Vô Tiên - Chương 2482:
- Ba vị. . . Đạo hữu, xin mời an vị bên này!
Một vị tu sĩ cảnh giới Tiên Nhân ra đón, hơi quan sát ba huynh đệ Lâm Nhất. Sau khi hắn gọi một tiếng đạo hữu, lấy ra một cái bàn đá và ba cái ghế đá tinh xảo, lập tức lại khom người đưa ra thủ thế mời. Cách đó không xa còn có hai cái bàn liền nhau, đều có bốn vị thực khách khác đến từ Vạn Hương đường đang ngồi.
Lâm Nhất và hai vị huynh đệ ngồi xuống trước bàn.
Nhìn sang hai bên, một bên bày mấy chục cái bàn, cũng có hơn một trăm tu sĩ đang ngồi, chắc chính là thực khách đến từ mười tám tửu lâu của Giới Linh đảo. Mọi người đều có tu vi từ Phạm Thiên trở lên, trong đó còn có mấy cao thủ Động Thiên sơ kỳ!
Hổ Đầu đã uống cạn rượu trong bình, thuận tay ném bình rượu rỗng ra sau. Choang một tiếng vỡ tan, khiến bàn bên cạnh nhìn sang. Hắn lại nhìn xung quanh, khó hiểu nói:
- Mẹ nó! Chỗ này trống trơn, chẳng thấy nhà bếp và đầu bếp, mỹ vị món ngon ở đâu.
Lâm Nhất thì thích ứng trong mọi tình cảnh, nhìn lão Long ở bên cạnh, nhẹ giọng nói:
- Trận pháp ở đáy biển này mặc dù không bằng thành dưới nước năm đó, nhưng cũng rất sáng tạo.
Hắn hỏi tu sĩ trung niên của Vạn Hương đường:
- Đạo hữu xưng hô thế này, nơi này là ở đâu, sao không ngồi xuống nói chuyện.
Người trung niên đó đang lưu ý tình hình ở xa xa, nghe vậy quay đầu lại cười, chắp tay nói:
- Tại hạ Cốc Tử Đan, chính là người Vạn sơn, cùng mấy vị đạo hữu mở Vạn Hương đường này ở Giới Linh đảo, chỉ để kiếm chút vật dụng tu luyện mà thôi!
Hắn đi tới mấy bước nhưng không an vị, mà là giữ quy củ chủ quán và khách nhân, đứng bên cạnh Lâm Nhất nói tiếp:
- Đây là Quan Hải cung, là mười tám tửu lâu bỏ vốn tạo ra, đơn giản là một chỗ để tìm thú tao nhã, thêm việc vui, bổ sung cho nhau giữa các đồng đạo, cùng với kết giao kiến thức. Xem ra ba vị đạo hữu là mới đến, cứ để lát nữa thấy là biết.
Đúng vào lúc này, một lão giả đi tới dưới cột đá chọc trời giữa Quan Hải cung. Hắn râu tóc bạc trắng, tướng mạo tầm thường, lại là một cao thủ Động Thiên sơ kỳ đại thành.
Khi Lâm Nhất và lão Long, Hổ Đầu đang nhìn xung quanh, Cốc Tử Đan ở bên cạnh nhẹ giọng phân trần:
- Khổng Đạo Tử, chính là điếm chủ của năm tửu lâu Hải Thiên các, có quan hệ sâu đậm với tu sĩ của Vạn sơn Thiên Đô Phong, cũng là nhân vật tiền bối nổi danh trong Giới Linh đảo.
- Thiên Đô Phong?
Lâm Nhất thần sắc khẽ động.
Cốc Tử Đan nói:
- Thiên Đô Phong chính là chí tôn đàn tràng của Thiên Hoang, động phủ của Cửu Huyền thượng nhân, cho nên mới có xanh dưng này.
Lâm Nhất gật đầu, nỗi lòng không rõ nhìn về phía trước.
Khổng Đạo Tử đứng lại, cao giọng nói với xung quanh:
- Chư vị đạo hữu tề tụ ở đây, vừa hay gặp giờ lành ngày tốt, cứ để lão phu đến tung gạch thử ngọc.
Theo hắn bấm thủ quyết, cột đá chọc trời giữa Quan Hải cung lập tức phát ra quang mang trắng sáng, nháy mắt đã chiếu sáng xung quanh như ban ngày. Hắn lại vung tay áo, trong không trung ngoài mấy trượng bỗng nhiên xuất hiện một con quái vật mình đầy máu.
Cốc Tử Đan phân trần:
- Đây là Linh Man thú ở sâu trong đại hải, đã gần đến tu vi Hóa Thần, bắt giết cực kỳ không dễ, hơn nữa chất thịt rất ngon, nấu nướng hưởng dụng cũng có hiệu quả dưỡng nguyên ích khí.
Khổng Đạo Tử lại thủ quyết tung bay, Linh Man thú dài hơn ba trượng đó trong nháy mắt đã bị lột da rút xương. Ngay sau đó có hai vị tu sĩ Phạm Thiên tiến lên, chuyển thân thể của quái thú sang một bên rồi bắn ra hỏa diễm để quay nướng. Mà bản thân Khổng Đạo Tử thì giơ một vật lên, chậm rãi đi tới, nói với tứ phương:
- Đây là Luyện Hư thú đan, định giá năm trăm thần thạch. Thêm một ngàn thần thạch thì sẽ dâng tặng một bộ tiên phủ do lão phu luyện chế.
Đến lúc này Lâm Nhất cuối cùng cũng nhìn ra manh mối, giật mình nói:
- Không ngờ Quan Hải cung này có ăn có uống, còn có thể mua bán trao đổi bảo vật các nhà. Tiên phủ đó là thế nào.
Cốc Tử Đan vung tay lên, trên ba bàn vuông của mình lập tức có thêm bảy bình rượu, cùng với chén bát đũa. Hắn mời mọi người rồi tiếp tục phân trần:
- Lầu các, phòng xá lớn nhỏ trên Giới Linh đảo đa số đều là pháp khí luyện chế ra. Mà tiên phủ thì là pháp bảo đến từ tay của cao nhân Động Thiên, trong có Càn Khôn mà bất phàm.
Đồng thời, Khổng Đạo Tử kia giơ tay lên tung ra một đạo quang mang nhỏ bé yếu ớt.
Trong nháy mắt, một viện lạc tinh xảo từ trên không hạ xuống. Trong đó có đình đài hoa viên, hương tạ lưu thủy, chính sảnh phòng xép và cấm chế phòng ngự, đầy đủ mọi thứ.
Hơn một trăm tu sĩ mặc dù ngồi ở bốn phía, nhưng chỉ cách nhau mấy trăm trượng, mà tình hình ở giữa lại nhìn cái rõ ngay, lập tức vang lên những tiếng tán thưởng. Có tiên phủ, khi xuất môn hành tẩu tùy thời đều có thể lấy ra trạch viện để dung thân nghỉ ngơi, cũng là một kiện bảo bối hiếm có!
Có điều có người lại không công nhận.
Hổ Đầu cầm lấy bình rượu trên bàn, hỏi:
- Rượu của ngươi có giá khác không?
Thấy Cốc Tử Đan lắc đầu mỉm cười, hắn mới yên tâm uống một ngụm, lập tức lại khinh thường nói:
- Ai lại đi đường mang theo nhà cửa chứ, còn dám chào giá một ngàn thần thạch, đúng là vô tri. Tặng không thì còn có thể thương lượng. Còn thú đan đó theo ta thấy, nhiều nhất chỉ năm mươi thần thạch.
Người nào đó lẩm bẩm không lớn, nhưng lại không qua được tai các cao thủ tiên đạo ở đây. Không biết là do như vậy hay là giá quá đắt, khi thú đan và tiên phủ được triển lãm, cũng không có ai muốn mua.
Khổng Đạo Tử cười ha ha không cho là đúng, lập tức thu hồi thú đan và trạch viện mấy chục trượng đó, tiếp tục nói:
- Linh Man rất ngon, chỉ cần mười khối thần thạch là có thể nhấm nháp! Chất thịt của nó đỏ hồng mà linh khí dư thừa, còn có tên là Hạ Hoang Hồng.
Hắn liếc về phía Vạn Hương đường một cái rồi xoay người tránh ra.
Không tới một lát, hai vị tu sĩ đã nướng thịt xong, lại đều tế ra kiếm quang, nháy mắt đã xẻ thịt thú thành hơn trăm miệng, cũng thuận thế ném về phía mọi người ở xung quanh. Theo đó mùi thơm lạ lùng tràn ngập, trên bàn đá của các nhà lập tức có thêm thịt nóng hôi hổi.