Vô Tiên - Chương 2461:
- A
- Xuỵt.
Hai tu sĩ Hợp Thể, cho dù truyền âm cũng không thể qua được thần thức cường đại của cao nhân Động Thiên. Nhất là gần ngay gang tấc, liền có người đang ngưng thần lắng nghe.
Lâm Nhất vuốt râu, thầm lắc đầu.
Cửu Huyền lúc trước để khiến Thiên Ninh, Thiên Khí nghi kỵ, cố ý tiết lộ lai lịch thực sự của Lâm mỗ. Hắn hiểu rõ ưu khuyết tệ đoan trong nhân tính, dĩ nhiên đã đến mức đăng phong tạo cực.
Theo Cửu Huyền, lúc trước nếu có Lâm mỗ gia nhập, lại có Cửu đại cao nhân Ma tu trợ trận, Ma thành thế tất một nhà độc tôn, cho dù ngày sau xưng bá Hồng Hoang cũng là trong tình lý. Mà Cửu Huyền lại há chịu hao tổn tâm cơ mà thành tựu cho người khác! Hắn biết một khi nhắc tới Tam Hoàng kinh, khó tránh khỏi sẽ người bị tư dục quấy phá mà dẫn tới phân tranh lợi hại. Khi đám người Thiên Ninh, Thiên Khí loạn trận cước, Lâm mỗ để tự bảo vệ mình chỉ có thể dứt áo ra đi, như vậy Ma thành nhìn thì cường đại, cũng bởi vậy mà không còn tồn tại nữa!
Có điều, tuy quỷ kế của Cửu Huyền đã thực hiện được, chỉ sợ lại không nghĩ đến có một số việc đã vượt xa khỏi tầm tay hắn!
Bất kể Lâm mỗ kết cục như thế nào, ít nhất lời đồn hậu nhân của Long Phạm trở về cũng đã ồn ào huyên náo. Giống như gió thổi qua bờ ao, dường như không có một gợn sóng, vẫn tác động thiên địa khí cơ mà lan đến tứ phương, cũng khiến người ta hồi tưởng về đoạn cố sự vô số vạn năm trước!
Cửu Huyền chắc không muốn để người ta biết chân tướng năm đó, sau khi phát hiện, liền nghiêm lệnh giám thị động tĩnh các phương. Cho dù là Long Than xa xôi cũng không chịu buông tha. Giấu đầu hở đuôi, cùng lắm cũng chỉ như thế này thôi. Chỉ là hắn bỗng nhiên rút đi đề phòng trên trời, hơi lộ vẻ quỷ dị.
Lâm Nhất nghĩ đến đây, lật tay lấy ra Tử Kim Hồ Lô.
Tử Kim Hồ Lô từng được Bách Thảo lão nhân luyện chế lại. Bên trong một phân thành hai, to mấy trượng. Rượu từng cất không còn lại mấy, hiện giờ cuối cùng lại mang tới công dụng. Năm vò rượu ủ trăm năm, chừng hai ba vạn cân, trong một đoạn năm tháng tiếp theo, không lo không có rượu uống.
Lâm Nhất giơ hồ lô lên uống một ngụm nhỏ, hơi hồi vị, không khỏi nhướn mày mà khóe miệng mỉm cười.
Rượu ủ trăm năm năm, hương vị ngọt ngào, cũng không mất đi độ mạnh mà vừa miệng, đúng là hảo tửu hiếm có! Hơn nữa trong rượu ẩn chứa linh khí, so với rượu ngâm linh thạch năm đó thì càng tăng thêm một loại hương vị thuần hậu!
- Khang lão đệ, ngày khác gặp lại.
- Nghi huynh, đạo tu luyện dục tốc thì bất đạt. Mong có rảnh thì tới bờ biển ngắm phong cảnh.
- Đó là tất nhiên! Phải biết rằng tu vi chỉ là bề ngoài, cảnh giới mới là thật.
- Ha ha! Cáo từ.
Hai nam tử đó nói chuyện xong đều đứng dậy chia tay.
Trên sườn núi vẫn còn hơn mười vị tu sĩ, cũng đứng dậy rời đi theo, có người dạo bước trên bờ biển, có người thì vẫn nhàn tọa, còn có người thì uống rượu. Bất tri bất giác, nửa canh giờ trôi qua.
Lúc này, một lão nhân râu bạc lao xuống triền núi, đắc ý cười nói:
- Ha ha! Chuyến này không tồi.
Đó là Hổ Đầu, cầm hai thứ trong tay. Mà phía sau hắn cũng không thấy thân ảnh của lão Long.
Lâm Nhất vẫn ngồi yên bất động, trong thần sắc hơi lộ vẻ nghi hoặc.
Hổ Đầu đến trước mặt, thấy đá vuông dưới thân Lâm Nhất còn chỗ trống, không khách khí đặt mông ngồi cạnh, vươn tay ra nói:
- Lão đại! Nhìn bảo bối ta đào được này.
Trong tay hắn cầm hai vò rượu bạch ngọc tạo hình cổ quái, lại chỉ to bằng bàn tay, thoạt nhìn thì cực kỳ tinh xảo. Hắn khó nén đắc ý, lại phân trần:
- Đây là pháp khí, tên là Tử Mẫu Tôn, có thể chứa trăm cân rượu, bị ta dùng năm trăm tiên tinh mua lại. Chậc chậc.
Lâm Nhất ánh mắt dừng ở trên tay Hổ Đầu, vẫn bất vi sở động, hờ hững hỏi:
- Vì sao không thấy lão Long quay lại. . .
Hổ Đầu lên tiếng trả lời:
- Long ca muốn mua đồ, mà tiên tinh của ta đã không còn lại bao nhiêu, liền cho hắn cầm mấy chục thần thạch thần thạch đi. Ài, ta nói này lão đại, bảo bối này so với Tử Kim Hồ Lô của ngươi thì cũng không kém là bao. Hơn nữa bỏ rượu vào trong, tiện tay lấy ra lúc nào cũng được! Để ta xem tiểu hồ lô của ngươi.
Sau Triền núi, chính là một sơn cốc phạm vi mấy chục dặm. Nơi này có phòng xá quần tụ, hơn nữa có động phủ vờn quanh. Gọi là thị trấn cũng danh phù kỳ thực!
Lâm Nhất tỏa thần thức ra, ở xa xa thấy được thân ảnh của lão Long. Hắn lập tức không hỏi nữa, lại thấy tay của Hổ Đầu không an phận, liền đúng lúc thu hồi Tử Kim Hồ Lô, cũng cầm lấy hai vật tinh xảo kia mà quan sát.
Hổ Đầu cười ngây ngô, xoa xoa tay, thầm nuốt nước miếng, lẩm bẩm:
- Rượu ủ trăm năm rốt cuộc là hương vị gì?
Tử Mẫu Tôn là tinh ngọc luyện thành, hình dạng hơi có khác biệt, bên trong lại đều khảm trận pháp giới tử. Mà đã là pháp khí, tuy tính chất tốt, nhưng chung quy vẫn chỉ là vật đựng rượu mà thôi! Hơn nữa dung lượng gần trăm cân, thật sự không đáng nhắc tới, sao đáng với năm trăm tiên tinh.
Lâm Nhất không để ý tới Hổ Đầu, cầm Tử Mẫu Tôn trong tay ngắm nghía. Sau đó, hắn giơ tay phải lên bấm ngón tay, từng đạo cấm pháp đột nhiên mà thành, lập tức theo đường kính hơn tấc bay vào tr ngọc khí.
Hổ Đầu tò mò quan sát, không nói gì. Mà không quá một lát, hắn bỗng nhiên đứng dậy, quay đầu ngạc nhiên nói:
- Có phiền phức rồi.
Tay Lâm Nhất dừng lại một chút, tức lại tiếp tục luyện chế Tử Mẫu Tôn, mà miệng lại phun ra một câu:
- Còn không đi tiếp ứng.