Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2480:

- Một vò Linh Đảo Tiên Nhưỡng, mười khối tiên tinh. Về phần mỹ vị món ngon, cứ xem danh sách.

Chưởng quầy vẫn ngồi ngay ngắn, bộ dạng không lạnh không nhạt. Hắn sau khi phân trần ngắn gọn một câu thì lại giơ tay chỉ về phía danh sách trên biển, lập tức phất ống tay áo. Ba bình rượu cùng với chén ngọc, đũa ngọc xuất hiện, trong nháy mắt đã hạ xuống bàn vuông trước mặt ba huynh đệ.

Đạo đãi khách như vậy, ngay cả tiểu nhị cũng không cần, cũng mới mẻ độc đáo, hiếm lạ. Có điều, một vò rượu ngon năm cân không ngờ có giá mười khối tiên tinh, đắt quá!

Hổ Đầu cầm bình rượu lên, ngửi ngửi rồi ngửa đầu uống một ngụm, miệng chẹp chẹp, nói:

- Linh khí trong rượu này cũng không tồi, nhưng so với Bách Niên Trần Nhưỡng lại kém xa! Không biết mỹ vị món ngon thì thế nào...

Hắn quay đầu nhìn danh sách món ăn trên biển gỗ, hơi ngẩn ra, lập tức lại cười ha ha, nói:

- Tên món ăn thật cổ quái, may mà chúng ta nhận được chữ, ta nói này chưởng quầy, cứ mang 'Xuân sơn như thị', 'Hàn giang tuyết', 'Hải thăng minh nguyệt', 'Hạ hoa hồng', mỗi món một đĩa lên đây.

- Không có!

Mí mắt chưởng quầy lật lên, trả lời rất dứt khoát. Với lịch duyệt của hắn cho thấy, ba lão giả đó tuy tu vi không rõ, lại quần áo, khẩu âm khác thường, rõ ràng chính là ba tu sĩ ngoại lai.

Hổ Đầu không để ý tới vẻ mặt của chưởng quầy, vẫn nhìn danh sách món ăn trên biển gỗ, có chút gắng sức đọc ra:

- 'Bình sa lạc. . . Nhạn', 'Thu nguyệt tư', 'Kim cúc nộ phóng', 'Tiên tử hồi mâu', ái chà! Tên món ăn thật là khó đọc, ha ha...

Tổ tiên hắn đến từ viễn cổ, dựa vào ký ức truyền thừa, nhận ra chữ cổ trên danh sách món ăn thì cũng không khó!

- Không có!

Hổ Đầu thấy chưởng quầy vẫn nói không, nụ cười trên mặt biến mất, lại thấy trên danh sách còn một món ăn, liền nhẫn nại nói gọi tiếp:

- 'Đan dương huyết' đó là thức ăn hay là canh.

- Không có...

Hổ Đầu lần này thì nghe rõ, tay vỗ bốp một tiếng, thiếu chút nữa thì vỗ nát cả bàn, chấn cho vò rượu chén rượu bay cả lên. Hắn trừng mắt quát lên:

- Ngươi chẳng lẽ là đang cố ý đùa giỡn à? Thức ăn gì cũng không có, bảo lão tử gọi cái rắm à?

Thân thể chưởng quầy hơi run lên, lại ngồi ngay ngắn như. Hắn quan sát Hổ Đầu, trấn định nói:

- Tại hạ đã nói rồi, 'nhin đơn đánh giá'. Nếu muốn hưởng dụng thì xin dời bước vào nhã xá trong viện.

Nhìn đơn đánh giá, chính là xem danh sách món ăn rồi khen tên thức ăn.

Danh sách treo trên đó chỉ là chiêu bài dùng để thưởng thức mà thôi.

Hổ Đầu không phải là không nói đạo lý, lập tức mang theo mấy phần hoài nghi nhìn xung quanh, nghĩ: Lúc trước không nghe minh bạch, cho nên mới hiểu sai ý?

Cạnh bàn có người uống rượu, nhưng không có người hưởng dụng thức ăn, cho lẽ là có kinh động, ai nấy đều thần sắc thấp thỏm.

Hổ Đầu đứng ngồi không yên, nói:

- Nơi này có rượu không có thịt, cứ phải vào trong viện hưởng dụng mỹ thực à?

Hắn thấy hai vị huynh trưởng ngầm đồng ý, mang theo bình rượu rời khỏi bàn.

Lâm Nhất và lão Long ánh mắt chạm nhau, lần lượt đứng dậy theo. Không ngoài sở liệu, trong viện quả nhiên có chỗ khác. Hơn nữa dời bước tới nhã nhã, ba huynh đệ lại uống sảng khoái một phen.

Hổ Đầu đi tới trước cửa trăng, vừa muốn đi vào, lại bị cấm chế lấp lánh chặn đường. Hắn ra vẻ muốn cường hành xông vào, lại sợ lão đại và lão Long trách cứ, đành phải dừng lại hô lên:

- Đóng cửa không cho vào là ý làm sao?

Chưởng quầy lên tiếng:

- Người tới hậu viện phải bỏ ra mười khối thần thạch. Nếu chịu lấy ra một trăm thần thạch…

- Một trăm thần thạch...

- Chỉ uống rượu ăn thịt thôi mà sao lại đắt thế?

Hổ Đầu kinh ngạc, lại không chịu bỏ qua, vung tay, rất rộng rãi nói:

- Lão tử hôm nay bro ra hơn trăm thần thạch, cũng muốn xem xem, Vạn Hương lâu này của ngươi có gì hay, dám có lừa gạt, hừ hừ...

Chưởng quầy còn chưa nói hết, liền bị cắt ngang, dứt khoát không biện giải nữa, mà lại nói tiếp:

- Mỗi vị một trăm thần thạch, nếu có nhu cầu khác thì định giá thêm.

Mỗi người một trăm thần thạch, ba người chính là ba trăm? Thế đâu phải là uống rượu ăn thịt, quả thực chính là cường hành bóc lột mà!

Hổ Đầu lắc đầu không thể tin nổi, cầm bình rượu chỉ về phía chưởng quầy mắng:

- Ngươi con mẹ nó sao không đi cướp đi, như vậy có thần thạch càng dễ hơn.

Lâm Nhất cũng có chút ngạc nhiên, lên tiếng nói:

- Thôi! Đổi nhà khác là của.

Chưởng quầy đứng dậy, thong dong điềm tĩnh nói:

- Giới Linh Tiên đảo tổng cộng có mười tám tửu lâu, tên đều giống hệt nhau, quy củ cũng không có gì khác nhau. Ba vị tiền bối nếu trong tay túng quẫn, đừng ngại ngày khác lại đến.

Hắn không ngờ đưa tay tiễn khách, còn không quên nhắc nhở:

- Xin trả ba mươi tiên tinh.

Huynh đệ nhà mình chính là cao thủ Động Thiên, hiện giờ lại đột nhiên bị một tiểu bối Kim Đan xem thường? Thật là con mẹ nó buồn cười!

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free