Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2483:

- Hai vị huynh trưởng, mời.

Hắn còn chưa nói hết đã cắn một miếng to rồi liên tục trầm trồ khen ngợi!

Lão Long cũng không khách khí, cầm một miếng thịt lên nhâm nhi thưởng thức.

Lâm Nhất lại không có ham mê ăn uống, rót rượu vào chén ngọc rồi một mình uống từ từ. Thấy hai vị huynh đệ ăn thống khoái, hắn lấy ra mười khối thần thạch ném lên bàn. Mà hai tu sĩ thịt nướng đã đi nhanh tới, cũng thuận tay thu lấy thần thạch.

Sau một thoáng, một vị nam tử trung niên tu vi Kim Tiên đi tới giữa sân, chắp tay với mọi người, cao giọng nói:

- Bản nhân Khang Mãng Tử, đến từ cô đảo hải ngoại, trước mắt có năm viên Hóa Thần thú đan, có ý muốn chuyển nhượng, mỗi viên giá năm mươi thần thạch! Phải biết rằng một viên thú đan bằng mười năm....

Mới rồi Luyện Hư thú đan giá trị năm trăm, hiện giờ Hóa Thần thú đan chỉ bán năm mươi, quá rẻ!

Người bán vừa ra giá, xung quanh đã là một mảng ồn ào ra giá.

- Khang đạo hữu! Thú đan ta lấy tất, ba trăm thần thạch.

- Ta trả ba trăm năm mươi.

- Ta bốn trăm.

- Ha ha! Lão phu một ngàn thần thạch.

Đang lúc náo nhiệt, xung quanh bỗng nhiên trở nên yên tĩnh. Người ra giá không phải người ngoài, chính là Khổng Đạo Tử của Hải Thiên các.

Khang Mãng Tử thấy không có người tranh giành, vội vàng để năm viên thú đan vào trong hộp ngọc rồi đưa tới. Đợi hắn từ trong tay Khổng Đạo Tử lấy được thần thạch, lại nói lời cảm tạ, tiếp theo thì quay về giữa sân, mặt mày tươi cười nói:

- Tại hạ còn có một vật, muốn hiến cho chư vị đạo hữu.

Hổ Đầu và lão Long đã ăn xong thịt. Hắn uống mấy ngụm rượu, lau cái miệng bóng nhẫy, hiếu kỳ nói:

- Khổng Đạo Tử kia đúng là hào phóng, thú đan định giá năm mươi, không ngờ bị hắn mua thành hai trăm.

Cốc Tử Đan ở bên cạnh nói:

- Mua bán tự nguyện, không trách được gì!

Lâm Nhất lắc đầu, không cho là đúng nói:

- Đây là thủ đoạn của thương nhân phàm tục, đầu tiên là trữ hàng lên giá, chỉ vì là để thu lợi mà thôi!

Cốc Tử Đan chắp tay nói:

- Xem ra tiền bối rất am hiểu thuật kinh doanh, thất kính.

Khổng Đạo Tử mua đứt thú đan, chính là để lên giá. Bằng không, thú đan hắn giữ chỉ có thể bán giảm giá. Thủ đoạn này ở đây chỉ sợ không có mấy người có thể nhìn ra kỳ quái.

Lâm Nhất cười cười lên tiếng trả lời:

- Cái Lâm mỗ kinh doanh chính là tiên đạo, nhân đạo, chứ không phải thương đạo.

Cốc Tử Đan dường như không hiểu, nhất thời không biết đáp lại thế nào. Hổ Đầu nhìn hắn hừ một tiếng, châm chọc:

- Bằng vào cảnh giới tu vi của ngươi mà cũng dám đàm kinh luận đạo. Lão đại chớ có khi dễ hắn, cứ xem tiếp đi.

Khang Mãng Tử đã từ bên hông lấy ra một chiếc túi gấm, giơ lên nói:

- Sâu trong đáy biển vạn trượng có thượng cổ dị thú Hải Hà tử, còn gọi là hải kỳ lân, tại hạ ngẫm nhiên tìm được một con.

Hắn nói xong bấm ra một đạo pháp quyết, trong túi gấm đột nhiên xuất hiện một vật, dài ba thước, giống như cá sông, lại cả người đầy lân giáp mà bị cấm chế trói buộc, vẫn đang giãy dụa không thôi.

Xung quanh lại vang lên những tiếng tán thưởng.

- Đúng là 'Hải kỳ lân' trong lời đồn.

- Thú này là còn nhỏ, xấp xỉ tu vi Trúc Cơ, lại cực kỳ khó tìm, càng đừng nói tới là nhìn thấy con sống, hôm nay xem như được đại khai nhãn giới.

- Nghe nói con thú này có công dụng, giá trị xa xỉ.

- Không biết định giá bao nhiêu, chúng ta có duyên hay không.

Khang Mãng Tử lại đánh ra một đạo pháp quyết, dị thú đó lập tức gào lên một tiếng mà không còn giãy dụa nữa. Vị tu sĩ Kim Tiên đến từ hải ngoại này lại phân trần:

- Điển tịch có viết, kỳ lân máu đỏ đậm như sông, cổ danh 'Đan dương huyết', uống vào có thể đề thăng tu vi! Mà hải kỳ lân bản nhân bắt được tuy là ấu thú, nhưng thú huyết càng thêm tinh thuần, tiếc rằng năng lực có hạn, chỉ có thể chuyển nhượng cho một vị đạo hữu nào đó ở đây!

Theo hắn giơ tay lên chém ra một đạo ngân quang, con vật đó đã bị chấn vỡ và bị pháp lực luyện hóa, sau đó thì co thành một đoàn tinh huyết, cũng có trong suốt lấp lánh và đỏ đậm loá mắt. Hắn lại thuận thế tung ra một cái bình ngọc cao hơn thước, nháy mắt đã thu thú huyết vào trong bình, sau đó mới nói với xung quanh:

- Giá tùy ý, người thành tâm có được.

Người thành tâm chính là người ra giá cao hơn, không ngoài đổi cách nói, khiến người ta nghe lọt tai hơn mà thôi, đây cũng là đạo đối nhân xử thế.

Mọi người đều ra giá, một trăm thần thạch, tiếp theo là hai trăm, ba trăm, cuối cùng bị một lão giả Tiên Quân hậu kỳ viên mãn sáu sáu trăm khối thần thạch mua được. Hai bên mua bán đều vui mừng, mọi người còn lại thì vẻ mặt khác nhau. Mà Khổng Đạo Tử của Hải Thiên các kia không trả giá cao để đoạt lấy, có lẽ là là không coi trọng "Đan dương huyết".

Hổ Đầu không có hứng thú với mua bán bảo vật, chỉ chờ có người nướng món ngon để ăn cho no. Lâm Nhất và lão Long thì không muốn nhiều chuyện, chỉ từ xa xem náo nhiệt mà thôi.

Đúng vào lúc này, truyền tống trận phía Hải Thiên các chợt có hào quang chớp động, theo đó xuất hiện một vị nam tử bộ dạng thư sinh, có tu vi Động Thiên sơ kỳ đại thành, ngũ quan tướng mạo cũng nho nhã, hai mắt lại không ngừng chớp động, bộ dạng tâm cơ thâm trầm. Sự có mặt của hắn không dẫn tới quá nhiều chú ý, mà bản thân hắn thì lại nhìn ngó chung quanh.

Có điều, khi Lâm Nhất giương mắt nhìn lại, thần sắc của người đó dường như có chút tránh né.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free