Vô Tiên - Chương 2470:
Trên đường đi xuyên qua mùa mưa, vượt qua cao nguyên.
Tĩnh tọa suy nghĩ ngươi vời trong rừng đêm trăng, chè chén cười đùa cạnh vách đá bờ suối, tự tại phi hành trong gió sớm, quan sát cảnh sắc tươi đẹp dưới ánh mặt trời. Thưởng thức phong cảnh bất đồng, thể hội vạn vật tang thương từ viễn cổ đến nay, lãnh hội biến hóa kỳ lạ của bốn mùa, cảm thụ khoảnh khắc huy hoàng của sớm tối luân phiên!
Các nơi Thiên Hoang đều lưu lại dấu chân của ba huynh đệ.
Một ngày này, trên sơn đạo xuất hiện thân ảnh của ba lão giả. Tướng mạo vẻ mặt của họ khác nhau, mà trong hành động lại cực kỳ giống như. Người cầm đầu đi lại phiêu nhiên, lại tay cầm hồ lô rượu, thỉnh thoảng lại nhấp một ngụm, rất nhàn nhã tự tại. Hai vị phía sau thì đều cầm vò rượu bằng ngọc trắng, lại thích ý mười phần.
Không cần nghĩ nhiều, đây chính là Lâm Nhất, lão Long và Hổ Đầu.
Phía trước là triền núi, có túp lều dựng từ da thú. Đây là một dãy thôn xóm. Có điều, xung quanh cỏ cây điêu linh, hồ nước khô cạn, cho dù là trên giếng cũng phủ một lớp bụi dầy. Toàn bộ thôn đều lộ ra vẻ rách nát mà cằn cỗi, trước sau lại không thấy một bóng người.
- Ái chà! Đó là một thôn nghèo.
- Ba huynh đệ chúng ta liên tiếp đi đường hơn một tháng, qua nơi này, đi thêm mấy chục vạn dặm chính là tới bờ biển mà tới gần địa giới Vạn sơn.
- Ừ! Chuyến này đi qua Thiên Hoang, chứng kiến đủ loại, cũng là hiếm có.
- Lão đại nói rất đúng, coi như là một lần du lịch phàm tục, không phải không có thu hoạch.
- Hổ ca ta cũng rất đồng ý! Không qua mưa gió, không biết gian khổ, đa tạ hai vị ca ca đã bầu bạn! Cạc cạc! Chỉ có điều, nơi này không có thịt để ăn.
- Nơi này đại hạn, sơn dã khô kiệt, phàm nhân sống được đã không dễ rồi, ngươi còn muốn ăn thịt.
Ba huynh đệ vừa đi vừa nói chuyện, dần dần đi tới cửa thôn. Phía trước là một lòng chảo phạm vi mười dặm nứt nẻ hoang vắng. Mà trên một khe núi ở giữa, dưới một gốc cây già đã chết héo, lại có một đám sơn dân tụ tập, đều quỳ dưới đất giơ hai tay lên trời, bộ dạng rất thành kính.
Hổ Đầu cầm ngọc tôn uống một ngụm, thoải mái thở ra mùi rượu, hiếu kỳ nói:
- Đám phàm nhân ngu muội...Buồn cười thật, không biết đang làm gì.
Hắn vẫn tùy tiện nói cười, bộ dạng như trước kia. Có điều, hơn một tháng nay lại chưa từng chống đối Lâm Nhất lão đại. Mà trên đường đã nhìn quen sự cực khổ phàm nhân gặp phải rồi, cùng với loại ti tiện chấp nhất này, bản thân hắn cũng dần dần bớt đi mấy phần lỗ mãng, mà có thêm một chút trầm ổn hiếm có.
Lão Long giương mắt quan sát, đoán:
- Đám phàm nhân kia rõ ràng là đang tế bái thần linh, phong tục mỗi nơi khác nhau, sớm đã lĩnh giáo.
Nhận thức của Lâm Nhất đối với phàm tục hơn xa hai vị huynh đệ, nói:
- Sinh tử, hiến tế, chính là đại sự trọng yếu nhất trong phàm tục. Sinh ra mà vui sướng, chết đi mà bất lực. Mà muốn bình an thuận lợi vượt qua mấy chục năm, cũng không phải dễ. Ngoài gian khổ, luôn không quên khẩn cầu thần linh phù hộ. Hạn hán thiên tai, càng là như vậy.
Có điều...
Hắn nhìn sắc trời, nói tiếp.
- Hiện giờ đang lúc mặt trời chói chang, khắp nơi hơi nóng hừng hực, đám sơn dân kia cũng không ngại trời hè nóng bức, không ngờ quỳ lạy trước một gốc cổ thụ chết héo, phong tục này cũng cổ quái thật!
Ba huynh đệ không muốn ở lại, xuống triền núi, theo lòng chảo tiến về phía trước.
Đám phàm nhân kia chừng mấy trăm người, nam nữ già trẻ đều có. Đối với ba lão giả đi ngang qua nơi này, căn bản cũng không ai để ý tới.
Ba huynh đệ chậm rãi chậm rãi khe núi đó, chỉ đợi rời khỏi lòng chảo mà khuất tầm nhìn, sau đó liền đạp mây bay đi a. mgoài Mấy chục vạn dặm đã là cuối Thiên Hoang. Chỉ cần vượt qua biển là có thể tới Vạn sơn đến. Trên đường đi du sơn ngắm cảnh, rất hưởng thụ nhàn nhã. Mà tiếp theo nên làm gì thì nhất thời cũng chưa biết được!
Ngoài trăm trượng, chính là khe núi phàm nhân tụ tập.
Lão Long và Hổ Đầu bước đi nhanh hơn, rất muốn sớm rời khỏi chỗ sinh cơ thiếu thốn này.
Lâm Nhất lại bước chậm, trong thần sắc hiện lên một tia kinh ngạc.
Cổ thụ trên khe núi bị sét đánh gãy, chỉ còn lại một nửa cao bằng hai người. Bên trên có mấy cành cây đen xì khô quắt, hơn nữa không còn một chiếc lá, giống như thân thể của người chết cứng, hoàn toàn không có sinh cơ.
Có điều nếu để ý kỹ, có thể thấy được trong cái khe có dưới rễ cây không ngờ nở rộ một chút màu xanh lục. Không, đó là một chồi lá. Mà khi mọi người vây quanh quỳ lạy, đều nhìn chằm chằm sắc thái suy yếu mà bắt mắt đó.
Lâm Nhất không khỏi dừng bước, đưa mắt nhìn bốn phía, sau đó lại cúi đầu nhìn nhìn dưới chân.
Dưới mặt trời chói chang, nói là xích viêm ngàn dặm cũng không đủ. Cỏ cây tất cả đều chết héo, suối nước khô kiệt, cho dù là lòng chảo này cũng tách ra từng khe hở to bằng ngón cái, giống như là đã khát lâu ngày, khiến người ta nhìn ghê cả người!
Lâm Nhất ngẩng đầu lên, lại nhìn về phía gốc cổ thụ đó, cùng với một chút màu xanh lục dưới rễ cây, không khỏi trong lòng khẽ động. Trong nháy mắt, trước mắt hắn giống như lại hiện lên cảnh tượng quen thuộc. Đó là Cảnh Tiêu giới ở tầng năm của Cửu Thiên tháp.
Khi đó từng trước sau vượt qua sự tra tấn của băng hỏa lưỡng trọng thiên địa, lại trải qua một phen hắc ám yên lặng và biến đổi sơn băng địa liệt, lại đối mặt với hoang vu mà bôn ba lâu ngày, đoàn người sớm đã khó có thể kiềm chế mà nôn nóng bất an. Mà chính một tia màu xanh lục ở phương xa đã soi sáng phương hướng cho mọi người.
Còn nhớ rõ, đó là cỏ dại trong đá vụn, non mềm yếu ớt, hèn mọn nhỏ bé, lại vẫn nở rộ sinh cơ cứng cỏi! Mà chính là một tia xanh lục đó khiến cho thiên địa trở nên khác biệt.
Hai phương thiên địa khác nhau mà tình hình lại gần giống nhau.
Đám phàm nhân xanh xao vàng vọt kia sớm đã bị đói khổ bức bách. Mà chấp niệm khiến bọn họ có thể sống sót trong cực khổ, chờ đợi trong tuyệt vọng, chính là nhờ trong lòng có một dòng sinh cơ bất diệt. So với nói là cây cổ thụ đó mang đến thần kỳ, không bằng là nói giữ vững và không buông bỏ đối với sinh mệnh.