Vô Tiên - Chương 2471:
Lão Long và Hổ Đầu đều phát hiện, quay đầu lại nhìn xung quanh.
Chỉ thấy lão đại Lâm Nhất ngơ ngẩn mà đứng, thỉnh thoảng lại nhíu mày, thỉnh thoảng lại mỉm cười, đạo ấn ký ở mi tâm dường như tỏa hào quang lấp lánh. Đặc biệt là cả người hắn trên dưới tràn ngập một tầng khí thế vô hình lạnh lùng, thần bí khó lường, lại khiến người ta tim đập thình thịch.
- Lão đại là lại có thu hoạch gì à?
- Còn cần phải nói à, lão đại tinh thần rạng rỡ, uy thế bất phàm, tất nhiên là cảnh giới lại có tinh tiến. Chẳng lẽ là ngộ kết giới chi lực? Hai huynh đệ ta chắc lại vì thế mà khổ rồi.
Lão Long và Hổ Đầu không phải là kẻ đầu đường xó chợ, ánh mắt lướt qua một cái liền nhìn ra sự khác biệt của Lâm Nhất. Hai huynh đệ có lòng quan tâm, đi rồi lại quay lại.
Chỉ trong nháy mắt, Lâm Nhất bỗng nhiên tỉnh lại, ấn ký ở mi tâm và uy thế trên người cũng theo đó mà biến mất. Hắn thở hắt ra một hơi, thản nhiên cười nói:
- Kết giới chi lực, gắn chặt với tu vi. Dù có cảm ngộ cảnh giới thì cũng uổng công.
Lúc trước từng uy hiếp và thu phục Phương Minh Tử, Phương Nguyên Tử, không phải là kết giới chi lực chân chính, mà là mượn dùng kiếm trận. Hai người đó không rõ, Lâm Nhất cũng không giải thích. Cho nên hắn lúc này mới nói vậy.
Lâm Nhất thấy hai vị huynh đệ vẫn nghi hoặc, phân trần:
- Ta một mực muốn sáng tạo ra một thần thông, cho đến hôm nay, xem như đang chút sở ngộ.
Lão Long không khỏi vui mừng, cười thoải mái.
Hổ Đầu lúc lắc cái đầu, nói:
- Lão đại tự nghĩ ra thần thông, rất không tồi, Hổ Đầu ta khi nào thì có bản sự này nhỉ.
Nếu là trước kia, người này khẳng định sẽ có chút không phục. Mà hắn lúc này, trong giọng nói không ngờ mang theo một chút hâm mộ và khen tặng!
Lâm Nhất cũng khôngcó ý tự đắc, nói:
- Mỗi thức thần thông đều phải mất máy trăm năm nghiền ngẫm mới có thành tựu, cũng không tính là bản sự gì cả!
Hắn không có lòng giữ một mình, nhẫn nại nói tiếp:
- Còn nhớ Lệnh Khâu tộc trưởng từng có chỉ giáo, ta rất đồng ý. Vũ trụ to lớn, đều ẩn chứa đạo biến hóa của ngũ hành. Trong đó có phong sương ấm lạnh, âm dương luân hồi, thiên đạo thừa phụ, vạn pháp tự nhiên. Cho nên, thể nghiệm và quan sát thiên cơ, mượn nó để sử dụng. Vẫn là câu đó, pháp thuật thần thông vốn là tồn tại trong thiên địa.
Hổ Đầu vừa bày ra tư thế lắng nghe lời dạy dỗ, đức hạnh khiêm tốn hiếu học, không ngờ thật đúng là chờ được một đống thao thao bất tuyệt, hắn vội vàng lui về phía sau hai bước, mượn cơ hội nói:
- Lão đại mau nhìn kìa, bay trên trời, chạy dưới đất.
Bay trên trời là trung niên nhân, chân đạp kiếm quang, thế tới từ từ, thoạt nhìn không giống đi đường, mà giống như là đang khoe khoang ngự kiếm thuật của hắn. Đó không ngờ là là tu sĩ Kim Đan hậu kỳ!
Chạy trên đất là một con lân mã gầy trơ cả xương, trên lưng còn chở một lão giả mặt đầy phong trần.
Chỉ trong giây lát, lão giả đó cưỡi lân mã tới thẳng khe núi. Đám người đang vây quanh trước cổ thụ cất tiếng hoan hô, đều đứng dậy thi lễ đón chào. Mà trên trời trên trời lại vẫn đạp kiếm lăng không, bễ nghễ tứ phương mà thần sắc kiêu căng!
Lâm Nhất và lão Long, Hổ Đầu đang nói chuyện, không quên quan sát tình hình xa gần. Chợt thấy hai người đó đến, ba huynh đệ đều thu hồi hồ lô và ngọc tôn trong tay. Nơi này là ở cuối Thiên Hoang rồi, làm việc gì cũng phải cẩn thận.
Lão giả nhảy xuống lân mã, trong tay còn cầm một cây gậy xương. Nhìn bộ dạng của hắn, chắc là pháp sư, đại vu, hoặc là tộc trưởng. Hắn xua tay với mọi người đang đón chào, nghi hoặc quan sát ba bóng người trong lòng chảo, sau đó giơ gậy xương lên, hướng về phía tu sĩ trong không trung rồi cung kính nói:
- Tiên trưởng! Ngài đã tại hạ dược thảo quý hiếm của tại hạ, xin hãy thi pháp giải nạn cho ta.
Thấy thế, lão Long truyền âm nói:
- Đó là Vu sư bản địa, đi xa mời tiên nhân đến tương trợ.
Hổ Đầu khinh thường nói:
- Một tu sĩ Kim Đan nho nhỏ, sao có thể hóa giản khô hạn ngàn dặm này.
Lâm Nhất không phụ họa, dứt khoát chắp tay sau lưng mà giương mắt quan vọng. Nếu đã đi ngang qua nơi này, coi như xem náo nhiệt.
Tu sĩ Kim Đan đó vẫn bồng bềnh trong không trung trượng, căn bản không để sơn dân, cùng với ba lão giả trong lòng chảo vào mắt. Hắn vênh váo tự đắc nói:
- Ngươi cứ dựa vào thủ đoạn của mình mà gắng sức làm, bản tiên trưởng sẽ nhìn tình hình mà tương trợ.
Khổ cực mời được tiên trưởng đến, kết quả vẫn là mình tự động thủ?
Lão giả trên khe núi hơi kinh ngạc, lại không dám biện bạch, đành phải mang theo vẻ mặt mỏi mệt thầm thở dài một tiếng, chậm rãi đến trước cây cổ thụ, có chút vô lực giơ gậy xương trong tay lên, trong miệng lẩm bẩm. Tộc nhân ở xung quanh vội vàng lui về phía sau, ai nấy phủ phục xuống đất.
Lâm Nhất có chút hứng thú quan sát tình cảnh giống như đã từng quen thuộc đó, không khỏi trong lòng khẽ động. . .