Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2485:

Cây cột đá chống đỡ Quan Hải cung giống như một thanh lợi kiếm kình thiên, vẫn chớp động huỳnh quang, khiến cho trong phạm vi nghìn trượng có thêm mấy phần tiêu sát chi khí. Mà Sử Bình ở cách đó không xa lại một tay cầm hổ hồn, một tay để sau người, bộ dạng khí định thần nhàn. Hắn nhìn Hổ Đầu đang tới gần, có chút bất mãn nói:

- Tiểu bối ngươi chớ có làm loạn, một vạn năm ngàn thần thạch không phải là con số nhỏ.

Hắn quay sang Khổng Đạo Tử cũng đang chậm rãi tiến tới, trên mặt lập tức lộ ra nụ cười, nói:

- Khổng đạo hữu! Đa tạ ân hậu, hổ hồn, bí pháp này thuộc về ngươi.

Dưới chân Hổ Đầu đột nhiên nhanh hơn, trong nháy mắt đã đến cách Sử Bình hơn mười trượng, cũng thuận thế cản Khổng Đạo Tử lại phía sau, cả giận nói:

- Con người ngươi có hiểu đạo lý hay không, chẳng lẽ khinh Hổ Tam ta không có thần thạch à?

Hắn giơ tay lên lấy ra một Càn Khôn giới tử, hiển nhiên là chí ắt phải có.

Lâm Nhất thấy Hổ Đầu đến giữa sân, dẫn lão Long quay lại về bàn ngồi.

Cốc Tử Đan thấy tình hình khác thường, vội vàng đưa lên hai vò rượu, cũng cúi người nói nhỏ:

- Không đắc tội không nổi được với Khổng Đạo Tử tiền bối đâu, ẩn nhẫn thì tốt hơn.

Lâm Nhất liếc Cốc Tử Đan ở bên cạnh, khóe miệng hơi nhếch lên mà thần sắc thản nhiên. Tên gia hỏa Hổ Đầu đó hiếm khi nổi lòng trắc ẩn, thôi cứ để hắn tùy ý một hồi. Mà một con ngựa đau cả tàu bỏ cỏ, ai bảo hắn lúc trước cũng là một hổ hồn mặc người ta bài bố chứ! Có điều, tình cảnh này thoạt nhìn thì quá trùng hợp.

Lão Long thì cầm bình rượu lên uống một ngụm, không cho là đúng nói:

- Tranh mua tranh bán, người ra giá cao thì được. Mà huynh đệ ta cũng không có cử chỉ quá trớn gì cả, có gì không ổn chứ?

Cốc Tử Đan hảo tâm không có hảo báo, dứt khoát lắc đầu không nói gì nữa. Chỉ mong đừng hại tới Vạn Hương đường.

Đồng thời, Sử Bình thấy Hổ Đầu lấy ra giới tử, hơi lộ vẻ bất ngờ, biện giải:

- Cái này… Ta cũng không có ý này!

Có người cười nói:

- Ha ha! Ta ra giá hai vạn thần thạch, đạo hữu có thành giao không?

Sử Bình vội vàng chắp tay đáp:

- Khổng đạo hữu có thành ý như vậy, không dám không tòng mệnh.

Hổ Đầu nhìn xung quanh, sau đó mới minh bạch đối phương căn bản không để mình vào mắt. Hắn cười ha ha, vẻ mặt kiêu ngạo hiện ra, đột nhiên giơ tay lên chỉ về phía Sử Bình, nói:

- Trước khi giá chưa định, há có thể phá hỏng quy củ, hừ.

Hắn hừ một tiếng, sau đó tới gần Khổng Đạo Tử rồi hai mắt trợn lên, trầm giọng nói:

- Ta muốn hổ hồn, ba vạn thần thạch!

Sử Bình thần sắc vui mừng, thất thanh nói:

- Ba vạn thần thạch.

Khổng Đạo Tử ở ngoài hai mươi trượng, hơi lộ vẻ kinh ngạc. Hắn chậm rãi dừng lại, vuốt râu, có chút không vui nói:

- Lúc lão phu ra giá, không ai hưởng ứng. Sau khi mua rồi thì tiểu bối ngươi lại tùy ý nâng giá. Là vì quy củ, cũng là vì lợi ích thiết thân của Sử đạo hữu, lão phu mới bỏ thêm một vạn thần thạch, có thể nói là hết lòng quan tâm giúp đỡ. Cũng được.

Hắn vươn tay ra, chỉ về phía Hổ Đầu, mang theo vẻ mặt uy nghiêm, nói với Sử Bình:

- Bản thân bỏ thêm một ngàn thần thạch, mua đứt ở đây. Nếu Sử đạo hữu còn do dự thì đừng trách làm tổn thương hòa khí với nhau, hừ!

Hiện ra Hổ Đầu thể hiện ra tuy chỉ là cảnh giới Phạm Thiên tiên nhân, nhưng khí thế cuồng vọng lại không thua hai vị cao thủ Động Thiên, xoay người xòe tay về phía Sử Bình:

- Ta bỏ ba vạn năm ngàn thần thạch.

Ánh mắt hắn nhìn hổ hồn trong tay đối phương, thầm cắn răng một cái, nói:

- Sử đạo hữu đã nói trước rồi, Hổ mỗ lại ra giá phúc hậu mà thành ý mười phần. Ai dám lật lọng, hừ hừ...

Khổng Đạo Tử thấy Hổ Đầu ngang nhiên khiêu chiến với hắn, trên mặt đã có chút không chịu được, cười lạnh nói:

- Ha ha! Tiểu bối như ngươi đúng là không biết suy xét, cũng không xem chỗ này là đâu.

Hắn giống như khinh thường không thèm tranh luận, chắp tay sau lưng, ngạo nghễ nói với Sử Bình:

- Sử đạo hữu quyết định thế nào, xin hãy suy xét trong lòng. Đừng tự lầm!

Sử Bình dường như có kiêng kị, ứng tiếng nói:

- Khổng đạo hữu nhắc nhở rất đúng.

Hổ Đầu có chút bực mình, đột nhiên cầm giới tử ném tới, thái độ hung dữ nói:

- Chỗ này chừng hơn bảy thần thạch, không tin không mua được hổ hồn của ngươi. Hôm nay hiếm khi chịu giữ quy củ, đừng bức ta phải trở mặt.

Ngoài mấy trăm trượng hai huynh đệ vẫn đang nhìn.

Lão Long lẩm bẩm:

- Tên gia hỏa đó lại nổi điên rồi, sợ là khó được yên bình.

Lâm Nhất nhếch miệng, nói khẽ:

- Ồn ào cũng không sao.

Lão Long quay đầu, thần sắc nghi hoặc.

Lâm Nhất ý vị thâm trường nói:

- Cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng! Nghê Hồng Tiên Mộng này...

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free