Vô Tiên - Chương 2465:
Phương Nguyên Tử thấy thế, bất chấp phá trận, vội vàng xoay người hô:
- Lâm đạo hữu! Chúng ta không có thâm cừu đại hận.
Đối phương giết Phương Minh Tử, mình càng thêm gian nan, tiếp theo không cần nghĩ cũng biết, chắc chắn sẽ gặp kết cục thần hồn câu diệt!
Lâm Nhất vẫn đứng nguyên tại chỗ, tay chắp sau lưng, một tay tóm hờ Phương Minh Tử, rất thoải mái tự nhiên. Hắn theo tiếng nhìn về phía Phương Nguyên Tử, gật đầu như hiểu ý, lại đột nhiên ánh mắt lạnh lùng, trầm giọng quát lên:
- Cửu Huyền khi sư diệt tổ, chiếm đoạt Thiên Hoang, lại có thù với Lâm mỗ! Môn hạ đệ tử của hắn đều khó thoát khỏi trừng phạt. Nói cho ta nghe lý do để tha cho ngươi không chết!
Phương Nguyên Tử sắc mặt cứng đờ, ấp úng nói:
- Chẳng lẽ. . . Chẳng lẽ lời đồn không phải là giả. Ngươi là. . . Ngươi là hậu nhân của Long Phạm.
Nếu không phải hậu nhân của Long Phạm, tuyệt đối sẽ không tìm trăm phương ngàn kế, cũng phí bao trắc trở để đối phó Lâm Nhất này? Nếu không phải hậu nhân của Long Phạm, hắn việc gì cứ phải thế bất lưỡng lập với Cửu Huyền, hơn nữa còn không chết không ngừng? Nếu không phải hậu nhân của Long Phạm, một hậu bối trẻ tuổi đến từ vực ngoại, sao có thể được Ma Hoang Cửu đại cao nhân tôn sùng là Ma thành chi chủ?
Lâm Nhất lại lắc đầu, phủ nhận:
- Lâm mỗ chỉ là người thừa kế của Long Phạm tiền bối và Địch Khuê Tiên Hoàng mà thôi, không phải là hậu nhân của ai!
Hắn hơi dừng lại một chút, sau đó nói tiếp:
- Có điều, đã có uyên nguyên này, Lâm mỗ sẽ gắng sức hoàn thành nguyện vọng của Long Phạm tiền bối: Giết Cửu Huyền, chấn chỉnh đạo thống, trả lại cho Thiên Hoang một Càn Khôn sáng láng!
Những lời này của hắn đầy khí pách, trong ánh mắt cũng đầy chính khí!
Phương Nguyên Tửđã tâm thần hoảng hốt, có chút không biết làm sao.
Người thừa kế đạo nghiệp, thế không phải là hậu nhân à? Nguyện vọng của Long Phạm? Quả nhiên là liên quan tới ân oán năm đó!
Lâm Nhất không nói gì, tay nhẹ nhàng tóm một cái. Phương Minh Tử ở trước người đã bị pháp lực vô hình giam cầm, không nhịn được thất thanh rên rỉ.
Một cao thủ Động Thiên trung kỳ, không ngờ sinh tử không do mình!
Phương Nguyên Tử vẫn đang do dự, lại không dám nghĩ nhiều nữa, vội vàng ném phi kiếm trong tay đi, hai tay nắm chặt khom người nói:
- Lâm đạo hữu! Thủ hạ lưu tình!
Lâm Nhất vẫn thần sắc như bộ dạng thờ ơ.
Phương Nguyên Tử đã đến nước này, không dám cầu may nữa, cắn răng một cái, kiên trì khẩn cầu nói:
- Thực không dám giấu, hai huynh đệ chúng ta cũng có nỗi khổ riêng. Lâm. . . Lâm tôn. . .
Hắn vừa nói ra một tiếng Lâm tôn, thần sắc hơi lộ vẻ quẫn bách, lại như trút được gánh nặng thở hắt ra một hơi, lại nói tiếp:
- Nếu có thể đổi lấy một mảng an bình và tường hòa cho Thiên Hoang, hai chúng ta đổi môn đình cũng có ngại gì! Mong Lâm tôn không chê.
Lâm Nhất quan sát Phương Nguyên Tử cử chỉ dị thường, vẫn chưa đáp ứng, mà thản nhiên hỏi:
- Hai người các ngươi chính là can tướng đắc lực của Cửu Huyền, há lại có thể dễ dàng phản bội? Huynh đệ ta trước sau giết năm vị tiểu bối Tiên Quân, nên kết thúc như thế nào.
Phương Nguyên Tử thần sắc sầu khổ, rụt rè nói:
- Huynh đệ ta chỉ là tôi tớ để Trần Luyện Tử tùy ý sai khiến mà thôi, không phải là thật sự thân cận. Mà người tu đạo làm việc tự nhiên, trung thành với bản ngã mà không trái với thiên đạo. Đương nhiên, nếu Lâm tôn ngày sau nuốt lời, hai người chúng ta cũng sẽ quay đầu rời đi. Về phần năm vị tiểu bối đó thì không cần lo lắng, một khi mở miệng, người xin góp sức sẽ xếp hàng.
Lâm Nhất im lặng một lát, bỗng nhiên trên tay buông lỏng. Phương Minh Tử không còn trói buộc, lập tức lảo đảo ngã xuống đất.
Phương Nguyên Tử cuối cùng cũng yên lòng, cười khổ giống như hư thoát. Đối phương từng bước ép sát, có lẽ không phải là muốn giết người. Mà cho dù biết được thì có thể làm được gì?
Phương Minh Tử tuy miệng không thể nói, lại trong lòng biết biết rõ. Hắn chưa đứng vững đã kinh ngạc nói:
- Kết giới chi lực? Lâm đạo hữu chỉ là Động Thiên, trung kỳ lại tu ra kết giới chi lực.
Nghe thấy vậy, Phương Nguyên Tử cũng thầm cả kinh. Còn cho rằng là Phương Minh Tử bị hạn chế bởi kiếm trận. Mà chỉ có cao nhân Động Thiên hậu kỳ mới có thể tu ra kết giới chi lực. Lâm Nhất đó không ngờ mạnh như vậy, thật là nằm ngoài sở liệu!
Lâm Nhất cười cười, nói:
- Hai vị bỏ gian tà theo chính nghĩa, lòng ta rất an ủi! Vẫn còn nghi hoặc, xin chỉ giáo một hai.