tay đột nhiên bay ra. Mà bản thân hắn cũng không dám ở lại tại chỗ, thừa cơ lui ra sau. Trong nháy mắt, Quan Hải đại trận đã mở rộng ra ba trăm trượng, thoáng chốc đã bao phủ đối thủ vào trong đó, tình hình kế tiếp lại khiến người ta bất ngờ.