Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2468:

Một khối đá to chắn ngang trong nước sông, giống như là bị nước nuốt trôi. Bên trên có một gian nhà nhỏ do đá đắp thành, đang liêu xiêu sắp đổ. Mà tiếng đồng dao và tiếng khóc vẫn liên tục từ trong truyền ra, cũng xuyên qua mưa gió mà phiêu đãng ra xa, khiến cho nghe thấy đau lòng!

Ba huynh đệ theo tiếng đi tới, chậm rãi hạ xuống đá to.

Lão Long và Hổ Đầu thần sắc tò mò.

Lâm Nhất phất tay áo, lập tức bao phủ đá to hơn mười trượng pháp lực pháp lực. Sau đó, hắn cúi người đi vào trong nhà đá thấp bé, tiếng khóc im bặt, giọng trẻ con vang lên:

- Bá bá... Ngươi muốn ăn ăn Niếp nhi và Nha Đệ à?

Nhà đá có phạm vi ba thước, thấp bé hơn nữa gió lùa khắp nơi. mà có trong góc có một nữ oa nhi năm sáu tuổi đang ngồi, trong lòng con bế một hài tử một tuổi. Hai đứa bé quần áo đã ướt sũng, lạnh run trong gió rét, Nhìn tình hình này, đây chắc là một đôi tỷ đệ.

Lâm Nhất ngồi xổm xuống, kinh ngạc nói:

- Oa nhi, sao lại ở đây, bá bá vì sao phải ăn thịt người.

Hắn không quên âm thầm khu động pháp lực, xung quanh lập tức ấm lên.

Nữ oa nhi tự xưng Niếp Nhi bộ dạng rất đáng yêu, trên khuôn mặt nhỏ nhắn lại lộ ra một chút hoảng hốt. Nó vừa chớp mắt vừa nhìn chằm chằm lão bá bá đột nhiên hiện thân, do dự nói:

- Ngài... Không phải Hà Bá à?

Mà nó vừa dứt lời, Nha Đệ ở trong lòng trong chịu được lạnh, bật khóc thất thanh. Nó vội vàng dùng tay vỗ nhẹ, miệng nỉ non:

- Mưa à mau dừng đi, gió à ngừng thổi đi.

Nữ oa nhi này là đang an ủi đệ đệ còn nhỏ, cũng đang an ủi bản thân. Nước sông tràn đê, nhà đá xiêu vẹo. Hai tỷ đệ tứ cố vô thân, chỉ có thể phó thác tất cả sự sợ hãi vào trong đồng dao!

Sau một thoáng, nam oa nhi đó ngủ thiếp đi. Oa nhi oa nhi thở phào, lại sợ hãi nhìn về phía Lâm Nhất, rụt rè nói:

- Bá bá, ngươi tha cho Nha Đệ đi, nó không khóc nữa rồi.

Lâm Nhất lắc đầu, ôn hòa cười nói:

- Nói xem ngươi vì sao lại ở đây, bá bá sẽ tha cho Nha đệ.

Mắt nữ oa nhi sáng lên, vội vàng gật đầu liên tục, đáp:

- Niếp Nhi và Nha đệ là biếu cho Hà Bá bá bá hưởng dụng, Hà Bá bá bá đói bụng, sẽ tức giận.

Tiểu hài tử nói chuyện linh tinh, nghe không được rõ.

Đây là hiến tế người sống, dùng đồng nam đồng nữ để cung phụng thần linh, thật là vớ vẩn!

Lâm Nhất hỏi:

- Niếp Nhi, không biết nhà ngươi ở đâu, để bá bá đưa ngươi và Nha đệ về nhà.

Niếp Nhi mỉm cười, lại nghiêm trang đáp:

- Nhà ta ở Đoạn Sơn thôn, thả Nha đệ được rồi, cứ giữ lại Niếp Nhi đi, bằng không ngài mà nổi giận, đồng ruộng đến tuổi lại không thu được một hạt gạo, cha mẹ phải chịu đói.

Niếp Nhi này tuổi tuy còn nhỏ, nhớ được Đoạn Sơn thôn đã là không dễ rồi. Về phần nhà ở đâu, nó căn bản không thể nói rõ.

Lâm Nhất vươn tay ra ôm hai oa nhi vào lòng, xoay người ra khỏi nhà đá. Niếp Nhi vẫn ôm Nha đệ, rụt rè quan sát bốn phía tình hình xung quanh.

Hai vị huynh đệ vẫn đang đợi, lão Long khó hiểu hỏi:

- Lão đại! Thế này là sao?

Hổ Đầu lắc đầu nói:

- Lão đại đúng là nhàn rỗi quá rồi, trong mưa to nhặt được hai oa nhi.

Lâm Nhất cúi đầu mỉm cười:

- Nếu đã gặp thì coi như hai hài tử này mạng lớn.

Niếp Nhi vẫn ôm Nha đệ, lại thấy cách đó không xa có vẻ mặt lão giả vẻ mặt cổ quái bồng bềnh trên không, nó sợ tới mức rúc đầu vào trong lòng Lâm Nhất. Hà Bá bá bá từng khiến người ta kính sợ mà lại đáng sợ không ngờ thành chỗ dựa duy nhất của nàng ta lúc này!

Trong Trăm dặm, trong thần thức chỉ thấy được một sơn thôn.

Lâm Nhất ôm hai hài tử đạp không bay lên, nói với lão Long:

- Ngươi chính là thần long tái thế, hô phong hoán vũ chắc không khó. Mà nơi này mưa to thành hoạ có biết nguyên do không?

Lão Long xuyên qua mưa bụi trông về phía xa, trầm ngâm một thoáng, đáp:

- Là do thế núi, mỗi khi thời tiết biến hóa mà âm thừa dương sinh, cho nên mưa gió không ngừng! Mà cái gọi là thần thông của chúng ta, không ngoài tới từ thiên địa chi lực, lại còn xa mới bằng.

- Lời nói có lý!

Lâm Nhất rất đồng ý phụ họa một câu, lại hỏi:

- Ngươi nói trong sông lớn này có Hà Bá không?

Lão Long chưa lên tiếng, Hổ Đầuđã đáp trước:

- Trong sông này nếu có thần linh, núi cao, cây cối đó chẳng lẽ không phải dã sớm thành tinh rồi à?

Lâm Nhất cười hỏi ngược lại:

- Chim bay cá nhảy cũng có thể thành tinh, tại sao cỏ cây núi đá lại không thể? Kinh pháp có viết, thiên hạ vạn vật đều có linh.

Trong lúc nói đùa, bất tri bất giác đã thành huyền ảo cao thâm, hơn nữa giống như đàm kinh luận đạo, Hổ Đầu lập tức không tiếp được lời, cho dù là lão Long cũng trầm mặc không lên tiếng mà trở nên đăm chiêu.

Trong mắt phàm nhân, thế gian này có thần tiên không gì không làm được, hơn nữa hỉ nộ vô thường. Tựa như trong mắt tiểu Niếp Nhi, ba vị lão bá bá chính là yêu quái đáng sợ, lại không thể không dùng tính mạng để dựa vào. Mà ở trong mắt ba huynh đệ, vạn pháp có nguyên nhân, tu luyện có kết quả, cái gọi là thần tiên, đơn giản là một loại tồn tại khác mà thôi. Mà dưới thiên đạo, vạn vật lẫn lộn, nào có phân tiên nhân, phàm nhân, chó đất, rơm rác.

Ngoài hai mươi dặm, liền có một thôn xóm gồm mấy chục hộ gia đình. Mà căn nhà dựng trên khe núi đã bị lũ bất ngờ quét cho liêu xiên, căn bản không thấy một bóng người. Bốn phía thì dòng nước đục thành đầm, nước đọng thành thuyền.

Khi chậm rãi lướt qua đống đổ nát thê lương trên khe núi, Niếp Nhi đã quên đồng dao, đã quên hoảng thốt, cứ ngơ ngác quan sát, bàn tay không nhịn được nắm chặt Hà Bá bá bá của nó. Đống hỗn độn đó giống như đã từng quen biết, lại đã hoàn toàn thay đổi.

Lại đi vài ba dặm, chính là một tòa núi cao. Xa xa có thể thấy được, giữa sườn núi có sơn động cực lớn. Trong đó bóng người nhấp nhoáng, chắc là sơn dân tới tránh mưa to.

Lâm Nhất đi tới ngoài sơn động nghìn trượng, vẫn chưa hạ xuống, mà là ôm đứa nhỏ lẳng lặng đứng trong mưa gió. Lão Long và Hổ Đầu đi theo sau, quan sát tình hình trong sơn động.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free