Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2462:

Cuối sơn cốc hơn mười dặm, là mấy gian nhà cỏ dựng dựa vào núi.

Nơi này có gia quyến của tu sĩ sinh hoạt, chỉ là may quần áo mà đổi lấy tiền. Phàm nhân đa số mặc vải gai, cũng khá bền chắc. Mà tu sĩ chú ý nhẹ nhàng thoải mái, phần lớn là lựa chọn vải tơ làm áo.

Lão Long hỏi thăm một chút liền tìm được cửa hàng. Khi hắn bỏ lại mấy thần thạch, chưởng quầy vội vàng mang y bào đã may sẵn ra. Hắn cũng không thèm nhìn, thu hồi rồi xoay người về trong sơn cốc. Mà chưa đi được xa, không ngờ đã bị người ta chặn đường!

Đó là hai nam tử, một người trung niên và cùng một lão giả, đều có tu vi Tiên Quân hậu kỳ, lại thần sắc kiêu căng mà ánh mắt bất thiện.

Lão Long nhìn hai người đó, sau đó quan sát chung quanh. Thầm nghĩ: Còn tưởng rằng chỉ có Hổ Đầu mới gây ra tai họa, không ngờ mình mua mấy bộ quần áo cũng gặp phải bất ngờ. Xem ra phiền tới cửa là chưa bao giờ chào hỏi!

Trên vách đá vòng xung quanh sơn cốc, từng gian động phủ chằng chịt giống như tổ chim. Chốc chốc lại có người bay lên bay xuống, tình cảnh cũng khả quan. Dưới dốc của sơn cốc có bờ suối, là nơi ở của phàm nhân.

Nơi này giống như một thôn xóm, lộn xộn mà có trật tự, trong yên tĩnh lại lộ ra sát khí lờ mờ! Có thể thấy được một cách dễ dàng, nếu có người ngoài dám gây chuyện ở đây, chắc chắn sẽ rơi vào vòng vây của toàn bộ sơn cốc!

Lão Long thu hồi ánh mắt, yên lặng tránh sang bên. Nếu bóng người thưa thớt mà đường đi trống trải thì cứ vòng qua là được.

- Đứng lại!

Có điều, lão Long chưa cất bước liền bị lão giả ở đối diện lên tiếng quát ngừng. Hắn vẫn thần sắc như thường, thản nhiên hỏi hai người ngoài mấy trượng:

- Có gì chỉ giáo.

Lão giả đó ánh mắt như mũi khoan, lạnh lùng nhìn lão Long, nói:

- Ngươi không phải là tu sĩ Long Than, đến từ phương nào, tên họ là gì, hãy nói thật ra!

Nam tử trung niên ở bên cạnh cũng phụ họa:

- Một tiểu bối cảnh giới Phạm Thiên tiên nhân không ngờ dùng thần thạch để mua quần áo, đúng là ra tay hào phóng!

Lão Long hơi nhíu mày, hỏi ngược lại:

- Bản nhân Long Tam, đến từ Thiên Hoang, chỉ thưởng cho chưởng quầy mấy khối thần thạch thì có gì không ổn?

Hắn không muốn dây dưa, xua tay, không chút để ý nói:

- Với nhau vốn không quen biết, nhiều lời cũng vô ích. Xin hai vị tránh ra.

Mà này vừa dứt lời, liền bị đối phương cắt ngang.

- Càn rỡ!

Lão giả đó vẻ mặt uy nghiêm, nổi giận quát:

- Trước mặt trưởng bối, không được vô lễ!

Người trung niên lại khí diễm kiêu ngạo, đe dọa:

- Tiểu bối này cử chỉ thất lễ, lời nói có lệ, không phải hạng người lương thiện!

Sắc mặt lão Long hơi trầm xuống, nói:

- Không biết ta phạm phải quy củ nào của Long Than, không ngờ chọc cho hai vị phải uy hiếp như vậy.

Người trung niên vênh váo tự đắc nói:

- Long Than không có quy củ, mà Vạn sơn ta đã có lệnh cấm, người có hành tích khả nghi, tất phải nghiêm tra! Cứ theo hai người chúng ta một chuyến, chờ trưởng lão nhà ta xử lý.

Lão giả uy nghiêm hừ một tiếng, nói:

- Đúng thế! Gặp trưởng lão rồi, sinh tử không còn do hắn.

Xem ra sau lưng hai người này còn có tiền bối cao nhân!

Lão Long gật đầu, lại không dịch bước, mà ánh mắt ngạo nghễ, chậm rãi giơ ba ngón tay lên, lại nhẹ nhàng bâng quơ nói:

- Trong ba hơi thở nếu không cút ngay, lão tử sẽ đại khai sát giới.

Trong giọng nói của cho tuy lộ ra hàn khí, nhưng vẻ mặt vẫn như, giống như đang tự nói một mình, đặc biệt là trong ánh mắt hắn còn mang theo vẻ mỉa mai, không ngờ mở miệng đếm:

- Một.

Mới đầu là xin tránh ra, hiện tại lại gọn gàng dứt khoát "Cút ngay", còn dùng sinh tử để áp chế, rốt cuộc ai chủ ai tớ, ai mạnh ai yếu, ai tôn ai ti, phía nào mới là người ra lệnh thực sự.

Người trung niên hơi ngẩn ra, không khỏi nhìn về phía đồng bạn bên cạnh. Mà lão giả kia cũng hơi ngạc nhiên, lập tức thần sắc quan sát mà hoài nghi vô cùng.

Lão Long gập lại một ngón tay, không nhanh không chậm nói:

- Hai.

Một tiểu bối, đối mặt với tôn trưởng, miệt thị và khiêu khích như vậy, quả thực chính là vô cùng nhục nhã!

Lão giả sát khí đại thịnh, quát lên:

- Lớn mật.

Lão Long giơ ba ngón tay lên, giờ chỉ còn lại một, chữ ba còn chưa ra khỏi miệng mà đột nhiên nắm lại thành quyền đầu. Tình hình của hắn giống như đang khiếp đảm, lại giống như đang làm ra vẻ thanh thế.

Người trung niên cho rằng là bị đùa cợt, lập tức giận dữ cười nói:

- Ha ha! Đồ Không biết sống chết.

Mà tiếng cười của hắn vừa vang lên, lại đột nhiên trợn mắt há hốc mồm. Quyền đầu to bằng cái bát đó đã xuyên qua cơ thể. Quá nhanh! Thế công của hắn cực nhanh, không thể phát hiện. Sắc bén vô cùng, không không vết máu bắn ra, càng không có đau đớn, cứ thế xé mở pháp lực hộ thể mà xâm nhập tạng phủ, khí hải. Còn có một lão giả râu vàng đứng trước người, vẻ mặt hờ hững và khinh thường. Bóng tối ập tới, tất cả giống như ảo giác.

Bùm.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free