Vô Tiên - Chương 2466:
Dưới một gốc cổ tùng trên đỉnh núi, hai vị lão huynh đệ lẳng lặng ngồi đó.
Bên trong hẻm núi dưới chân, một đoàn hào quang màu vàng mấy trăm trượng đang bồng bềnh. Chung quanh nó có mây mù che lấp, thoạt nhìn cũng không bắt mắt, lại thỉnh thoảng ù ù rung động, thỉnh thoảng lại an ổn bất động, lộ ra có chút tình hình quỷ dị!
Hổ Đầu ôm vò rượu, sau khi uống một ngụm, thích ý lắc đầu, quay sang bên khách khí nói:
- Ta nói này Long ca, ngươi thật sự không có một vò rượu ủ mười năm nào à?
Lão Long thì mải quan sát chòm râu vàng được huyễn hóa ra ở dưới cằm, có chút yêu quý vuốt ve, sau đó mới đáp ngắn gọn:
- Miễn!
Hổ Đầu yên tâm thoải mái nói:
- Uống rượu cất mười năm, Hổ ca không còn sở cầu! Ước chừng hơn một ngàn vò, gừ gừ.
Hắn nói ra chân tướng giấu rượu, vẫn không có ai hưởng ứng, tự cảm thấy không thú vị, quan sát hẻm núi rồi nói tiếp:
- Lão đại đúng là lão đại! Thủ đoạn lừa người có thể nói là nhất lưu.
Lão Long buông chòm râu, nghiêm mặt nói:
- Không được nói bậy sau lưng lão đại!
Hổ Đầu cười ha ha, không cho là đúng nói:
- Ta thực sự không đổ oan cho lão đại mà, ngươi nghĩ xem, hắn biết trong Long Than có cao thủ, lại ở lại bờ biển ngắm phong cảnh, tiếp theo lại bảo hai người chúng ta dẫn xà xuất động. Mà bản thân hắn thì ở đây bày ra cạm bẫy, một lưới bắt hết đám người Phương Minh Tử đuổi theo. Với tu vi Động Thiên trung kỳ của hắn, lại thêm thủ đoạn âm hiểm như vậy, lừa người còn không nắm chắc mười phần à.
Lão Long nhíu mày, liếc xéo Hổ Đầu, hỏi:
- Ngươi so sánh với lão đại thì như thế nào?
Hổ Đầu uống ngụm rượu, không cần nghĩ nhiều, kiêu ngạo nói:
- Trừ trên tu vi kém một bậc ra thì Hổ ca cũng có thể nói là trí dũng song toàn, cạc cạc.
Lão Long hự một tiếng, nói:
- Hổ Đầu, nếu ngươi là một tiểu tử đến từ thôn quê phàm tục, cho ngươi cất bước từ tu vi Luyện Khí, không biết ngươi có thể đi được bao xa?
Hổ Đầu khinh thường lườm lão Long một cái, hét lên:
- Hổ ca chính là thần thú trời sinh, cơ duyên vô số, ngủ cũng có thể tu luyện, sao có thể đánh đồng với tiểu tử thôn quê.
Hắn thấy đối phương thần sắc không vui, đành phải nói tiếp:
- Cho dù giống như ngươi nói, ta cũng không chịu nổi dày vò như vậy. Cả ngày vì linh thạch, công pháp, bế quan mà phiền não, sống không được.
Lão Long gật đầu nói:
- Khi ta gặp lão đại, hắn chỉlà một đạo sĩ phàm tục trong thâm sơn cùng cốc. Mà hắn mười ba tuổi bắt đầu luyện khí, mười sáu tuổi xuống núi cũng vượt biển tìm tiêu, hơn hai mươi tuổi thì trúc cơ.
Ở giữa bao lần phải qua lại giữa sinh tử.
Hổ Đầu không biết nhiều cố sự về Lâm Nhất, Lâm lão đại, lại thấy lão Long nói có mi có mắt, không khỏi trở nên tò mò.
- Lão đại từ Đại Thương, Đại Hạ, Cửu Châu, Tiên Vực một đường đi đến ngày nay, mất một ngàn năm trăm năm thời gian, không chỉ có tu vi Động Thiên trung kỳ, còn trở thành nhân vật danh chấn Hồng Hoang! Mà hắn mỗi lần đến đâu, đều lưu lại dấu chân, tuy nói không thắp hỏa truyền thừa, lại chiếu sáng phương hướng cho hậu nhân.
Lão Long nói tiếp:
- Đặc biệt là, hắn biến ngươi từ một kim đan hổ hồn bị người ta sử dụng thành một Hổ Đầu Yêu Tôn uy phong bát diện; Hắn dùng một bầu tinh huyết để lão Long ta lột xác tái sinh. Từ đó về sau, hắn còn dẫn theo huynh đệ chúng ta đi được xa hơn.
Hắn đổi giọng, mang theo vẻ mặt nghiêm khắc, thét hỏi:
- Hổ ca ngươi nếu so sánh với lão đại, xin hỏi hà đức hà năng? Ngươi bá lực phân rõ thị phi, kiền cương độc đoán, có khí độ khiêm tốn trăm sông đổ về một biển, hay có sự siêu nhiên từ hàng pháp độ, đại đạo vô tình, hay là cảnh giới phong vật nhập hoài, hỗn độn thủ nhất không?
Hổ Đầu còn tưởng là lão Long đang nói chuyện phiếm, không ngờ lại nghe được một phen giáo huấn. Hắn lắc đầu thờ ơ, liền muốn biện giải.
Lão Long trịnh trọng nói:
- Hổ Đầu! Huynh đệ chúng ta là duyên, phải biết quý trọng!
Nói xong, hắn quay sang bên không nói thêm nữa.
Hổ Đầu chớp chớp hai mắt, hơi sững sờ. Sau đó, hắn lặng lẽ cười cười, một mình ôm bình rượu yên lặng mà uống.
Sau nửa canh giờ, đoàn kim quang trong hạp cốc đột nhiên biến mất, ngay sau đó hiện ra thân ảnh của ba lão giả, phân biệt là Lâm Nhất đã khôi phục dịch dung và Phương Minh Tử, Phương Nguyên Tử.
Thấy thế, lão Long và Hổ Đầu đứng dậy.
Chỉ thấy Phương Minh Tử và Phương Nguyên Tử chắp tay nói lời từ biệt Lâm Nhất, sau đó song song rời đi.
Hổ Đầu kỳ quái nói:
- Ớ! Lão đại sao không giết đó hai người đó...
Hắn phát hiện bên cạnh có người nhìn, quay đầu lại cười ngây ngô, bộ dạng trước sau như một.
Lão Long chỉ nhỉn một cái, giống như cũng quên sự không vui lúc trước, hướng về phía hạp cốc hô:
- Lão đại.
Lâm Nhất lăng không bay tới, phiêu nhiên hạ xuống ngọn núi.
Lão Long hỏi:
- Lão đại! Hai người đó thần thái khác thường, chẳng lẽ....
Lâm Nhất nhìn về phía hai vị huynh đệ, mỉm cười không đáp.
Hổ Đầu uống ngụm rượu, trinh trọng khẳng định:
- Hiểu rồi! Hai vị này nhất định đã đầu hang trước thiết quyền của lão đại.