Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2478:

Sau một chốc, ba huynh đệ đã đi tới sơn cốc.

- Nhìn kìa! Đường lớn vắt ngang sơn cốc này kéo dài gần trăm dặm, đều bằng phẳng mà hoàn toàn không có biến hóa, cũng không phải sức người làm ra.

Đường lớn nơi này không chỉ phẳng lì, còn sạch sẽ không một hạt bụi như được dùng nước rửa, cũng rộng trăm trượng, khi hành tẩu, phóng mắt nhìn chung quanh, khiến người tâm cảnh thoải mái!

- Ối chà! Cửa hàng đó chính là từ cả một khối đá to hoàn chỉnh tạo ra, chỉ sợ là pháp khí luyện chế ra.

Hai bên sơn cốc, phòng ốc lầu xá đủ loại kiểu dáng, có dựng từ cổ mộc, có tạo thành từ trúc xanh, có dùng đất đắp thành. Mà ở ven đường, không ngờ đa số đều là từ đá to đẽo thành, hơn nữa rất tinh mỹ, giống như lời Hổ Đầu nói, đó đã là pháp khí luyện chế.

- Ha ha! Đó tất là một tửu lâu, còn treo chiêu bài Túy Xuân các, không thể gạt được pháp nhãn của Hổ ca ta đau.

Hổ Đầu vốn là bộ dạng lão giả, lúc này lại cả kinh rồi mặt mày hớn hở, hiển nhiên là bộ dạng của một tiểu tử ngốc chưa trải đời nhiều.

Lão Long không nhịn được, thấp giọng quát lên:

- Ngươi cũng coi như là nhân vật hàng năm lăn lộn, chớ có làm ta và lão đại mất mặt.

Hổ Đầu lắc đầu cười ha ha, hơi thu liễm một chút, lại vẫn không nhịn được khen:

- Nơi đây cảnh sắc xinh đẹp tuyệt vời, gió mát không khí trong lành, lại không mất phồn hoa, so với Trung Dã Ma thành thì thú vị hơn nhiều!

Lão Long không cho là đúng nói:

- Giới Linh Tiên đảo là cô huyền hải ngoại, cũng nằm giữa Thiên Hoang và Vạn sơn, chính là nơi tu sĩ các phương tụ tán, chỉ cần kinh doanh ngàn vạn năm, phồn hoa như vậy cũng chẳng có gì lạ! Mà nó tuy là chỗ môn hộ, hiện giờ thoạt nhìn lại không chịu ước thúc, qua lại nơi đây cũng thoải mái thích ý.

Hắn dưới chân không ngừng, sau đó nói tiếp:

- Lão đại! Hay là nghỉ ngơi chút rồi hẵng đi.

Tu sĩ trên đường không nhiều lắm, nhưng cũng tốp năm tốp ba lác lác thành đàn. Ba huynh đệ xen lẫn ở giữa, cũng tường an vô sự với nhau. Dạo phố ngắm cảnh như vậy cũng thực sự nhàn nhã tự tại.

Lâm Nhất chắp tay sau lưng, mỉm cười cho phép. Giới Linh đảo này khác với Ma thành, hơn ở chỗ tinh xảo và lịch sự tao nhã. Hơn nữa có nhiều tu sĩ lui tới, có lẽ càng chú trọng tình thú tiên gia hơn. Nếu đã đến đây thì thuận đường kiến thức một hai.

Hổ Đầu dẫn đường đi nhanh như bay, tới thẳng tiểu ba tầng Túy Xuân các đó.

Lâm Nhất và lão Long cũng không, đi theo đằng sau.

Cửa hàng phòng xá ở hai bên đường lớn đều có cấm chế đơn giản, hoặc là trận pháp bao phủ, cũng không tiện tùy ý vận dụng thần thức để xem xét. Mà vừa đến hơn nữa chưa rõ quy củ, chỉ có thể tùy ý tản bộ như vậy.

Hổ Đầu đã đến trước cửa Túy Xuân các, không đợi hắn xông vào, đã có người hiện thân đón khách, lập tức gió thơm nức mũi, có mặt phấn cười nhõng nhẽo, cũng ngón tay ngọc khẽ vuốt, xấu hổ nói:

- Nô gia Xuân Tiên Nhi, cung hậu tiền bối đã lâu! Chỉ cần mười khối thần thạch liền có thể tận tình song tu. Nếu có thể giúp đỡ đề thăng tu vi, nô gia cam nguyện mặc chàng sai bảo.

Thấy thế, Lâm Nhất hơi kinh ngạc, kéo lão Long đang muốn tiến về phía trước lại. Đối phương khó hiểu, hắn cũng không nhiều lời, chỉ giương mắt nhìn về phía ba chữ Túy Xuân các trên bảng hiệu của lâu, không nhịn được thầm lắc đầu!

Ra cửa đón chào không phải là người tiếp khách của tửu lâu thông thường, mà là một nữ tu Trúc Cơ hơn ba mươi tuổi. Nàng ta ngũ quan xinh đẹp tuyệt trần mà đẫy đà thướt tha, hơn nữa cực kỳ phong tao động lòng người. Mà ngôn hành cử chỉ của nàng ta quái dị như vậy, có thể thấy được một cách dễ dàng....

Hổ ca lại ngây thơ không hiểu, dứt khoát trừng mắt hất tay, hét lên với nữ tử phía trước:

- Ta là đến để uống rượu, ăn thịt...

Nữ tử đó dùng tay áo che mặt, gắt giọng:

- Tiền bối đúng là càng già càng dẻo dai, song tu còn không quên uống rượu ăn thịt. Cứ theo nô gia...

Nàng ta vươn tay ra nắm lấy cánh tay Hổ Đầu, cũng thuận thế dựa sát người vào, thổ khí như lan nói:

- Song tu chi diệu, thiên hạ vô song....

Hổ Đầu không phải là tiểu tử ngốc ngếch, tất nhiên biết hàm nghĩa của song tu. Mà gặp phải nữ tu Trúc Cơ ở trước mặt mọi người giáp mặt mời hoan hỉ, đúng là lần đầu. Hắn nhấc tay muốn giãy ra, lại thấy bộ dạng nũng nịu của Xuân Tiên Nhi, lại sợ khiến đối phương bị thương, không khỏi cứng đờ tại chỗ, vội vàng quay đầu gọi:

- Ấy ấy, hai vị chớ đi.

Lâm Nhất chắp tay sau lưng đi xa, ngoảnh mặt làm ngơ với động tĩnh phía sau. Chỉ có lão Long vẫn còn không quên quay đầu hô:

- Hổ ca cứ tùy ý, ta và lão đại tới nơi khác chờ ha ha...

Hổ Đầu thần sắc quẫn bách, sau đó thấp giọng reo lên:

- Ta nói này cô nương, cứ buông ra đã.

Hắn vừa lên tiếng đã hương nhuyễn nhập hoài, còn có thanh âm rung động lòng người nỉ non vang lên:

- Tiền bối! Song tu là duyên, tình trọn đêm nay, chớ có cô phụ nô gia.

Vị Hổ ca này từ nhỏ đến lớn chưa từng thân cận với nữ nhân như vậy. Đột nhiên gặp phải, hắn lập tức cảm thấy tim đập thình thịch. Nữ nhân đúng là có chút bất đồng.

Hổ Đầu bỗng nhiên rùng mình vội vàng nhìn quanh bốn phía. Tu sĩ xa gần ai đi đường nấy, căn bản không ai lưu ý động tĩnh bên này. Hắn vội vàng vươn tay ra muốn đẩy, lại đầu ngón tay trắng mịn hơn nữa hương thơm thấm người. Hắn không nén được lại bối rối, lật tay xòe ra mấy chục khối thần thạch, nói năng lộn xộn:

- Ta không cần song tu, ta muốn uống rượu ăn thịt.

Chỉ trong nháy mắt, hương thơm mềm mại từ từ tan vỡ.

Hổ Đầu đột nhiên tỉnh lại, mượn cơ hội lui về phía sau hai bước.

Chỉ thấy Xuân Tiên Nhi kia đang cúi xuống kiểm thần thạch, vẫn cứ lúm đồng tiền như hoa mà mị hoặc vô hạn.

Hổ Đầu không dám trì hoãn, xoay người bỏ đi. Mà trong vung vội vàng, tay hắn vẫn không ngừng vung vẩy. Mùi thơm đó không ngờ con mẹ nó mãi lâu sau vẫn chưa hết.

...

Sau khi Lâm Nhất và lão Long bỏ lại Hổ Đầu, theo ngã tư đường sóng vai mà đi. Hai huynh đệ tuy không quay đầu lại, nhưng vẫn thấy rõ tình cảnh trước cửa Túy Xuân các.

Lão Long cảm khái nói:

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free