Vô Tiên - Chương 2479:
- Nếu không phải lão đại nhắc nhở, vừa rồi thiếu chút nữa cũng chẳng hay biết gì. Năm đó nơi này còn là một mảng hoang vắng, hiện giờ đã sớm thành linh sơn tiên đảo. Mà các hoạt động đen tối lại có khác gì phàm tục đâu.
Lâm Nhất bước chân từ từ, mắt nhìn cảnh phố và bóng người lui tới, theo tiếng nói:
- Trên Giới Linh Tiên đảo này không ngờ có thanh lâu, kỹ trại tồn tại, thật đúng là khiến người ta bất ngờ! Mà say xuân cũng được, mua xuân bán xuân cũng thế, ít nhất thì có song tu là cớ, cũng kẻ cung người cầu.
Hắn cười nhạt, nói tiếp:
- Ha ha! Cơ hàn khổ tâm trí, ấm no sinh dâm dục, xem ra bất kể tiên phàm, nhân tính đều không khác nhiều.
Lão Long phụ họa nói:
- Song tu thuật xem như là một con đường để tiểu bối cấp thấp đề thăng công lực. Mà phần lớn mọi người đều coi nó là đường tắt, chẳng qua là dục niệm quấy phá mà mong vui vẻ nhất thời.
Đúng vào lúc này, có người hô:
- Ài, ta nói này hai vị huynh trưởng, đợi đã đợi đã!
Không ai đợi cả, Lâm Nhất và lão Long dưới chân dĩ nhiên là không nhanh không chậm. Hổ Đầu đi nhanh tới, cũng lướt qua hai người, lắc đầu cười nói:
- Vừa rồi vào nhầm cửa, ha ha!
Lão Long khoanh tay, dưới chân trầm ổn, liếc xéo nói:
- Hổ ca ngươi đi nhầm cửa cũng không sao, lại tự dưng mất không mấy chục khối thần thạch. Không biết ngươi là thực sự rộng rãi hay là có ý song tu.
Trên mặt Hổ Đầu có dịch dung, cũng không nhìn ra biến hóa. Mà lông cổ hắn dựng đứng, hiển nhiên đã xấu hổ khó dằn. Hắn bày ra tư thế cầu xin tha thứ, lập tức nhìn thẳng về phía trước, xấu hổ cười nói:
- Long ca ngươi chính là huynh trưởng, không được giễu cợt tiểu đệ! Chúng ta không phải là người yêu thích nữ sắc, vừa rồi chỉ là tiêu tiền miễn tai mà thôi.
Lão Long mặt mày tươi cười, châm biếm:
- Thế à? Lại thêm mấy nữ tu tuổi xuân nữa, ngươi chẳng phải là mất hết cả gia tài sao.
Hổ Đầu thấy lão Long không chịu buông tha mình, càng thêm chột dạ. Hắn gãi cằm, hai mắt đảo quanh, nói:
- Long ca! Huynh đệ thực sự là tâm phục khẩu phục ngươi rồi! Dưới tình hình như vậy, còn có thể đọ quyền đầu với Thiên Tinh, đổi lại là ta, chỉ có thể ôm đầu chạy trốn thôi.
Lão Long lập tức nghẹn lời, không nhịn được hừ lạnh một tiếng.
Hổ Đầu thừa cơ vung tay, nói:
- Từ nay về sau, hai chúng ta không ai nói ai, cạc cạc.
Hắn cuối cùng cũng vãn hồi được mấy phần thể diện, không dám dây dưa nữa, bước nhanh hai bước, hiếu kỳ nói:
- Vạn Hương đường.
Ven đường phía trước là một bờ ao, có nước bắn ra bốn phía, cũng có thất thải quang mang chớp động dưới ánh mặt trời. Từ đây đi thêm ba mươi trượng là một nơi giống như trang viện. Sát đường là một dãy nhà lớn, cửa ba gian mở rộng, hoành phi treo bên trên có khắc chữ Vạn Hương đường.
Hổ Đầu dịch sang bên mấy bước, vươn tay ra nói:
- Lão đại, Long ca! Mời hai vị vào trước, ha ha.
Tục ngữ nói ngã một lần khôn một chút. Hắn là sợ lại đi sai cửa, hiếm có khiêm nhượng một hồi.
Nháy mắt, ba huynh đệ đã đến trước cửa trang viên đó.
Lâm Nhất dừng chân quan sát, thần sắc tò mò.
Vạn Hương đường? Chỗ sát cửa dựng một kệ gỗ tinh xảo vuông vắn, ở giữa đặt mấy chục cái ngọc giản, cũng có đánh dấu văn tự và giá bán, phân biệt là tiên chí của linh đảo, dư đồ của Thiên Hoang, bảo giám của Bát Hoang, tranh ảnh tư liệu vạn vật cùng với một số pháp môn phù trận, vân vân. Bốn phía thì bọc một tầng cấm chế giản dị, coi như là phòng quân tử.
Từ cửa lớn vào trong là một dãy quầy rất dài, có chưởng quầy tu vi Kim Đan tĩnh tọa ở trong. Mà phía sau thì là một tấm biển gỗ cực lớn, bên trên có khắc vạn thú đồ, còn treo mấy chục mộc bài có tên thức ăn, tên rượu. Ở bên kia của quầy thì đặt bảy tám cái bàn, có hơn mười tửu khách đang ăn uống. Xuyên qua phòng ăn còn có một cánh cửa hình trăng khuyết thông tới mặt sân phái sau, có cấm chế ngăn cản nên tình hình không rõ.
Vạn Hương đường này tất là tửu lâu không nghi ngờ gì nữa!
Hổ Đầu đứng trước cửa, xoa xoa tay mà cười ha ha, đã thèm tới dãi chảy ba thước, bộ dạng vội vã!
Lâm Nhất và lão Long, bước qua thềm đá ba tầng, đi vào Vạn Hương đường.
Hổ Đầu đi trước một bước, hét lên:
- Chưởng quầy, rượu ngon thịt ngon tiếp đón đi.
Chưởng quầy trong quầy vẫn ngồi bất động, chỉ mí mắt hơi lật lên, giơ tay nói:
- Không phân biệt tôn ti quý tiện, người tới là khách, dọn chỗ.
Hổ Đầu không lấy làm xấc láo, quay đầu thấy cách đó không xa có bàn trống liền đi tới, còn thầm quy củ nơi này. Ừ! Đều là uống rượu ăn thịt, bất kể ngươi là trưởng bối hay là vãn bối đều đối xử bình đẳng, thế mới vô câu vô thúc, không tồi, không tồi. . .
Lâm Nhất thì ngừng lại trước kệ gỗ, hơi ngắm nghía, sau đó lấy ra hơn mười khối tiên tinh để vào trong hộp ngầm phía dưới. Theo đó hào quang hơi chớp động, cấm chế đã mở ra. Hắn phẩy nhẹ tay áo, đã từ trong kệ gỗ lấy ra mấy khối ngọc giản, sau đó mới cùng lão Long tiếp tục tiến về phía trước.
Hổ Đầu ngồi xuống trước bàn, cao giọng hô:
- Chưởng quầy, còn không mau đưa lên rượu thịt, ha ha...
Hắn đắc ý cười to, không quên liên tục vẫy Lâm Nhất và lão Long đang đi vào.
Lâm Nhất nhìn tình hình bốn phía, cùng lão Long tới trước bàn rồi ngồi xuống.
Hơn mười tửu khách ở cạnh bàn đều là tu sĩ. Mà người tu vi cao nhất trong đó chỉ là cảnh giới Nguyên Anh. Trong toàn bộ tiệm ăn, đừng nói tới Phạm Thiên, Động Thiên cho dù là tiểu bối Hóa Thần, Luyện Hư cũng không thấy một người.
Lúc trước rõ ràng có cao thủ ra vào, người đâu rồi...