Vô Tiên - Chương 2474:
Thiên Hoang chính là địa bàn của Cửu Huyền, Vạn sơn thì là hang ổ của Cửu Huyền.
Cho dù là như vậy, Lâm Nhất vẫn tới. Đón Tiên Nô về là thế ắt phải làm. Mà tìm kiếm tung tích của Mộ Vân, Vũ Tử là một nỗi khổ không một ai biết của hắn.
Có điều, đúng như lời lão Long nói, tất cả sớm đã trôi qua vô số vạn năm rồi. Rất nhiều thứ cũng đã thành truyền thuyết. Muốn tìm kiếm quá khứ, cố sự lại như gió, không vết không tích. Đạo lý dễ hiểu như vậy, Lâm Nhất trong lòng biết biết rõ, lại vẫn tìm tới Long Than, rồi đi ngang qua Thiên Hoang phúc địa, cũng tiếp tục một đường tìm kiếm. Nguyên do trong đó, có lẽ hắn cũng không nói rõ được.
Lâm Nhất dẫn theo lão Long và Hổ Đầu dựng chân nghỉ ngơi ở bờ biển rồi tới thẳng eo biển. Nếu đã đóng giả cao thủ Phạm Thiên, khi ngự không phi hành cũng không cần phải né tránh. Chỉ là nơi này ở gần Vạn sơn địa giới, thân ảnh của tu sĩ dần dần nhiều hơn. Ba huynh đệ đành phải che giấu cẩn thận, để tránh rước lấy phiền phức không cần thiết.
Hai ngày sau, phía trước xuất hiện một tòa hải đảo phạm vi mấy trăm dặm. Theo dư đồ ghi chép, đảo này chính là cửa giữa eo biển, Giới Linh đảo.
Ba huynh đệ trên đường đi ngắm nghía, đã bị năm người từ xa đi đến chặn đường.
Đó là năm vị tu sĩ Phạm Thiên xếp thành hình chữ nhất, lấy lão giả Tiên Quân trong đó cầm đầu. Hắn ở ngoài mấy trăm trượng, truyền âm nói:
- Người qua lại nơi đây đều phải trải qua khám của Giới Linh đảo, cũng phải ghi chép lại trong danh sách. Nếu không, coi như là tặc nhân mà luận xử. Ba vị nhớ lấy. . .
Trên đường luôn thoải mái nhàn nhã, hiện giờ tình hình lại đột nhiên biến đổi. Xem ra Vạn sơn địa giới này đúng là đã khác chưa!
Lâm Nhất và hai vị huynh đệ chậm rãi dừng lại.
Hổ Đầu lớn tiếng nói với năm người chặn đường:
- Chúng ta nếu từ thiên ngoại mà tới, chẳng lẽ cũng phải như vậy.
Ý tứ của hắn là Vạn sơn cực kỳ rộng lớn, không thể thiết lập trạm kiểm soát ở khắp nơi được, chỉ cần tránh đi cái gọi là Giới Linh đảo, há có thể làm khó được ta?
Lão giả Tiên Quân đó nghe vậy bực mình đáp:
- Bốn phía Vạn sơn đều có môn hộ. Người cả gan tự ý xâm nhập, đều sẽ có tiền bối Động Thiên xuất thủ đối phó. Tiểu bối như ngươi muốn tìm chết thì cứ thử xem.
Lâm Nhất đúng lúc chắp tay nói:
- Đã được cảnh cáo, chúng ta không dám càn rỡ.
Đối phương hừ một tiếng, dẫn theo bốn thuộc hạ nghênh ngang mà đi.
Ba huynh đệ yên lặng trao đổi ánh mắt, tiếp tục lên đường.
Ngoài ngàn dặm chính là Giới Linh đảo đó. Cách từ xa đã có vô số đạo thần thức quét tới, trong đó không thiếu người cường đại, khiến cho lão Long và Hổ Đầu thầm cứng lưỡi cứng lưỡi. Lúc này cho dù xoay người rời đi thì cũng muộn rồi. Xem ra hơn hai tháng nhàn nhã tự tại cứ như vậy kết thúc. Kế tiếp sẽ như thế nào, tất cả đều khó có thể đoán trước!
Sau thời gian một nén nhang, hải đảo đã gần ngay trước mắt.
Chỉ thấy trong sóng xanh vờn quanh, cả tòa hải đảo xanh um tươi tốt mà linh cơ dạt dào. Dưới bóng cây cổ thụ, đài các thấp thoáng, sơn tuyền róc rách. Thỉnh thoảng có kỳ hoa dị thảo mọc thành đám, khiến thắng cảnh càng có thêm mấy phần ý nhị.
Cuối một mảng bờ cát màu bạc, có đá to lát phẳng, bên trên viết bốn chữ to phong cách cổ xưa, Giới Linh Tiên đảo. Từ đây đi qua là một triền núi được bao phủ dưới bóng cây, bên trên có lầu các dựng từ cổ mộc và đình đài luyện chế từ ngọc thạch, có thềm đá đi thông vào sâu trong nơi u tĩnh, còn có tu sĩ qua lại. Thần thức có thể thấy được, ngoài hơn mười dặm là một sơn cốc rộng lớn, lại phòng xá thành dãy, giống như một thị trấn phồn hoa.
Ba huynh đệ dừng lại trên bãi biển, giương mắt quan sát.
Giới Linh đảo ở giữa eo biển này, phong cảnh thanh tú mà khí cơ đầy đủ, so sánh với Thiên Hoang và Bách Khê, có thể nói là cách biệt một trời một vực. Cho dù so với danh thắng phong cảnh trong Tiên Vực, cũng vẫn hơn một bậc, thực sự khiến người ta sáng mắt.
Phía sau một hòn đá lớn như bình phong chính là một đường núi. Trên vách đá ngoài trăm trượng tọa lạc một tòa lâu đài cổ kính, trên biển có khắc chữ Giới Linh điện, trong cửa lớn mở rộng phía dưới có bóng người qua lại.
Lâm Nhất trao đổi ánh mắt với lão Long, Hổ Đầu, quan sát nhau từ trên xuống dưới, thấy cũng không có chỗ nào không ổn, hắn sau đó mới chắp tay sau lưng thong thả bước về phía trước. Hai vị huynh đệ theo sát đằng sau, một người khoanh tay, một người hết nhìn đông tới nhìn tây, đều trấn định thong dong. Trong mắt ba người, chỉ là hỏi han, ghi chép mà thôi, cũng không có gì đáng ngại. Cho dù là cao thủ Động Thiên hậu kỳ cũng không nhất định có thể nhìn thấu qua dịch dung thuật. Nếu đi ngang qua nơi này, cứ nấn ná một chút rồi xem thời cơ mà làm việc.
Ba người đi qua đường đá, tới gần Giới Linh điện. Bên trái chính là thềm đá đi thông tới sơn cốc, bên phải là đường đi lên Giới Linh điện. Cửa điện phong cách cổ xưa rất uy nghiêm, cũng bao phủ một tầng cấm chế, hơi lộ ra vẻ lạnh lẽo khó lường, khiến người ta chùn bước. Mà giữa đại điện và vách đá có cổ mộc vươn ra, cành lá thưa thớt, tăng thêm mấy phần lắng đọng và tang thương của năm tháng!
Nếu đoán không nhầm, Giới Linh điện này chính là nơi thăm dò và ghi chép thân phận.
Lâm Nhất đứng lại, trong hai mắt có màu máu lóe lên rồi biến mất. Sau đó hắn nhấc chân đi lên trên. Mà vừa chạm đến cầu thang của Giới Linh điện, bốn phía liền có quang mang giống như gợn sóng hơi chấn động. Hắn khẽ nhíu mày, đột nhiên lui về phía sau. Vừa rồi Huyễn Đồng thấy được cấm chế nơi này cũng không có nguy hiểm sinh sát. Có điều phiền phức lại không nhỏ.
- Lão đại! Hay là quay lại tìm phương pháp khác. Cùng lắm thì dưới lòng đất dưới lòng đất lẻn vào.
Lão Long có phát hiện, truyền âm nói. Từ dưới lòng đất lẻn vào Vạn sơn, khó có thể phân rõ phương hướng, đánh bậy đánh bạ nói không chừngsẽ gặp phải bất ngờ. Đây là một biện pháp ngu ngốc nhất. Mà trừ phi là bất đắc dĩ, hắn cũng không muốn dùng hạ sách này. Cách ba huynh đệ không xa, có tu sĩ khác từ cầu thang đi lên trên, mà cấm chế lại không hề có động tĩnh, căn bản không dẫn tới bất kỳ tình trạng gì.
Hổ Đầu hiếu kỳ nói hiếu kỳ nói:
- Cấm chế này có gì đó cổ quái, để ta thử một lần.
Lâm Nhất không đợi Hổ Đầu động thân, vươn tay ra cản hắn lại, nói: