Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2467:

- Mỗi người một cái.

Hổ Đầu vội vàng bỏ bình rượu xuống rồi giơ tay tiếp nhận, cười nói:

- Tử Mẫu Tôn của ta...

Hắn thoáng nhìn vào trong, kinh hỉ nói:

- Chu vi chừng một trượng, chứa mấy ngàn cân rượu ngon.

Mà hắn vừa dứt lời, lại thần sắc khẽ động. Tử Mẫu Tôn không chỉ biến to, bên trong còn chất đầy rượu, hơi lay động một chút, huyết thanh dao động mà mùi thơm nức mũi, đó rõ ràng chính là rượu ủ trăm năm thèm nhỏ dãi đã lâu.

Lão Long tiếp nhận ngọc tôn, cũng tươi cười.

Lâm Nhất lại áy náy nói:

- Luyện chế vội vàng, chỉ vừa đủ dùng thôi! Nhưng muốn uống rượu thì cũng tùy tâm sở dục.

Hổ Đầu hơi ngây người, thất thanh nói:

- Lão đại.

Lâm Nhất đáp:

- Chuyện gì?

Hổ Đầu giống như đột nhiên tỉnh ra, vội vàng lắc lắc đầu, giơ ngọc tôn lên uống một ngụm, giống như khoái ý vô song thở hắt ra, tiếp theo lại thần khí sôi nổi quay sang lão Long nghi ngờ nói:

- Ài, ta nói này huynh đệ, ngọc tôn ngươi lấy rốt cuộc là tử hay mẫu, hay là trao đổi nhé.

Lão Long nhìn Hổ Đầu, lập tức dùng vẻ mặt ghét bỏ quay người sang bên, giơ bình lên nhâm nhi thưởng thức, không quên khen:

- Đa tạ lão đại.

Lâm Nhất lại không có lòng uống rượu, giương mắt nhìn về phía xa có chút đăm chiêu.

Có một số lời không cần nói rõ, huynh đệ nhà mình cũng có thể đoán được. Phương Minh Tử và Phương Nguyên Tử nếu muốn giữ mạng sống, thì không thể không lưu lại một công đạo!

Còn nhớ trong Cửu Thiên tháp, Phương Minh Tử và Phương Nguyên Tử đã dẫn tới sự chú ý của mình. Hai người đó trừ cẩn thận ra cũng cũng không mù quáng đi theo, mà xử sự quyết đoán, lại không phải là hạng người cùng hung cực ác! Quả nhiên, sau một phen chỉ rõ lợi hại, lại bẩm báo tình hình thực tế Long Phạm bị hại, cùng với chiêu bài truyền thừa của Tiên Hoàng này, cuối cùng cũng khiến hai người họ buông bỏ cố kỵ mà thành tâm hàng phục!

Ngoài ra, Trần Luyện Tử quy tội hai sư đệ bị giết cho Phương Minh Tử và Phương Nguyên Tử, cũng từng quở trách mà không chút lưu tình. Cửu Huyền lúc ấy ở đó, cũng vẻ mặt lạnh lùng. Hiện giờ hai lão huynh đệ lại bị phái đến Long Than đến trị thủ, rõ ràng chính là một loại xua đuổi vì không còn tín nhiệm, khiến cho hai người trong cảm xúc bất mãn, tăng thêm mấy phần chán nản!

Bất kể là như thế nào, sự phản bội của Phương Minh Tử và Phương Nguyên Tử cũng không khác gì đào góc tường của Cửu Huyền. Mà có thêm hai cao thủ Động Thiên Động Thiên tương trợ, khiến cho chuyến này cũng có thêm mấy phần biến số!

Nghe nói, rất nhiều cao thủ Thiên Hoang sẵn sàng góp sức dưới môn hạ của Cửu Huyền, chẳng qua là cầu tiên đạo chính thống, để ngày sau có tiền cảnh tốt. Mà người khăng khăng một mực lại không có mấy ai. Chỉ cần phóng ra tiếng gió là Cửu Huyền khi sư diệt tổ, bản thân Cửu Huyền chắc chắn sẽ danh vọng bị hao tổn.

Nếu thời cơ có biến, chúng bạn xa lánh là không thể tránh được.

Phương Minh Tử còn nói, hai huynh đệ hắn tuy không biết ý đồ của Cửu Huyền hiện giờ, lại sẽ nghĩ cách âm thầm liên lạc với rất nhiều cao thủ. Muốn họ biết được chân tướng Long Phạm bị hại, cùng với Lâm Nhất mới là truyền nhân duy nhất của Tiên Hoàng.

Lâm Nhất không ngăn cản kế sách của Phương Minh Tử và Phương Nguyên Tử, mà là ngầm đồng ý. Chỉ cần cừu gia đó tứ cố vô thân, vậy thì hắn không còn đáng sợ nữa!

Cửu Huyền thượng nhân, ngươi đã muốn đấu tiếp, vậy Lâm mỗ lúc này sẽ phụng bồi tới cùng!

...

Mưa!

Rất lâu rồi không thấy cảnh trời mưa, hiện giờ phía trước lại mây đen dầy đặc mà mưa to tầm tả.

Âm dương giao hội mà ngũ hành tuần hoàn, sau đó mới có đông nóng hè lạnh, cùng với mưa gió lôi điện. Mà ngoài vân thiên thì là vĩnh hằng rời xa biến hóa mà thanh tịch. Có điều, ba huynh đệ không bay qua tinh không, ngược lại là chui vào trong mưa bụi.

Lúc trước còn là tinh không vạn lí, trong nháy mắt đã là Càn Khôn điên đảo.

Lúc này, giống như trời bị chọc ra lỗ thủng, mưa to trút xuống, lại có cuồng phong tàn sát bừa bãi mà tiếng sấm ù ù, khiến người ta đặt mình trong đó, hồn nhiên không biết đang ở đâu.

Trên một ngọn núi, Lâm Nhất hạ xuống. Mưa gió không tới gần được ba thước.

Sau đó là lão Long, lại giống như đã dung nhập vào trong mảng thiên địa này. Mưa vừa chạm đến y bào, râu tóc, lập tức biến mất không thấy đâu. Giống như hắn từ trong mưa gió mà đến, lại dắt mưa gió đồng hành.

Có điều, tình hình của Hổ Đầu và hoàn toàn bất đồng với hai vị huynh trưởng, không ngờ là tán đi pháp lực hộ thể, mặc cho mưa cọ rửa. Trừ ngũ quan hắn biến ảo ra thì cả người đã bị ướt sũng. Mà hắn lại lộ rõ tinh thần, không ngừng quát to thống khoái!

Tên gia hỏa đó là đang gột rửa thân thể, cũng mượn dùng thiên thời địa lợi!

- Ha ha! Đi như vậy thật là thú vị, còn không khiến người ta chú ý.

Lão Long đến gần, cười nói.

Hổ Đầu sau đó cười to:

- Ha ha! Thật muốn cởi truồng để tắm rửa cho thoải mái.

- Nơi này chính là địa giới phàm tục của Thiên Hoang, ngươi cứ tự tiện....

Lão Long quay đầu lại nói:

- Lão đại! Đừng để hắn làm mất thể diện của huynh đệ chúng ta, đi trước một bước đi.

Ba huynh đệ tiếp tục lên đường.

Tới thời gian chính ngọ thì mưa rền gió dữ dần dần lắng xuống, mà ánh mặt trời vẫn ảm đạm, xung quanh vẫn là mưa bụi phiêu linh. Phía trước xuất hiện một con sông lớn, sóng đục cuồn cuộn. Có lẽ là do mưa to, khiến cho nước sông càng hung mãnh. Bờ đê đã hiện ra mấy vết nứt.

Cứ như vậy đi trong mưa gió, cũng có một phen cảm thụ bất đồng!

Khi ba huynh đệ sắp sửa vượt qua sông lớn, trong mưa gió đột nhiên truyền đến tiếng trẻ mới sinh khóc. Sau đó có tiếng đồng dao non nớt truyền đến.

- Mây à mau mừng lại.

- Mưa à mau tạnh đi.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free