Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2460:

Mười ngày sau, bờ biển không còn kéo dài nữa, mà là vươn chéo ra ngoài, cho đến vạn dặm thì giống như kỳ phong vòng một cái, vẽ ra một bán đảo rộng lớn.

Trên bán đảo, sơn thủy ngang dọc mà rừng cây dày đặc, cũng không cảnh sắc tươi đẹp. Hơn nữa có linh khí nhàn nhạt theo gió phiêu lãng, kiếm quang cầu vồng xẹt qua chân trời, rất có mấy phần khí tượng bất phàm của Thánh Địa tiên gia!

Đó chính là Long Than!

Trên đá ngầm ở bờ biển, ba lão giả hạ xuống.

Từ đây nhìn lại, tình hình bốn phía nhìn cái rõ ngay.

Ngoài tay phải hơn mười dặm là độ khẩu (bến tàu), thuyền lớn nhỏ đang đỗ. Trên sườn núi phía trước san sát nhà cưỡi to nhỏ khác nhau, thấp thoáng dưới bóng cây có đường núi thềm đá vươn về phía sơn cốc đằng trước. Trong rừng cây vách đá hơn mười dặm, thậm chí là mấy trăm dặm, có động phủ chằng chịt mà giống như không trung lâu các. Ngoài xa xa là dãy núi tươi đẹp mà mây trời cao mờ.

Thần thức có thể thấy được, trên đảo tiên phàm hỗn tạp. Trong đó tu sĩ chiếm đa số, hơn nữa cảnh giới không đồng nhất, lại ít có cao thủ Động Thiên. Một nơi hài hòa như vậy cũng là hiếm có.

Phải biết rằng Hồng Hoang không thể so với các giới của Tiên Vực, có người khai tông lập phái trước. Nói cách khác, tiên môn của Hồng Hoang rất ít. Người có chí với tiên đạo, hơn phân nửa là tùy ý tu hành. Cơ duyên xảo hợp, hoặc là gặp được minh sư rồi có truyền thừa. Mà người nổi bật trong đồng đạo, có cơ hội nương tựa cao nhân như Cửu Huyền. Cho dù chỉ là trên danh nghĩa, cũng thuộc phúc lớn rồi. Vẫn là câu đó, người cầu đạo giống như cá diếc qua sông, mà người đắc đạo thì lại giống như là sông. Cuối cùng người đến được bờ đối diện lại ít ỏi không có mấy!

- Ha ha! Đó là một địa phương tốt, cứ tiêu khiển một phen.

Ba huynh đệ đứng một lát, Hổ Đầu thiếu kiên nhẫn. Hắn nhảy xuống đá ngầm, chạy tới bãi biển.

Lão Long thì nhìn sang bên cạnh, thần sắc trưng cầu.

Lâm Nhất gật đầu, sau đó hai người bước lên bờ theo.

Long Than là địa phương tốt!

Có điều, dụng ý đến đây lại vì gì? Muốn tìm được tung tích của Vũ Tử, Mộ Vân không phải là dễ. Mà đã như vậy, cái khó là tìm căn nguyên truy nguồn gốc ở đâu? Mà Lâm mỗ trong lòng minh bạch, lại không đến mức...

Sau một thoáng, Lâm Nhất chậm rãi dừng bước.

Trên sườn núi, cổ mộc thành bóng, thông gió mát mẻ. Dưới tàng cây thì đặt đá vuông to nhỏ khác nhau, tu sĩ lui tới đều an tọa nghỉ ngơi ở đây. Giương mắt nhìn chung quanh, núi rừng xanh tươi, sóng biển rì rào, ngàn vạn quang ảnh, khiến người ta vui vẻ thoải mái!

Lâm Nhất không tiến về phía trước mà tìm một tảng đá trên sườn núi rồi ngồi xuống.

Lão Long đi theo phía sau, thần sắc có chút bất đắc dĩ. Hổ Đầu thì không chịu bỏ qua cơ hội tiêu khiển, sớm đã chạy mất. Đó là tên gia hỏa khiến người ta không bớt lo, nếu không giám sát chặt chẽ thì có trời mới biết hắn sẽ gây ra nhiễu loạn gì!

Lâm Nhất xua tay, hiểu ý nói:

- Nhân tình phong thái nơi này cũng giống như Tiên Vực.

Ngươi đừng ngại đi dạo một chút, nếu có cửa hàng quần áo thì mua lấy mấy bộ đạo bào, đi đi.

Lão Long cười cười, xoay người theo thềm đá đi tới sơn cốc phía trước.

Lâm Nhất hai tay đặt lên đùi ngồi ngay ngắn, thỉnh thoảng lại ngẩng đầu nhìn qua, thần thức đột nhiên đã vươn ra vạn vạn dặm. Mà chỉ một lát sau, thần sắc hắn hơi ngẩn ra.

Không biết khi nào, tình hình đề phòng trong tinh không đã không còn sót lại chút gì. Tu sĩ từng chiếm đóng cũng không còn thấy bóng dáng.

Lâm Nhất vuốt râu, im lặng trầm tư.

Trước đây được biết, Cửu Huyền là vì chặn tin tức qua lại giữa Bát Hoang, sau đó mới biến Thiên Hoang tinh vực thành cấm địa. Mà hiện giờ hắn đột nhiên lại mở rộng cửa là vì cớ gì?

Còn có Bách Khê cốc Mã Ninh Tử đã đi hơn nửa tháng, vẫn không biết hắn đến đâu, tìm người nào.

- Nghi huynh! Không biết ngài khi nào thì nhập Hoang, tiểu đệ có ý đi theo.

- Ha ha! Cứ đợi ngày Nghi mỗ thối thể thành tiên, rồi nhập Hoang cũng không muộn. Nếu không phải như vậy, khó làm được gì lắm!

- Nghi huynh nói rất đúng! Nghe nói, năm đó vị cao nhân kia của long đàm chính là dùng tu vi Tiên Quân mà xuất Than nhập Hoang, cũng lăn lộn Vạn sơn mà thành danh, rồi được lão nhân gia Hoàng Tôn thu vào môn tường, cuối cùng dương oai Bát Hoang.

- Khụ! Lão đệ ăn nói cẩn thận.

Ngoài hơn mười trượng có hai nam tử trung niên đang ngồi, đều là bộ dạng trung niên hơn bốn mươi tuổi, người tự xưng nghi mỗ có hậu kỳ Hợp Thể hậu kỳ, người còn lại thì là cảnh giới Hợp Thể trung kỳ. Mà hai người nói tới đây, dường như có cố kỵ, nhìn nhau, lập tức chuyển sang truyền âm đàm đạo.

Lâm Nhất vẫn ngồi ngay ngắn, trong thần sắc lại hơi khẽ động. Long Than xuất hiện một vị Long Phạm, đủ để khiến hậu bối lấy làm kiêu ngạo! Lời đồn liên quan tới hắn cũng lưu truyền đến nay. Cho nên, mình nghỉ ngơi ở nơi này, nhìn thì là cử chỉ tùy ý, kì thực có ý đồ khác! Nơi có người tụ tập, chính là ngọn nguồn của tiếng gió dần trôi!

Quả nhiên, hai tu sĩ trung niên đó vừa nhắc tới điển cố xuất Than nhập Hoang, lại đột nhiên trở nên cẩn thận.

- Nghi huynh! Việc gì phải cẩn thận như vậy.

- Nghe nói, hai ngày trước có tiền bối cao nhân nhập trú Long Than.

- Vậy thì sao.

- Khang lão đệ chẳng lẽ đã biết rõ còn cố hỏi.

- Ý tứ của Nghi huynh là tiền bối cao nhân đó rất có lai lịch? Long Phạm Tiên Tôn sớm đã thành truyền thuyết, cớ gì phải kiêng kị như vậy.

- Đã có lời đồn, Long Phạm tiền bối chính là Hoàng Tôn khí đồ. Nơi khác không dám nói, mà hậu nhân của Long Than thì tuyệt đối sẽ không chịu. Hiện giờ có người tới giám thị tuần tra, dụng ý không cần nói cũng biết. Để tránh chuốc họa vào thân, cố sự cố nhân không nhắc tới thì hơn.

- Ài! Thế đạo này.

- Khang lão đệ chớ có nản chí ngã lòng như vậy, tất cả vẫn có biến số.

- Nghi huynh, xin thỉnh giáo.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free