Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2464:

Hai lão giả thấy tình hình không ổn, vừa muốn dẫn theo ba thuộc hạ rời đi, mà trong nháy mắt, kiếm trận ở xung quanh đã đoạn tuyệt đường lùi. Hai người không dám chậm trễ, vội vàng muốn phá vây. Mà đúng lúc này, tiếng nói quen thuộc vang lên.

- Đã lâu không gặp?

Ngoài ba mươi trượng xuất hiện một lão giả râu bạc trắng và gầy gò. Hắn có tu vi Phạm Thiên tiên nhân, ngũ quan tướng mạo thoạt nhìn thì xa lạ. Mà chỉ trong nháy mắt, chớp động hào quang, lão giả đó không còn, thay vào đó là một nam tử trẻ tuổi khoảng hơn hai mươi tuổi. Chỉ thấy hắn thân hình cao ngất, mặt như ngọc, tóc dài ngang vai, hai mắt sáng rực, khóe miệng hơi nhếch lên tựa cười mà như không phải cười, trên người lại tỏa ra uy thế Động Thiên trung kỳ đại thành!

- Lâm Nhất.

Hai lão giả đồng thanh thốt lên, lại lập tức hít một hơi lạnh rồi ngơ ngác nhìn nhau. Qua bốn mươi năm lại gặp lại, đúng thực sự là đã lâu không gặp. Chỉ là lúc này, quá hung hiểm và bất ngờ. Đối phương kết trận chờ đợi, sát tâm khó lường. Mà hai người lúc trước đào thoát cũng không cần phải đoán, chính là đôi long huynh đệ đó.

Nếu Lâm Nhất đã hiện ra chân thân, vậy thì không cần phải phủ nhận, gật đầu mỉm cười, càng lộ ra vẻ khó có thể nắm bắt.

Phương Minh Tử, Phương Nguyên Tử, chính là hai vị cao thủ môn hạ của Cửu Huyền, từng có mấy lần giao phong với Lâm Nhất trong Cửu Thiên tháp, hai bên coi như là cố nhân quen biết. Hiện giờ lại gặp nhau, xem ra ân oán ngày xưa cũng nên kết thúc. Chỉ là hữu tâm toán vô bị, tất cả tới quá mức đột nhiên!

Có điều, Lâm Nhất cũng có chút bất ng, Hắn ở trên sườn núi nghe người ta nhắc tới có cao thủ tới Long Than, dĩ nhiên là để lại tâm tư, khi bảo Hổ Đầu tới tiếp ứng, cũng âm thầm truyền âm dặn dò. Bản thân hắn thì đi trước một bước mà kết trận chờ đợi, cũng không ngờ lại chờ được một đôi oan gia cũ.

- Lâm Nhất! đây là Thiên Hoang phúc địa, không được lỗ mãng! Triệt hồi kiếm trận, chúng ta có gì từ từ nói.

Khi Phương Minh Tử lên tiếng, trao đổi ánh mắt với Phương Nguyên Tử ở bên cạnh, lại ra hiệu cho ba tiểu bối phía sau chớ có hoang mang, sau đó quan sát bốn phía, vẫn không nhịn được mà thấp thỏm. Từng đạo kiếm quang màu vàng, dài chừng ba thước, lại tầng tầng lớp lớp, giam cầm trong trăm trượng mưa gió không lọt. Sát khí sắc bén bức tới, không ngờ khiến người khí tức không ổn định mà tâm thần khó yên! Lại thêm người trẻ tuổi ngoài ba mượi trượng đó đã là đại thành Động Thiên trung kỳ đại thành. Cho dù bên ta năm người hợp lực chống lại hắn, chỉ sợ cũng không chiếm được tiện nghi. Càng đừng nói tới còn có kiếm trận và lão Long và Hổ Đầu chẳng biết đi đâu, lần này nguy rồi!

- Ha ha! Từ từ nói cũng được.

Lâm Nhất cười khẽ hai tiếng, nói:

- Lâm mỗ muốn gây chiến ở Thiên Hoang, khó tránh khỏi có cố kỵ. Mà hẻm núi này cực kỳ yên lặng, vừa hay dùng để che tai mắt của người ta. Muốn ta triệt hồi kiếm trận không khó, trừ phi hai vị thúc thủ chịu trói!

Phương Minh Tử sắc mặt khó coi, không biết đáp lại thế nào. Tự chui đầu vào lưới thì có thể trách ai? Ai có thể ngờ được ba huynh đệ đó không ngờ lại lẻn vào Thiên Hoang Long Than, hơn nữa dịch dung hoán mạo, đúng là oan gia ngõ hẹp.

Phương Nguyên Tử thấy Lâm Nhất khí thế bức nhân, khó chịu nói:

- Hai huynh đệ chúng ta nếu muốn sống chết liều mạng, kiếm trận này chưa chắc đã ngăn được. Nhưng chỉ cần có một chút phong thanh truyền ra, cao thủ Thiên Hoang chắc chắn sẽ tề tụ. Đến lúc đó, Lâm Nhất ngươi hối hận thì đã muộn.

- A.

Phương Nguyên Tử vừa dứt lời, ở bên cạnh đột nhiên truyền đến mấy tiếng hét thảm. Hắn bỗng nhiên biến sắc, vội vàng cùng Phương Minh Tử đề phònghết toàn bộ tinh thần. Mà ba vị tiểu bối Tiên Quân gần trong gang tấc đã bị quang mang màu vàng cắn nuốt, thoáng chốc đã nhục thân vỡ nát mà máu văng khắp nơi, ngay cả thần hồn vừa đào thoát cũng bị sát khí giống như gió giật mưa rào khuấy cho vỡ nát. Chết kiểu này có chút oan uổng nhưng cũng dứt khoát. Hình hài biến mất, thần hồn câu diệt.

Lâm Nhất vẫn đứng chắp tay sau lưng, bộ dạng giống như không chút động lòng, thản nhiên nói:

- Hai vị có lòng muốn liều mạng thì Lâm mỗ đành phải thành toàn. Chỉ tiếc khó vào luân hồi, uổng phí ngàn vạn năm tu hành.

- Ngươi...

Phương Nguyên Tử vừa sợ vừa giận, muốn nói lại thôi. Trách đối phương đột nhiên động thủ và cay nghiệt vô tình? Dưới sự vây công trùng trùng trong Cửu Thiên tháp, không phải vẫn để hắn tung hoành ngang dọc mà tùy ý sát phạt. Hiện giờ lọt vào trong kiếm trận của hắn, kết cục cuối cùng không cần nghĩ cũng biết!

Phương Minh Tử cũng vẻ mặt hoảng sợ, ngơ ngẩn một lát, kiên trì nói:

- Lâm đạo hữu! Chớ có ỷ vào kiếm trận mà khinh người.

Hắn tuy là nói vậy, bên ngoài cơ thể vẫn trào ra một tầng pháp lực hộ thể, phi kiếm trong tay hào quang chớp động, rõ ràng đã là bày trận thế chờ quân địch. Đối phương giết người trong hình sắc bất động, sống chết ở trước mắt không thể không đề phòng.

Lâm Nhất thấy hai người vẫn như ôm lòng cầu may, bĩu môi nói:

- Với thủ đoạn hiện giờ của Lâm mỗ, muốn giết hai vị, không cần phải dùng kiếm trận.

Đồng thời, Phương Nguyên Tử đột nhiên xoay người phóng tới, giơ tay lên tế ra một đạo kiếm quang, hung hăng bổ vào kiếm trận. Ầm một tiếng, ngàn vạng kim mang lấp lánh. Bốn phía khí cơ chấn động, một lần giam cầm sâm nghiêm giống như cũng trở nên buông lỏng. Hắn thấy có cơ hội, lại cường công một trận.

Phương Minh Tử ngầm hiểu, lui về phía sau hai bước, mà pháp bảo trong tay lại uy thế đại thịnh. Hắn chỉ muốn ngăn cản Lâm Nhất, cho Phương Nguyên Tử cơ hội phá trận.

Lâm Nhất không hề kinh ngạc, lẳng lặng quan sát kiếm trận đang lay động.

Từ sau khi tu tới Động Thiên trung kỳ, uy lực của Huyền Thiên Kiếm Trận cũng tăng theo. Mà nó dù sao chỉ lấy kiếm khí làm trận mà công phạt sắc bén, vẫn không thể đánh đồng với trận pháp chân chính. Ít nhất thì nó khó có thể ẩn hình biệt tích, cũng không tránh được sự tra xét của thần thức. Mà muốn từ trong phá trận mà ra, lại không dễ dàng!

Có điều, nếu hai người đó thân là cao thủ Động Thiên, nếu không giãy dụa một phen thì sao chịu từ bỏ ý đồ?

Lâm Nhất thầm lắc đầu, giơ tay lên chạm vào mi tâm rồi thần sắc ngưng trọng. Khi bốn phía nổ vang mà kiếm quang lấp lánh, hắn bỗng nhiên xòe năm ngón tay ra, trong lòng bàn tay dường như có hào quang lay động, lập tức vung tay chộp về phía trước.

Phương Minh Tử chợt thấy Lâm Nhất có động tác, vội vàng thôi động phi kiếm bảo vệ chung quanh. Chỉ trong nháy mắt, một đạo uy thế quỷ dị uy thế ập tới. Khí cơ đại loạn, sau đó thì pháp lực trì trệ mà tu vi khó giữ. Hắn trong lòng hoảng hốt, vừa muốn ứng biến thì đã giống như rơi vào vùng lầy mà không thể động đậy.

Phương Nguyên Tử vẫn điên cuồng tấn công không ngừng, mà kiếm trận lung lay sắp đổ vẫn vững vàng không thể phá. Hơn nữa kiếm quang lộn xộn đó nhìn thì lay động bất định, lại vẫn như màn mưa dày đặc. Khi hắn đang bất đắc dĩ, chợt có phát hiện, không khỏi quay đầu ngẩn ra.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free