Vô Tiên - Chương 2469:
Đúng vào lúc này, trong đám người có lão giả lạnh lùng nói:
- Bà nương nhà Niếp Nhi đừng bi thương nữa, chọc giận Hà Bá, chắc chắn sẽ hại cả tộc nhân.
Phụ nhân sợ hãi, tiếng nức nở ngắt quãng. Nàng ta ngồi cạnh một nam tử tráng niên, cúi đầu than thở.
Đó là một lão giả dã thấp thập cổ lai hy, hình dung tiều tụy, hai mắt đã đục ngầu, vẫn ngồi ngay ngắn, bộ dạng đức cao vọng trọng. Hắn vươn tay ra vuốt chòm râu bạc trắng đã dơ bẩn, ho khẽ một tiếng, lại giáo huấn:
- Mùa mưa mỗi năm đều không thiếu phải hiến tế một phen. Chỉ đợi Hà Bá nhận cung phụng, thì sẽ mây tan mưa tạnh. Đây là quy củ của tổ tiên, không thể làm trái.
Trong sơn động mọi người đều lắng nghe trưởng bối dạy bảo, hoàn toàn không biết tình hình ngoài động.
Hổ Đầu không còn hứng thú hứng mưa này, quanh người hiện lên hào quang, bốc ra một tầng hơi nước, trong nháy mắt đã trên dưới nhẹ nhàng khoan khoái. Mà hắn lại bực mình mắng:
- Đám phàm nhân hạ lưu này thật là con mẹ nó ngu muội không chịu nổi! Nên ném lão bất tử đó vào trong sông.
Lão Long không muốn nói nhiều, chỉ bàng quan.
Lâm Nhất truyền âm nói:
- Lâm mỗ đến từ thế gian, cũng là tục nhân tục nhân.
Hổ Đầu lập tức rụt cổ không lên tiếng.
Quanh người Lâm Nhất được pháp lực bao phủ, đã chắn tất cả động tĩnh ở bên ngoài. Hai hài tử trong lòng chỉ cảm thấy ấm áp, nằm bất động. Hắn tràn đầy cảm xúc nói tiếp:
- Sự bất lực của sinh tử khó tránh khỏi khiến người ta sợ hãi mà kính sợ. Sự khốn thủ của tuyệt vọng lại luôn khiến người ta khẩn cầu sự công bằng của thiên đạo. Mà mỗi khi chúng ta rơi vào quẫn cảnh mà khó có thể thoát thân, há lại chẳng cũng vậy? Sau cái giá của máu chảy đầm đìa, có đôi khi cũng không thể thay đổi điều gì. Ngu muội? Cũng là một loại ti tiện chấp nhất.
Hổ Đầu chớp chớp mắt, có chút ngỡ ngàng.
Lão Long nghĩ nghĩ rồi lên tiếng:
- Lão đại! Ngươi lại trách trời thương dân rồi, chỉ thương cho hai oa nhi.
Lâm Nhất cười khổ nói:
- Đối với hai oa nhi mà nói, trưởng giả trong tộc chính là thiên đạo không thể làm trái. Mà chúng ta cũng gặp phải giam cầm và xiềng xích, chỉ là đang không ngừng đấu tranh và phá vỡ thôi.
Hắn không cảm khái nữa, thân hình lóe lên, liền bay vào trong sơn động. Khi hắn tán đi pháp lực tán đi, Niếp Nhi ở trong lòng lên tiếng gọi:
- Mẹ.
Trong sơn động bỗng nhiên yên tĩnh, mọi người đều trố mắt ngơ ngẩn mà không biết làm sao.
Đó là một lão giả gầy gò, râu bạc trắng tung bay mà mặt mày tươi cười. Không biết hắn từ đâu mà đến, vừa rồi không hề phát hiện. Có điều, một đôi oa nhi hắn ôm trong lòng thì không xa lạ, đó chính là khuê nữ và ấu tử của Quách Hòe gia trong thôn.
- Niếp Nhi... Nha Đệ.
Chỉ một lát sau, trong đám người vang lên tiếng kinh hô của bà nương.
Nàng ta nhận ra con của mình, lại giống như mộng ảo mà khó có thể tin được.
Lâm Nhất nhẹ nhàng buông hai hài tử xuống. Nha Đệ đã từ trong giấc ngủ tỉnh dậy, vừa đi được hai bước lại tập tễnh ngã xuống đất, lập tức được tỷ tỷ giúp đứng dậy. Có lẽ là thấy được khuôn mặt quen thuộc, đứa bé không nhịn được bật cười khanh khách. Mà Niếp Nhi lại vô cùng vui sướng, gấp giọng gọi:
- Mẹ... Cha...
Bà nương từ trong đám người đứng lên, vẫn còn há to miệng, mang theo hai mắt đẫm lệ, giống như thất hồn lạc phách nức nở nói nức nở nói:
- Niếp Nhi... Mẹ đây...
Nam nhân của nàng ta cũng trợn trừng hai mắt, lẩm bẩm nói:
- Nha Đệ...Mệnh căn của ta.
- Khụ khụ...
Đồng thời, trong đám người đột nhiên vang lên tiếng ho khẽ, tiếp theo chính là một trận mắng:
- Càn rỡ... Đúng là càn rỡ! Là ai đón hai oa nhi về, để thần linh vào đâu chứ? Đây là đại bất kính... Đại bất kính! Là muốn hại cả thôn, mà muốn hại cả tộc.
Trong sơn động vừa hơi xôn xao, lại lập tức yên lặng. Đúng vậy, hàng năm đều phải dâng lễ cho Hà Bá, năm nay đến phiên Quách Hòe gia. Mà hai hài tử đó của hắn chính là tế phẩm tặng cho Hà Bá, hiện giờ bị đưa về, chẳng phải là phá hỏng quy củ của tổ tông, nhất định sẽ rước lấy tai hoạ!
Bà nương và nam nhân vừa muốn lao tới cũng đột nhiên sững sờ đứng yên tại chỗ. Chỉ có hai đứa bé vẫn đỡ nhau, liêu xiêu đi tới, hơn nữa vẻ mặt vui mừng, chờ được cha mẹ ôm ấp.
Lâm Nhất nhìn về phía mọi người, nghênh đón những ánh mắt nghi ngờ, đề phòng, oán hận. Hắn thầm lắc đầu, lập tức vuốt râu, nói một cách không được phép nghi ngờ:
- Từ nay về sau, không được hiến tế cung phụng nữa. Đoạn Sơn thôn năm trăm dặm, chọn nơi núi rừng cao mà an cư lạc nghiệp!
Lão giả đó vẫn tức giận, đang muốn tiếp tục răn dạy, nghe vậy không khỏi ngẩn ra, cố sức mở to đôi mắt đục ngầu, kinh ngạc nói:
- Ngươi... Ngươi là ai...
Lâm Nhất không trả lời, trên người bỗng nhiên tỏa ra ngũ thải quang mang, ống tay áo không gió tự động, sau đó dưới chân có mây mù sinh ra, lập tức cả người đã từ từ bay lên, tiếp theo lại tiếng chấn tứ phương nói:
- Không nghe mệnh lệnh, cả tộc bị diệt.
Nói xong hắn chân đạp tường vân, chậm rãi bay khỏi sơn động. Mà chỉ trong nháy mắt, bóng người đã biến mất. Sau đó truyền đến một tiếng gọi véo von:
- Hà Bá.... Đó là Hà Bá bá bá.
Trong sơn động, lão giả đó quỳ xuống, bái:
- Chân thành hướng về, thần linh hiển thánh; chỉ dụ hàng lâm, không dám làm trái.
Trong mưa bụi có tiếng cười vang lên:
- Ha ha! Đám phàm nhân đó thật nực cười, thà tin quỷ thần chứ không chịu tin chính mình.
Có người ý vị thâm trường nói:
- Trong lòng mỗi người đềucó một vị thần tiên.
- Thần tiên của lão đại là ai?
- Ngươi nói xem.