Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2472:

Mặt trời đã khuất, gió nhẹ thổi qua, nhưng lại không mang đến một tia mát mẻ, ngược lại càng khuấy động hơi nóng, khiến người ta hít thở không thông!

Trước cây cổ thụ, lão giả đó quỳ rạp xuống đất. Trong tay chống gậy, cả người run rẩy, khóe miệng trào ra một tia máu, hiển nhiên là đã hao hết tất cả thủ đoạn và tinh lực. Các tộc nhân ở cách đó không xa vội vàng đứng dậy vây tới, ai nấy thần sắc tuyệt vọng.

Đúng vào lúc này, tu sĩ Kim Đan trong không trung vung tay áo. Ngay sau đó xung quanh đột nhiên tới có mây mù tụ tới, theo đó cuồng phong cuồn cuộn. Hắn lại bấm pháp quyết, giơ tay lên chỉ một cái. Trên trời bỗng nhiên có một trận mưa bụi, đột nhiên có mấy giọt mưa rơi xuống khói bụi đầy đất.

Ngay lập tức, mấy trăm già trẻ trên khe núi cất tiếng hoan hô. Lão giả tay cầm cổ trượng cũng lảo đảo đứng lên, trong hai mắt ánh lên vẻ kinh hỉ!

Tiên nhân thi pháp, thiên hàng cam lâm, được cứu rồi...

Có điều, chỉ sau một thoáng, không ngờ gió dừng mưa tạnh. Trừ khói bụi trong phạm vi mấy dặm ra thì không có không một giọt mưa nào rơi xuống. Mà tu sĩ Kim Đan trong không trung đã ngự kiếm đi xa, chỉ để lại một đạo hồng quang mờ mờ.

Đám người thoáng chốc trở nên yên tĩnh, lão giả thì loạng choạng mệt mỏi. Tốn hơn nửa năm, đi tới đi lui mấy ngàn dặm, khó khăn lắm mưới cầu được tiên nhân tương trợ, ai ngờ cuối cùng vẫn không làm nên chuyện gì. Những ngày tháng khổ cực này không biết còn kéo dài đến bao giờ.

Trong lòng chảo ngoài hơn trăm trượng, ba huynh đệ thần sắc khác nhau.

Hổ Đầu cười mắng:

- Mẹ nó! Tiểu bối kim đan đó đúng là không ra gì.

Lão Long nói:

- Hắn là một tiểu bối, cho dù có chút pháp thuật nhưng cũng khó tác động được thiên địa khí cơ, chỉ có thể phô trương thanh thế, lừa đám phàm nhân khổ cực này thôi!

Trên tay Lâm Nhất lại xuất hiện một chiếc ngọc giản, trong thần sắc có chút đăm chiêu. Sau đó hắn do dự một chút, nhấc chân bước tới đám người ngoài trăm trượng.

Lão Long như đoán được gì đó, liền nhắc nhở:

- Lão đại! Nơi này không nên thi pháp...

Với tu vi của lão đại, muốn ở đây hạ một trận mưa to không phải là việc khó, nhưng thế thì sẽ gây ra động tĩnh quá lớn, khó tránh khỏi khiến cao thủ lưu ý rồi phức tạp thêm!

Hổ Đầu cười:

- Lão đại thích chõ mũi vào chuyện người khác, Hổ ca sớm đã đoán được rồi.

Lâm Nhất dưới chân không ngừng, theo tiếng đáp:

- Ta tự biết chừng mực, cứ bình tĩnh!

Mọi người trên hhe núi dìu già dắt trẻ, đang định quay về thôn, lại thấy một lão giả qua đường tung tăng đi tới, ai nấy không khỏi dừng chân quan vọng. Tộc trưởng trong đó, cứ tạm xưng hô vậy đi. Hắn nghi hoặc nói:

- Vị huynh đài này, có gì chỉ giáo.

Lâm Nhất không trả lời, đi thẳng tới khe núi.

Hắn dừng lại trước cây cổ thụ, quan sát một diệp màu xanh lục ở rễ cây, sau đó lui mấy bước, không ngờ lại đi lòng vòng tại chỗ, sau đó đứng lại mà thần sắc ngưng trọng, rồi nhìn về phía mọi người ở ngoài mười trượng, lại cười nói:

- So với cầu người, chẳng thà cầu chính mình. So với cầu trời, chẳng thà cầu đất. Một đường sinh cơ vẫn còn, đều có biến hóa vô số!

Hổ Đầu và lão Long ở ngoài trăm trượng quan trượng. Hắn thấy Lâm Nhất lời nói cử chỉ hờ hững tự nhiên, lại hơi lộ vẻ bí hiểm, không khỏi cảm khái:

- Hổ ca ta thấy đây mới là bộ dạng thực sự của lão đại! Long ca ngươi nói xem, hắn vốn là một lão nhân thích lải nhải, sao lại cứ muốn biến thành người trẻ tuổi?

Lão Long Hổ Đầu vẻ mặt ngây thơ, tay vuốt râu cười nói:

- Lão đại từ nhỏ đã ăn được dị quả dưỡng nhan, hơn nữa khi kết đan, thành anh tuổi tác cũng không lớn, tướng mạo trẻ tuổi cũng không phải là giả, chỉ vì xuất thân từ tu sĩ đạo gia, dùng cảm ngộ cảnh giới làm trọng, đây cũng là nguyên do hắn tam tu nhất thể mà lỗi lạc trác việt.

Mọi người ở khe núi đều thần sắc ngỡ ngàng, không biết Lâm Nhất muốn làm gì. Lão tộc trưởng cầm đầu cũng ngây ra, sai người dắt lân mã chỉ còn da bọc xương đi, lại bảo đàn bà người già trẻ con về thôn, sau đó mới chống gậy xương tiến về phía trước nghênh đón, muốn cùng người ta bắt chuyện vài câu. Đối phương khí độ không tầm thường, chắc có thể lãnh giáo một hai.

Lâm Nhất cũng không nói gì, mà vươn tay ra vén vạt áo, chân phải nhấc lên rồi giậm mạnh xuống, rồi thuận thế lui về phía sau vài bước.

Tộc trưởng đó vừa mới động thân, lại vội vàng chống gậy mà trợn mắt há hốc mồm.

Ầm.

Một tiếng động vang lên, khe núi, cùng với cả tòa lòng chảo cũng theo đó đó rung chuyển mãnh liệt. Trong hơn mười dặm, lập tức một tầng khói bụi. Tình hình này, giống như là sơn băng địa liệt vậy! Trong nháy mắt, lân mã cả kinh than khóc, phụ nữ trẻ em người già hơn phân nửa bị chấn cho ngã xuống đất. Mà thanh tráng còn lại bộ dạng cũng giống hệt như lão tộc trưởng, đều kinh ngạc không hiểu mà hoảng sợ không biết làm sao.

Có điều, cách cây cổ thụ ba trượng, không ngờ xuất hiện một cửa động phạm vi bốn năm thước. Khói bụi xung quanh chưa tan, một cỗ khí tức trong trẻo từ trong động phun ra. Lão giả gầy gò kia vẫn chắp tay sau lưng đứng bên cạnh, chậm rãi nói:

- Không phải lũ lụt thành nạn thì chính là đại hạn thành hoạ, có thể nói là sinh ra gian khổ, sống lại không dễ! Mà bất kể là như thế nào, những ngày này đều vẫn phải sống. Có giếng sâu này vẫn có chút ít còn hơn không. Tuy khó đổi thiên vận, nhưng sinh cơ vẫn không diệt.

Khi tiếng nói của hắn vẫn vang vọng, người đã rời khỏi khe núi rồi nghênh ngang mà đi. Hai đồng bạn cũng theo đó rời đi, ba bóng người trong nháy mắt đã đi xa.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free