Vô Tiên - Chương 2475:
Hổ Đầu chớp chớp mắt, ừ một tiếng, không hỏi gì, xoay người bỏ đi. Mà Lâm Nhất và lão Long vừa cất bước, lại có người lên tiếng:
- Chậm đã.
Ba huynh đệ dừng lại, đều chậm rãi xoay người.
Chỉ thấy trước cửa Giới Linh điện có một người trung niên, bố y trường bào, râu đen phất phới, uy thế bất phàm, hiển nhiên là một cao thủ Động Thiên sơ kỳ. Hắn sắc mặt âm trầm, lạnh lùng nói với ba lão huynh đệ ở ngoài hơn mười trượng:
- Cấm chế nơi này mặc dù không có hung hiểm, nhưng có một tác dụng đơn giản, đó chính là đối chiếu thật giả. Phàm là người dịch dung hoán mạo mà mưu đồ gây rối, chắc chắn sẽ hiện ra nguyên hình. Ba vị tới cửa lại không vào, chẳng lẽ có gì giấu diếm?
Lâm Nhất cười cười nói:
- Nói quá lời rồi...
Hắn thần sắc không đổi, trong lòng lại thầm kinh ngạc. Không ngờ một nơi khám nghiệm thân phận lại có cấm chế như vậy. Đột ngột thế này, thực sự có chút trở tay không kịp. Mà nếu muốn công khai vượt qua eo biển, đúng là không tránh khỏi phải qua một cửa này.
Người trung niên vẫn nghiêm nghị quát lên:
- Còn không vào điện kiểm tra, còn đợi tới khi nào? Cả gan không nghe, ắt gặp nghiêm trị.
Lão Long và Hổ Đầu không nói gì, lặng lẽ đứng bên cạnh Lâm Nhất. Tư thế của hai huynh đệ này rõ ràng là dấu hiệu của muốn động thủ. Có thể thấy được một cách dễ dàng, chỉ cần xuyên qua đạo cấm chế đó là sẽ bại lộ. Mà nơi này tu sĩ đông đúc, hơn nữa tình hình không rõ, nếu bởi vậy mà phát sinh chém giết, ắt có một phen náo nhiệt!
Tu sĩ trung niên đã mất kiên nhẫn, không ngờ giơ tay lên vỗ nhẹ một cái. Phía sau Giới Linh điện đột nhiên có hơn mười tu sĩ Phạm Thiên chạy ra khỏi, trong nháy mắt đã bao vây ba huynh đệ ở giữa. Thỉnh thoảng có tu sĩ chưa tới gần nơi này đã vội vàng ai nấy tránh đi.
Hổ Đầu hừ một tiếng, quanh người có sát khí tỏa ra. Lão Long thì vẫn đứng khoanh tay, trong hai mắt lãnh mang chớp động. Đột nhiên bị bao vây, hai huynh đệ này không mưu mà hợp. So với xuyên qua cấm chế rồi tự chui đầu vào lưới, chẳng thà con mẹ nó đại sát tứ phương. Chỉ cần sau đó rời đi, ai có thể biết được thân phận thực sự của huynh đệ chúng ta? Kế này rất diệu, nhưng muốn làm thì vẫn phải đợi hiệu lệnh của lão đại!
Lâm Nhất vẫn đang do dự, thấy thế liền nhướn mày.
Chưa bước lên địa giới Vạn sơn đã phải gây chiến, tuy nói không được như mong muốn, nhưng lại là không thể tránh khỏi. Hiện giờ tiến thối lưỡng nan. . .
- Xảy ra chuyện gì thế?
Khi đang giằng co, đột nhiên có hai bóng người theo tiếng mà tới. Tu sĩ ngươi đồng loạt khom người thi lễ, người trung niên đó lại bước tới đón, chắp tay bái:
- Vãn bối bái kiến hai vị trưởng lão!
Hắn chào xong, lập tức chuyển sang truyền âm bẩm báo. Kể lại những gì vừa phát sinh để chứng tỏ mình đã tận tâm tận trách.
Hai lão giả vừa đến đều dừng ở trước cửa Giới Linh điện, bộ dạng râu tóc bạc trắng, lại thần quang nội liễm mà uy thế khó lường. Hai người một cao một thấp, một béo một gầy. Người cao gật đầu, sau đó vuốt râu vuốt râu:
- Lão phu và Lữ huynh vừa hay đi qua nơi này, thuận đường xem xét một chút.
Khi ánh mắt hắn dừng ở trên người ba người trong vòng vây, dường như có chút giật mình, lập tức lại thờ ơ nói:
- Ba tiểu bối đó nếu đã đồng hành, chỉ cần kiểm tra một người là được rồi.
Hắn vừa dứt lời, giơ tay lên chỉ về phía Lâm Nhất, phân phó:
- Ngươi vào điện đi.
Giới Linh điện dựng trên một tòa núi đá cao hơn mười trượng. Dưới cầu thang dài ba trượng là một triền núi địa thế khá xuôi. Hơn mười vị tu sĩ cầm pháp bảo vây quanh ngoài trăm trượng, mà ba lão huynh đệ đứng trong vẫn đứng yên chờ xử lý.
Lão giả thấp gầy cũng quan sát ba người bị vây, lại mỉm cười nói:
- Phàm là người không chịu vào điện kiểm tra, cứ đuổi đi là được. Thẩm đạo hữu sao phải làm điều thừa.
Đối phương cười ha ha, nhấc chân bước vào cửa điện. Hắn hơi lắc đầu, sau đó theo vào. Mà khi hắn xoay người lại quay đầu nhìn thật sâu.
Người trung niên đó vẫn đứng trước cửa, hiển nhiên là không chịu buông bỏ đề phòng.
Lâm Nhất thần sắc như thường, im lặng đứng đó. Tình hình rất phức tạp, thực sự khiến hắn có chút ứng phó không nổi. Mà cử chỉ của hai vị cao nhân Động Thiên đó cũng đáng để nghiền ngẫm! Một người chỉ muốn đuổi ba huynh đệ mình đi, một người thì lại giống như muốn mở một mặt lưới.
Lão Long và Hổ Đầu sớm đã nắm chặt quyền đầu mà súc thế chờ đợi, lúc này lại ngơ ngác nhìn nhau không có chủ trương. Hai lão giả đột nhiên hiện thân đó không phải là hạng người bình thường, mà là hai vị cao nhân Động Thiên hậu kỳ! Nếu động thủ, đừng nói là huynh đệ nhà mình không chiếm được tiện nghi, chỉ sợ đến lúc đó còn phải chạy trối chết. Không chỉ như vậy....
Lâm Nhất thấy hai vị huynh đệ bên cạnh có chút nôn nóng bất an, lập tức dùng ánh mắt ra hiệu. Không đợi đối phương hiểu được, hắn đã chậm rãi đi tới Giới Linh điện.