Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2481:

Hổ ca nổi giận, giơ tay lên tung ra một đạo quang mang. Hơn ba trăm khối thần thạch tinh quang lấp lánh ầm một cái nện lên quầy, rồi loẹt xoẹt đổ ra chung quanh. Hắn ưỡn ngực, thổi râu trừng mắt nói:

- Lão tử nghèo chỉ còn lại mỗi thần thạch thôi! Còn không mở cấm chế...

Chưởng quầy lập tức chân tay loạng choạng. Đợi hắn thu hồi thần thạch, trên mặt cuối cùng cũng hiện lên nụ cười, trên tay xuất hiện ba tấm phù bài bạch ngọc, phân trần:

- Chỉ cần cầm cấm bài của tiểu điếm là có thể đi vào để hưởng thụ sự khoản đãi thịnh tình.

Hổ Đầu lười chẳng muốn dong dài, vươn tay ra tóm lấy ngọc phù, cũng thuận thế vứt cho Lâm Nhất và lão Long mỗi người một tấm, nói:

- Không thể lãng phí ba trăm thần thạch được.

Hắn xoay người bước vào cửa, nháy mắt đã xuyên qua cấm chế mà mất đi thân ảnh.

Lâm Nhất cầm ngọc phù trong tay lên quan sát. Ngọc phù to ba tấc, hơn nữa có khảm cấm chế, một mặc khắc chữ Vạn Hương đường, một kia khắc "Quan hải bách vị".

Vạn Hương đường này chỉ là một tửu lâu mà thôi, lại thần bí như vậy! Ba trăm thần thạch, giá trị quá xa xỉ! Đừng nói là Hổ Đầu tò mò, cho dù là Lâm Nhất hắn cũng muốn tìm tòi rốt cuộc.

Lâm Nhất gật đầu với lão Long, đều tay cầm ngọc phù đi qua cửa. Cảnh sắc trước mắt biến đổi, hai người đã cùng Hổ Đầu bước và một cái sân.

Chỉ thấy trong đình viện khoảng hai mươi ba mươi trượng, chất đá thành núi, suối phun thành hồ, lại có cổ mộc và mùi hoa tỏa ra xung quanh, đúng là một nơi u tĩnh. Hai bên có tinh xá được luyện chế từ ngọc thạch, mấy tu sĩ Luyện Hư Hợp Thể đang ngồi nâng chén mà dương dương tự đắc. Theo đường mòn tiến về phía trước lại là một nguyệt môn được một đạo cấm chế bao phủ.

Hổ Đầu thấy hai vị huynh trưởng hiện thân, vẫn canh cánh trong lòng nói:

- Hừ hừ! Thiếu chút nữa thì để tiểu bối đó xem thường.

Đúng lúc này, có người trung niên từ nguyệt môn ngoài hơn mười trượng đi đến. Đó là một vị tu sĩ Nguyên Anh, sớm đã thấy ngọc phù trên tay Hổ Đầu, lão Long, Lâm Nhất, khom người cười nói:

- Mời ba vị tiền bối đi bên này.

Tuy nói mất ba trăm thần thạch, mà được hưởng thụ khoảng đãi như vậy cũng đúng là hoàn toàn bất đồng!

Hổ Đầu rất là cảm khái nói:

- Mẹ nó, ta là tài đại khí thô tài đại khí thô, gừ gừ.

Ba huynh đệ đi theo tu sĩ trung niên đó qua sân, bước vào nguyệt môn, cảnh vật lại biến đổi. Nơi này là tiểu viện phong bế, bốn phía trúc xanh quanh mà cấm chế chớp động, ở giữa thì có một tòa trận pháp phạm vi ba trượng, được bao phủ trong mông lung quang mang mông lung.

Thấy thế, Lâm Nhất và lão Long ngơ ngác nhìn nhau. Vốn tưởng rằng đi tới tinh xá nhã gian, lại không ngờ lại là tình hình như vậy. Đó là truyền tống trận, truyền tống tới nơi nào?

Hổ Đầu khó hiểu nói:

- Chúng ta là tới uống rượu ăn thịt, ngươi bày ra trận pháp là ý gì?

Tu sĩ trung niên đó nhìn lệnh bài ở bên hông ba huynh đệ, lại nhìn ngọc phù trong tay Hổ Đầu rồi mỉm cười phân trần:

- Chắc hẳn ba vị tiền bối là mới đến, vẫn chưa biết quy củ của Vạn Hương đường.

Nếu muốn lãnh hội quan hải bách vị, chỉ có thể như vậy...

Hắn vừa nói vừa đánh ra thủ quyết. Trận cước khảm tinh thạch ở xung quanh kêu vang, lập tức tỏa ra quang mang chói mắt, cũng nối với nhau mà chậm rãi xoay tròn, cả tòa truyền tống trận đã chuẩn bị ổn thỏa.

Uống rượu ăn thịt mà thôi, có cần phải bày vẽ vậy không?

Hổ Đầu không nhịn được giơ ngọc phù trong tay lên, bên trên đúng là có khắc chữ "Quan hải bách vị". Hắn xoay người lại, do dự nói:

- Lão đại...

Tuy hắn lỗ mãng mà tùy tiện, nhưng chuyện thực sự phải chịu thiệt thì tuyệt đối không làm!

Lâm Nhất cũng là bộ dạng tùy tình hình, gật đầu nói:

- Nhập gia tùy tục!

Có lão đại cho phép, Hổ ca còn sợ gì nữa!

Hổ Đầu bước vào trong trận pháp, lại vẫn nhìn chằm chằm tu sĩ trung niên kia như hổ rình mồi. Tư thế không nói tự hiểu, dụ hôm nay cũng muốn xem quan hải bách vị là như thế nào. Đối phương dường như không hiểu ý, vẫn ở bên cạnh kiên nhẫn hầu hạ.

Lâm Nhất và lão Long bước vào trận pháp theo, truyền tống tức khắc mở ra.

Một trận hào quang lấp lánh qua đi, bốn phía bỗng nhiên trở nên ảm đạm. Tu sĩ trung niên đó không đi theo, chỉ có ba huynh đệ chậm rãi ra khỏi trận pháp mà thần sắc kinh ngạc.

Đây là một sơn động cực lớn?

Nơi này có phạm vi nghìn trượng, toàn là núi, cũng bằng phẳng sạch sẽ mát mẻ. Mà ở giữa có một cột đá cao tới trăm trượng từ dưới đất mọc lên, đỡ một cái nóng nửa vòng tròn cực lớn. Mà trên nóc không ngờ quang chớp động mà cấm chế hoàn chỉnh!

Đây là đáy biển, chính là cấm chế tách ra một chỗ, giống như đã từng quen biết.

Hổ Đầu giật mình nói:

- Mẹ nó! Chẳng trách phải dùng truyền tống trận, đây là ở sâu trong đáy biển! Uống rượu ăn thịt như vậy thật là thú vị.

Ba Huynh đệ chỉ có trong tay hắn là vẫn cầm bình rượu, hiển nhiên là vẫn nhớ việc ăn uống.

Lão Long hừ một tiếng, lẩm bẩm:

- Muốn có an nhàn thì phải rời xa dục vọng, từ cổ chí kim, những tu sĩ này vẫn là bộ dạng xưa.

Lâm Nhất không nói gì, bước về phía trước vài bước, quay đầu nhìn chung quanh, trong thần sắc dường như có vẻ đăm chiêu.

Nơi này nhìn quen mắt không phải là không có lý do. Thành dưới nước của Thất Tinh đảo trước kia chẳng lẽ không phải chính là tình cảnh tái hiện trước mắt à? Chỉ có điều so sánh hai bên, có thêm mấy phần huyên náo mà thiếu mấy phần tịch liêu, có nhiều bóng người chớp nhoáng, lại không có phòng xá sân vườn mà thôi.

Nghe nói thành dưới nước năm đó chính là chỗ tị nạn. Mà chỗ trước mắt lại trở thành một nơi xa xỉ khát khao.

Truyền tống trận lúc đến vẫn như cũ, mà xa xa bốn phía còn có hơn mười trận pháp tương tự. Ngoài ra cũng có hơn trăm vị cao thủ tiên đạo.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free