Vô Tiên - Chương 2476:
Trong nháy mắt, Lâm Nhất đã đến trước thềm đá của Giới Linh điện.
Thấy thế, lão Long và Hổ Đầu thở phào. Chỉ cần bước lên thềm đá, sẽ chạm tới cấm chế. Mà huyễn linh dịch dung thuật của lão đại một khi lộ ra sơ hở, chắc chắn sẽ khiến xung quanh kinh ngạc. Đến lúc đó muốn không động thủ cũng không được, một hồi đại chiến là không thể tránh khỏi!
Mà khi hai huynh đệ ma quyền sát chưởng, tình hình tiếp theo lại khiến hai người họ bỗng nhiên ngẩn ra.
Lâm Nhất bước tới gần thềm đá, dừng lại một chút, bỗng nhiên giơ hai ngón tay lên ấn vào mi tâm. Chỉ một thoáng sau, bên ngoài cơ thể hắn có quang mang mỏng manh lóe lên rồi vụt tắt. Sau khoảnh khắc, khí thế cả người bỗng nhiên biến đổi. Uy thế Phạm Thiên lúc trước cũng lập tức biến mất vô tung. Hoàn toàn giống như một phàm nhân, không thấy chút tu vi nào. Mà đặc biệt là, hắn rõ ràng đang ở đây, nhưng trong thần thức lại không có vết tích để tìm!
Đúng vào lúc này, Lâm Nhất bước lên thềm đá. Cấm chế bao phủ Giới Linh điện, hơn nữa từng có biến hóa không ngờ không hề có động tĩnh. Hắn buông ngón tay, quay đầu lại mỉm cười với hai vị huynh đệ đang trợn mắt há hốc mồm, sau đó vung tay áo, bước lên cầu thang. Mà tu vi Phạm Thiên cũng bất tri bất giác khôi phục như lúc ban đầu.
Hổ Đầu lắc đầu khó có thể tin nổi, truyền âm nói:
- Sớm biết Huyễn Linh thuật của lão đại thần kỳ như vậy, chúng ta việc gì phải lo lắng.
Lão Long lại nhìn ra manh mối, trầm ngâm một thoáng, nói:
- Theo ý ta, lão đại vừa rồi không phải là thi triển Huyễn Linh thuật, chắc là kết giới chi lực. Quanh người hắn được bao phủ trong kết giới, trên dưới tự thành thiên địa, căn bản không sợ cấm chế.
Hổ Đầu giật mình, lại khó hiểu nói:
- Kết giới chi lực mà ngươi nói, huynh đệ ta cũng không phải chưa từng lĩnh giáo. Mà cao nhân Động Thiên hậu kỳ mới có thể có thủ đoạn này, tu vi của lão đại vẫn còn kém nhiều.
Lão Long nghĩ nghĩ rồi trả lời:
- Ta cũng không rõ! Có điều, ngân đao Long Uy của ta lại có thể bổ ra ba phần uy lực của kết giới, có lẽ là có liên quan tới công pháp cảnh giới. Mà đây cũng là nguyên do lão đại bảo ta tham ngộ nhiều hơn.
Hổ Đầu không lên tiếng. Cảnh giới mặc dù tốt, nhưng tham ngộ lại quá mức buồn tẻ. Hổ ca lười biếng, hay là thôi đi!
Lúc này, Lâm Nhất đã lướt qua thềm đá đi tới trước cửa điện.
Người trung niên kia quan sát Lâm Nhất từ trên xuống dưới, vẻ mặt nghi hoặc. Đối phương tuy tình hình khác thường, lại khiến người ta không thể chỉ trích. Nếu hai vị trưởng lão ở đây, mình không ngại thoải mái một hồi. Hắn hừ một tiếng, tùy ý xua tay. Tu sĩ Phạm Thiên trên sườn núi lần lượt rời đi, chỉ để lại lão Long và Hổ Đầu nhìn xung quanh.
Lâm Nhất thì nhấc chân bước vào trong điện, lập tức lại chậm rãi ngừng lại.
Giới Linh điện từ bên ngoài thoạt nhìn rất bình thường, mà trong điện lại cực kỳ rộng rãi. Có thể thấy được một cách dễ dàng, nơi này cũng phủ đầy cấm chế.
Chỉ thấy trong cung điện rộng mấy chục trượng, gạch lát sáng như gương, vách tường sạch sẽ, xung quanh không nhiễm một hạt bụi. Hào quang nhu hòa của huỳnh thạch từ trên nóc chiếu xuống, khiến cho xuống sáng tửng mà thanh thoát. Ở giữa cung điện đặt một bàn gỗ cổ và ghế ngồi. Hai lão giả đó thì đứng ở giữa, giống như đang đợi Lâm Nhất tới.
Lâm Nhất sau khi đứng lại, tự nhiên hào phóng giơ tay nói:
- Tại hạ phụng mệnh đến đây, xin hai vị tiền bối xử lý.
Hai lão giả không trả lời, mà là đều tập trung quan sát.
Trong nháy mắt, uy thế vô hình tràn ngập cả tòa cung điện. Xung quanh là một mảng tĩnh lặng, gần như khiến người ta hít thở không thông!
Lâm Nhất giống như không cảm thấy gì, đứng chắp tay mà thần sắc thong dong.
Sau một thoáng, lão giả cao to đột nhiên cười hàm súc, giơ tay lên tung ra ba khối ngọc bài, phân trần:
- Có lệnh bài của Giới Linh đảo thì có thể thông suốt ở Vạn sơn, đi đi.
Lão giả nhỏ gầy ở bên cạnh hắn dường như có chút do dự, muốn nói lại thôi.
Lâm Nhất tiếp nhận ngọc bài, cúi đầu quan sát. Ba tấm lệnh bài to bằng bàn tay, ở mặt chính khắc chữ "Giới", còn mặt sau thì trống không, hiển nhiên là có tác dụng khác. Hắn cất đi, chắp tay nói:
- Đa tạ! Tại hạ cáo từ. . .
Lão giả cao to hơi gật đầu, vẫn mỉm cười khó hiểu.
Lão giả gầy thấp thì thầm thở dài, lặng lẽ lắc đầu.
Lâm Nhất không trì hoãn, quay người trở về. Mà khi hắn sắp ra khỏi cửa, lại bỗng nhiên quay đầu lại hỏi:
- Hai vị tiền bối tại sao không hỏi tục danh và lai lịch của tại hạ?
Lão giả gầy thấp thần sắc khẽ động, theo tiếng nói:
- Nếu vậy thì ngươi cứ...
Trên mặt lão giả cao to lại không còn nụ cười, lên tiếng ngắt lời:
- Ngươi cứ khắc tục danh lên lệnh bài, sao phải cần lão phu hỏi nhiều.
Ánh mắt Lâm Nhất lướt qua mặt hai lão giả, xoay người ra khỏi cửa điện.
Trong cung điện chỉ còn lại hai lão giả. Một lúc sau, người gầy thấp phất tay đóng cửa điện lại, sau đó mới oán trách:
- Thẩm đạo hữu, lúc người đó xuyên qua cấm chế, rõ ràng là thi triển kết giới chi lực, ngươi sao có thể coi như không thấy?
Lão giả được gọi là Thẩm đạo hữu vuốt râu cười, mang theo giọng nói thâm trầm trả lời:
- Chính là thấy hắn tu thành kết giới chi lực, ta mới làm như vậy. Bằng không, Lữ huynh cho rằng hắn còn có thể rời khỏi Giới Linh đảo sao?
Lão giả được gọi là Lữ huynh thở dài:
- Đạo hữu có ý muốn thử, ta lại há có thể không biết. Mà dễ dàng thả đi, chỉ sợ sẽ rước lấy mầm tai vạ.
Thẩm đạo hữu xòe tay, rất bất đắc dĩ nói: