Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2484:

Sau khi kiến thức qua "Hạ hoa hồng" và "Đan dương huyết", lại có người đi tới giữa sân. Mà lúc này triển lãm không phải là dị thú quý hiếm đến từ sâu trong đại hải, hoặc là thú đan, thú huyết, mà là một kiện linh khí do tu sĩ Giới Linh đảo luyện chế, tên là Nghê Hồng Tiên Mộng.

Chỉ thấy theo bảy hạt châu đột nhiên nổ tung, bảy thân ảnh thướt tha bỗng nhiên xuất hiện. Đó là tiên tử từ pháp lực biến ảo thành, ai nấy trông rất sống động, hơn nữa mặt mày như tranh mà uyển chuyển hàm xúc. Trong nhất thời, trong Quan Hải cung phong quang kiều diễm. Chỉ một lát sau, các tiên tử cầm tiêu, cầm, khánh, trống, tiếng nhạc rung động lòng người thoáng chốc vang vọng xung quanh.

Thực khách của mười tám tửu lâu ngồi ở bốn phía, đều mặt mày tươi cười mà khoan thai vong ngã. Cho đến thời gian chén trà nhỏ trôi qua, ảo cảnh mạn diệu đó mới chậm rãi biến mất. Mà hơn trăm tu sĩ ở đây, vẫn đều chưa tận ý!

- Đãn hữu an dật, tiện cùng xa cực dục. Từ cổ chí kim, những tu sĩ này vẫn là bộ dạng đó!

Lúc này, Lâm Nhất giờ mới hiểu dụng ý trong câu đó của lão Long. Tiên đạo đằng đẵng, gian nguy trùng trùng. Có người chấp niệm cả đời, truy tìm một đời, cho dù cuối cùng tan xương nát thịt vẫn không oán không hận! Thí dụ như đồng đạo Cửu Châu Chân Nguyên Tử, Nhược Thủy, Bách Xuyên, cùng với Long Phạm, Thiên Đế vân vân. Có người tâm niệm biết đủ, tự tiêu dao một phương, coi đó là vui rồi, giống như Xuất Vân Tử. Đương nhiên, còn có người thích tận hưởng lạc thú trước mắt, chỉ hóa hư vô thành một thoáng tiêu dao, giống như những tu sĩ trước mắt này. Mà bất kể là ai đúng ai sai, mà gọi là quan hải bách vị, có lẽ là như thế!

- Mẹ nó! Phong cách như vậy không phải là cái chúng ta thích.

Hổ Đầu không có thịt ăn, dần dần mất hứng thú. Lâm Nhất và lão Long cũng thấy không thú vị, ba huynh đệ đã có ý muốn rời đi.

Mà đúng vào lúc này, lại có người phiêu nhiên lướt tới giữa sân, cao giọng nói:

- Bản nhân Sử Bình, khi ở bên ngoài du lịch, ngẫu nhiên có thu hoạch, hôm nay nguyện chia xẻ với đồng đạo đồng đạo.

Người trung niên tự xưng Sử Bình chính là cao thủ Động Thiên về sau mới đến đó.

Lâm Nhất và lão Long, Hổ Đầu đã đứng dậy, sau khi nhìn thấy động tĩnh thì không khỏi ngừng lại.

Ánh mắt Sử Bình lướt qua bốn phía, tay vuốt râu cười cười. Mà không cười còn đỡ, vừa cười một cái liền khiến cho tướng mạo vốn nho nhã lập tức có thêm mấy phần bất thường. Sau đó, hắn đột nhiên vung tay áo, một đạo kim quang đột nhiên xuất hiện. Sau nháy mắt, một hổ ảnh màu vàng to hơn trượng dần hiện ra, sau đó thì ngẩng đầu gào rút, tiếng hổ gầm non nớt vang vọng tứ phương.

Hổ Đầu bất ngờ, giương mắt ngóng nhìn.

Lâm Nhất và lão Long cũng hơi ngạc nhiên.

Sử Bình cao giọng nói:

- Đây là thú non của Hoàng Kim hổ, sau khi bị ta bắt giết rồi luyện thành hổ hồn, hiện giờ đã là tu vi Kim Đan sơ kỳ.

Hắn nói tới đây, bỗng nhiên nhảy lên, không ngờ cưỡi lên lưng con hổ đó, lập tức dùng sức đạp một cái, quát lên:

- Súc sinh, triển lãm một phen đi!

Hổ Đầu nhìn thấy rõ ràng, khóe mắt không khỏi run run. Một con hổ hồn còn nhỏ mà thôi, sống hay chết hoàn toàn không liên quan tới mình. Mà không biết vì sao, lúc này lại giống như bị cảm động lây. Nhớ lại năm đó, mình chẳng phải cũng từng gặp cảnh ngộ này? Bị người ta luyện hóa mà thân bất do kỷ, chịu lăng nhục lại sợ hãi không nơi nương tự.

Hổ hồn đó đang uy phong lẫm lẫm, đột nhiên gặp phải cấm chế. Nó gào lên một tiếng rồi lập tức trở nên uể oải, lại bất đắc dĩ, đành phải chở chủ nhân bay về phía trước. Mà Sử Bình đứng chắp tay sau lưng, dương dương tự đắc nói:

- Chỉ cần năm ngàn thần thạch liền có thể thu Hoàng Kim hổ này cho mình sử dụng.

Bất kể là rút hồn rèn phách luyện chế đan dược, hay dùng làm nô, làm tọa kỵ đều thế nào cũng được.

Trong nháy mắt, mọi người vây xem thì thầm nói nhỏ. Hổ hồn hiếm có, giá rất đắt. Năm ngàn thần thạch, e là người bình thường không lấy ra được.

Hổ hồn cách đất mấy trượng mà thế đi như gió, trong giây lát đã dạo qua một vòng xung quanh.

Sử Bình thấy không có người hưởng ứng, hơi lộ vẻ thất vọng. Hắn sau đó hạ xuống đất, vẫn không quên một cước đá cho hổ hồn đó quay cuồng.

Hổ hồn lại gào thét mấy tiếng, thân ảnh lay động hư thật, lại vẫn mang theo vẻ sợ hãi đi theo đuôi Sử Bình, hiển nhiên là mệnh số đã định mà không thể thoát khỏi.

Thấy vậy, Hổ Đầu không nhịn được thở hổn hển. Mà hai vị huynh trưởng ở bên cạnh hắn một người tựa cười mà như không phải cười, một người thì thần sắc uy nghiêm.

Sử Bình đứng lại, không ngờ lấy ra một chiếc ngọc giản ngọc giản rồi giơ lên, cao giọng nói tiếp:

- Bản nhân còn có một bộ bí pháp luyện chế thú đan, dựa vào cái này có thể cường hành đề thăng tu vi của hổ hồn, sau đó luyện chế nó thành đan, có chi thần đột phá cảnh giới: Bất kể là Phạm Thiên tứ cảnh, hay là Động Thiên tam cảnh, đều có thể thử một lần.

- Ha ha! Hổ hồn này ta muốn.

Sử Bình vừa dứt lời, phía Hải Thiên các có người lên tiếng muốn mua. Hắn mang theo thần sắc cổ quái nhìn lại, nói tiếp:

- Nếu muốn bộ bí pháp này thì phải trả thêm năm ngàn thần thạch.

Khổng Đạo Tử đã đứng dậy. Hắn vuốt râu đi vài bước về phía trước, gật đầu với mọi người, sau đó khí định thần nhàn đáp:

- Chỉ một vạn thần thạch mà thôi.

Sử Bình chờ được người mua, trên mặt lại lộ ra nụ cười, nói:

- Thì ra là là Khổng đạo hữu của Hải Thiên các, đúng là người thống khoái! Không biết ngài mua hổ hồn là để làm gì, có thể hỏi chút hay không...

Hắn bỗng nhiên lại khẽ lắc đầu, áy náy chắp tay nói:

- Là tại hạ đường đột, mua bán tự nguyện!

Khổng Đạo Tử cũng không giấu diếm, nói thẳng:

- Ngàn năm qua, cảnh giới của Khổng mỗ có dấu hiệu trì trệ. Nếu hổ hồn của Hoàng Kim hổ thực sự hữu dụng, không ngại lấy để luyện thành đan dược.

Sử Bình giơ tay lên chỉ về phía hổ hồn ngây thơ ở bên cạnh, khẳng định:

- Mẹ đẻ của súc sinh này chính là Hoàng Kim hổ tu vi Hợp Thể, dưới sự cưỡng bức cùng đường, không thể không tự bạo Nguyên Thần mà hồn phi yên diệt, lưu lại ấu hổ huyết mạch thuần khiết này, luyện đan là có hiệu quả thần kỳ nhất.

Khổng Đạo Tử rất sảng khoái, trên tay đã xuất hiện một giới tử chứa đầy tinh thạch.

Sử Bình lên tiếng cười nói:

- Ha ha! Nơi này có nhiều đạo hữu, mà người có nhãn giới và quyết đoán như Khổng đạo hữu lại không có mấy ai!

Theo hắn giơ tay chộp tới, hổ hồn lại gào thét, nháy mắt đã rút nhỏ lại, cũng biến thành một đoàn quang mang màu vàng bay về tay hắn. Khi hai bên sắp sửa giao dịch, bỗng nhiên có người trầm giọng quát:

- Chậm đã.

Mọi người theo tiếng nhìn lại, là một lão giả râu bạc đang lên tiếng ngăn cản.

Hổ Đầu bước về phía trước hai bước, dừng lại rồi quay đầu nhìn xung quanh. Lão Long thần sắc không rõ, Lâm Nhất thì yên lặng gật đầu. Hắn nắm chặt song quyền, sau đó ngẩng đầu ưỡn ngực, cao giọng nói:

- Để hổ hồn đó cho ta, một vạn năm ngàn thần thạch.

Có người bởi vì hổ hồn, không ngờ tăng giá lên một vạn năm ngàn thần thạch?

Hơn một trăm tu sĩ ở đây lập tức trở nên phấn chấn, ai nấy đều kiễng chân quan vọng. Lão giả râu bạc chỉ là một tiểu bối cảnh giới Phạm Thiên tiên nhân mà thôi, sao lại giàu có như vậy? Mà đặc biệt là hắn lại dám cùng tranh dài luận ngắn với một cao nhân tiền bối Động Thiên.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free